View Full Version : Bài thơ tôi yêu
HAI NỬA VẦNG TRĂNG
( Hoàng Hữu)
Tình cờ anh gặp lại vầng trăng
Một nửa vầng trăng thôi, một nửa
Trăng vẫn đấy mà em xa quá
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên.
Nắng đã tắt lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm
Trăng đầu tháng như có lần em ví
Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa
Tên anh nư nửa trăng mờ tỏ
Ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời.
Ơi vầng trăng theo con nước đầy vơi
Trăng say đắm dào trên cỏ ướt
Trăng đầu tháng như đời anh chẳng thể nào khác được
Trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết
Em đã khóc
trăng từng giọt tan vào anh mặn chát
Em đã khóc
nhưng làm sao tới được
Bến bờ anh tim dội sóng khôn cùng.
Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh
Cứ một nửa như đời anh, một nửa
Như trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ...
Trăng viên mãn cuối trời đêm em có nhớ
Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau.
Hội ngộ và chia ly là điều muôn thuở của đời người. Tình yêu đang nồng nàn mà phải cách xa làm cho lòng người đau đớn và giằng xé. Chẳng thế mà Hàn Mặc Tử chàng thi sĩ của trường thơ "loạn" đã thốt lên" Người đi một nửa hồn tôi mất. Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ". Mang trong lòng nỗi đau ấy Hoàng Hữu nhìn thấy thiên nhiên bị chia cắt" hai nửa vầng trăng". Vầng trăng mãi mãi còn xanh như hạnh phúc không bao giờ chín. Trăng tan vào sóng nứơc tạo thành những lớp sóng của nỗi đau"tim dội sóng khôn cùng". Những giọt trăng trong như nước mắt. Kết thúc bài thơ là hình ảnh vầng trăng viên mãn. Nhưng đó là vầng trăng hiện lên trong lời trối trăng. Có chăng nó chỉ viên mãn ở phía em. Còn anh - vầng trăng mãi còn xanh như đời anh chẳng thể nào khác được. Anh gợi nhắc trong em niềm hoài nhớ về cố nhân trong tiếng nức nở nghẹn ngào.
Bài thơ kết thúc mà vẫn dư vang như một bản nhạc buồn. Cái buồn mênh mang nhân thế không chỉ nói về một phận người. Ở trên đời này phải chăng" Hạnh phúc chỉ là sự im lặng của nỗi đau" ?
Bài thơ về hạnh phúc
Hạnh phúc là gì ?
Câu hỏi muôn đời loài người hằng khắc khoải
Bởi lẽ đôi khi trong dòng trôi miết mải
Ai nhận ra mình hạnh phúc riêng tư ?
Với tuổi thơ,
Hạnh phúc là chiếc áo mới
Là que kem, cục kẹo
Là mật ngọt cuộc đời
Hạnh phúc đến, và đi, cùng nụ cười
Tuổi thơ ai vốn chẳng từng nghịch dại ?
Hạnh phúc là những buổi mai
Cặp sách tung tăng trên đường đi học
Là khi oà khóc
Cô giáo dỗ dành mãi chẳng chịu thôi
Hạnh phúc là khi mẹ trở về
Với gói quà nhỏ thơm lừng hương cốm
Hạnh phúc là mơ được thành người lớn
Nên con trẻ chơi lấy chồng vợ
Nuôi búp bê...
Khi trai trẻ,
Hạnh phúc là lời hẹn
Em gửi lọn tóc thề mãi mãi
Hạnh phúc là bài hát mang theo những tháng ngày
Để những lúc bận lòng ta dừng chân nhớ lại
Hạnh phúc là thất bại
Vấp ngã rồi ta tự mình đứng lên
Hạnh phúc là niềm tin vững bền
Khao khát sống và tràn trề mơ ước
Tưởng chừng mình sẽ luôn luôn đạt được
Những đích đến cuối cùng ta đã tự đặt ra
Hạnh phúc là lúc ở xa
Ta nhận được lá thư bè bạn
Hạnh phúc là khi hoạn nạn
Vẫn thấy xung quanh chẳng riêng lẻ một mình
Hạnh phúc là một mối tình
Phút rung động đầu đời em có nhớ
Là cơn mưa nhỏ giữa một chiều trên phố
Hai người nắm tay lặng lẽ con đường dài
Và đến khi,
Mái tóc dần mờ phai,
Hạnh phúc là ở một nơi tĩnh lặng
Với đất trời
Với cỏ cây
Để ôn lại nỗi lòng sâu nặng
Những vị ngọt, đắng cay mà ta nếm qua
Hạnh phúc là khi thấy tất cả đã qua
Vinh nhục vốn chỉ là cơn gió thoảng
Thói tị hiềm với bao dung làm bạn
Day dứt với đời dẫu có được bao nhiêu ?
Để rồi khi ngày tháng đã ngả chiều,
Hạnh phúc là được mỉm cười nằm xuống
Ta thanh thản với những gì có được
Và cả những gì chưa làm nổi hôm qua...
Để phải phiền xung quanh khóc cho ta
Tức là vẫn còn yêu thương nhiều lắm
Hạnh phúc với đời được trở về cõi vắng
Trong nỗi nhớ mong của những người thân quen...
Hạnh phúc là gì ?
Ai sẽ chỉ cho xem ?
Ai dám tự bảo rằng mình hạnh phúc ?
Ai từng yêu mà được yêu mọi lúc ?
Ai thành công mà chẳng bại đôi lần ?
Nhắn nhủ rằng,
Trong những bài thơ, bài ca, chúng ta đi tìm hạnh phúc
Vẫn cứ ngẩn ngơ với hạnh phúc người đời
Vẫn cứ thấy hạnh phúc trong tiếng cười
(Mà chẳng tự mình biết thương yêu tiếng khóc?)
Hạnh phúc của riêng ai
Trong mỗi người là thế,
Vốn đơn sơ, bình lặng và nhỏ bé
Trong mỗi chúng ta
Ai được thoả nỗi khát khao về hạnh phúc ?
Casablanca
16-06-09, 19:10
HAI NỬA VẦNG TRĂNG
( Hoàng Hữu)
Tình cờ anh gặp lại vầng trăng
Một nửa vầng trăng thôi, một nửa
Trăng vẫn đấy mà em xa quá
Nơi cuối trời em có ngóng trăng lên.
Nắng đã tắt lâu rồi, trăng thức dậy dịu êm
Trăng đầu tháng như có lần em ví
Chữ D hoa như vầng trăng xẻ nửa
Tên anh nư nửa trăng mờ tỏ
Ai bỏ quên lặng lẽ sáng bên trời.
Ơi vầng trăng theo con nước đầy vơi
Trăng say đắm dào trên cỏ ướt
Trăng đầu tháng như đời anh chẳng thể nào khác được
Trăng cuối tháng như đời anh hao khuyết
Em đã khóc
trăng từng giọt tan vào anh mặn chát
Em đã khóc
nhưng làm sao tới được
Bến bờ anh tim dội sóng khôn cùng.
Đến bây giờ trăng vẫn cứ còn xanh
Cứ một nửa như đời anh, một nửa
Như trăng sẽ tròn đầy, trăng sẽ...
Trăng viên mãn cuối trời đêm em có nhớ
Mặt trăng từng khuất nửa ở trong nhau.
Hội ngộ và chia ly là điều muôn thuở của đời người. Tình yêu đang nồng nàn mà phải cách xa làm cho lòng người đau đớn và giằng xé. Chẳng thế mà Hàn Mặc Tử chàng thi sĩ của trường thơ "loạn" đã thốt lên" Người đi một nửa hồn tôi mất. Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ". Mang trong lòng nỗi đau ấy Hoàng Hữu nhìn thấy thiên nhiên bị chia cắt" hai nửa vầng trăng". Vầng trăng mãi mãi còn xanh như hạnh phúc không bao giờ chín. Trăng tan vào sóng nứơc tạo thành những lớp sóng của nỗi đau"tim dội sóng khôn cùng". Những giọt trăng trong như nước mắt. Kết thúc bài thơ là hình ảnh vầng trăng viên mãn. Nhưng đó là vầng trăng hiện lên trong lời trối trăng. Có chăng nó chỉ viên mãn ở phía em. Còn anh - vầng trăng mãi còn xanh như đời anh chẳng thể nào khác được. Anh gợi nhắc trong em niềm hoài nhớ về cố nhân trong tiếng nức nở nghẹn ngào.
Bài thơ kết thúc mà vẫn dư vang như một bản nhạc buồn. Cái buồn mênh mang nhân thế không chỉ nói về một phận người. Ở trên đời này phải chăng" Hạnh phúc chỉ là sự im lặng của nỗi đau" ?
Đọc bài thơ này lại nhớ đến câu hát
Sao anh lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiếc
Một vầng trăng không tròn..
Vẫn hy vọng cái điều PHẢI CHĂNG của bạn la không đúng... Goodluck!
Ngày chưa có em
Anh mang một nỗi buồn
Nặng đến mức tưởng chừng không gánh nổi
Em đến
Ai ngờ
Chỉ giúp anh đánh đổi
Gánh buồn này
Bằng gánh khác
Nặng hơn
...
ST
Sống !
Sống không giận, không hờn không óan trách
Sống mỉm cười để thử thách với chông gai.
Sống vươn lên cho kịp ánh nắng mai
Sống trong giữa muôn người không biết sống.
Sống là động nhưng không dao động,
Sống hiên ngang nhưng chẳng khác thường,
Sống để đời nói mình biết Sống.
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
Em nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau
ST.
Khi người ta không còn yêu nhau
Mọi lời giải thích
nào có cần đâu
khi người ta không còn yêu nhau
có lẽ tốt nhất là nên im lặng
Vườn hoa đỏ trút màu thành hoa trắng
nhưng không là hoa trắng thuở ban đầu
khi người ta không còn yêu nhau
đêm nào trăng cũng lặn
Thế giới đông người ư
nhưng thiếu vắng
khi người ta không còn nữa yêu nhau
giá như quên được nỗi đau
có lẽ đó là điều tốt hơn điều tốt nhất...
chẹp chẹp, nên sống với hiện tại, quá khứ, ng cũ mãi mãi là cũ ^^ hyhy! Heo cứ tặc lưỡi cái là mọi chuyện bay hết lun ^^ lucky to everyone ^^
Casablanca
06-07-09, 12:36
chẹp chẹp, nên sống với hiện tại, quá khứ, ng cũ mãi mãi là cũ ^^ hyhy! Heo cứ tặc lưỡi cái là mọi chuyện bay hết lun ^^ lucky to everyone ^^
Lần đầu cầm tay, lần đầu chạm môi...thế mà "tặc lưỡi một cái là bay hết lun". Thích nhỉ!:)
Nếu như em là Phở
Thì anh là nước lèo
Ðời có cuốn vèo vèo
Ta bên nhau em nhỉ!
Mơ về em.
Lại một đêm trôi cứ trôi vô vọng
Lại một bóng anh trầm ngâm
Dạt dào nỗi nhớ xót xa vô bờ
Chỉ vì em thôi vì em
Ngày nào bên nhau phút giây ngọt ngào
Tưởng rằng sẽ không cách rời
Mà giờ em ơi cớ sao thay lòng
Để trái tim anh lạnh băng
Vì quá yêu em anh chờ
Vì quá yêu em anh đợi
Một ngày kia thôi yêu thương trở về
Mình sẽ mãi không xa rời sẽ mãi hạnh phúc bên đời
Chỉ vì em thôi biết không người
Nghẹn ngào anh mơ giấc mơ diệu kỳ
Giận mình cứ mơ làm chi
Vội vàng tỉnh giấc bỗng nghe xa lạ
Vội vàng anh mơ về em.(st)
THỜI GIAN
( Văn Cao)
Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
Kỉ niệm trong tôi
Rơi
như tiếng sỏi
trong lòng giếng cạn
Riêng những câu thơ
còn xanh
Riêng những bài hát
còn xanh
Và đôi mắt em
Như hai giếng nước.
Đời người hữu hạn còn cuộc đời vô cùng. Thời gian của đời người trôi chảy nhẹ im "qua kẽ tay"nhưng sức tàn phá của nó vô cùng khủng khiếp:"làm khô những chiếc lá". Đời người héo tàn theo năm tháng. Những kỉ niệm cũng bị thời gian xoá nhoà dần. Duy chỉ có nghệ thuật đích thực và kỉ niệm ngọt ngào của tình yêu là có sức sống lâu dài.
" Dẫu rằng hữu hạn đôi ta
Yêu đương một thuở thành ra muôn đời".
THỜI GIAN
( Văn Cao)
Thời gian qua kẽ tay
Làm khô những chiếc lá
Kỉ niệm trong tôi
Rơi
như tiếng sỏi
trong lòng giếng cạn
Riêng những câu thơ
còn xanh
Riêng những bài hát
còn xanh
Và đôi mắt em
Như hai giếng nước.
Đời người hữu hạn còn cuộc đời vô cùng. Thời gian của đời người trôi chảy nhẹ im "qua kẽ tay"nhưng sức tàn phá của nó vô cùng khủng khiếp:"làm khô những chiếc lá". Đời người héo tàn theo năm tháng. Những kỉ niệm cũng bị thời gian xoá nhoà dần. Duy chỉ có nghệ thuật đích thực và kỉ niệm ngọt ngào của tình yêu là có sức sống lâu dài.
" Dẫu rằng hữu hạn đôi ta
Yêu đương một thuở thành ra muôn đời".
Hai câu cuối của lời bình hay, mình thích 2 câu đó lắm. Thanks.
Vui mừng khi VanHa quay trở lại diễn đàn. Các chia sẻ của VH luôn hay và đáng suy ngẫm.
(Những bài thơ đã cũ về ngày sáng tác, nhưng luôn mới nguyên về mặt cảm xúc . Đọc thơ người khác làm gợi sự suy ngẫm và tò mò, đọc thơ mình làm trút được suy tư và giải tỏa tâm trạng . Thi thoảng đọc đâu đó được một vài câu thơ đến mức nghĩ rằng mình là nhân vật trong đó . Người ta gọi đó là đồng cảm .)
Chưa phải là tình yêu
Có những điều chưa phải là tình yêu
Là những chiều chỉ vu vơ chợt nhớ
Có những khi ngồi gieo vần rất dở
Câu chữ vô tình thoảng một chút xa xăm ...
Có những chiều đông mà như giữa tháng năm
Chợt nhớ người sao bỗng nhiên ấm thế
Phải chăng nhớ như một điều có thể
Có lẽ nào chưa phải là tình yêu ?
Vẫn biết thế... mà sao mỗi buổi chiều
Nhìn hoàng hôn lòng bỗng nhiên thầm gọi
Cơn gió nhỏ kề bên tai cứ nói
Có những điều... chưa phải là tình yêu ./.
(St)
Em chỉ có một mình
Đôi bàn tay hằn những vết chai
Hạnh phúc của ai
Đôi khi làm em bật khóc
Rồi lén lau nước mắt
Học cách tự đứng lên
Em chỉ có một mình
Lặng lẽ quên
Mình cũng là con gái
Tim cũng cồn cào những điều không thể nói
Nhưng chiếc bóng cứ hao gầy
Em chỉ có một mình
Thèm da diết bàn tay
Một bàn tay ấm áp
Những ngày cuối tuần không đi qua chậm chạp
Cho em quên… em chỉ có một mình. (St)
camchuongdo
30-09-09, 03:01
Em có thể (Cao Hải Hà)
Em có thể nương vào vai anh không?
Chỉ để khóc thôi chứ không làm gì cả.
Anh sợ gì cơ chứ?
Bẩn áo anh sao?
Em nhận được cái lắc đầu khe khẽ,
Thật tế nhị, thật đường hoàng.
Thế thì em có thể nắm tay anh không?
Cái nắm tay thôi mà …anh!
Và anh cũng đâu cần dùng đến sức.
Bản tay vẫn lạnh lùng giấu nơi góc khuất,
Không chìa ra.
Thôi thì hãy cho em được đứng cạnh anh.
Chỉ để ngắm anh, cho thỏa nỗi nhớ mong chứ không làm gì cả.
Vậy mà…
Anh vẫn đi!
Vì…anh biết em luôn…thất hứa.
camchuongdo
30-09-09, 03:02
Về quê (Nguyễn Linh)
Ngã ba có một ngôi đình
Cô đơn mà chẳng biết mình cô đơn
Giếng làng người đã thưa hơn
Hai hàng sấu đá vô hồn trông theo
Gốc đa với một con diều
Chiều rơi chầm chậm chiều hiu hắt buồn...
Tôi vào thỉnh một tiếng chuông
Ngỡ như xa vắng khói hương ông bà...
Từ trong trầm tích bước ra
Ngỡ như... lại ngỡ như là... ngỡ như...
Bây giờ đang cuối mùa thu
Hoa cúc đã tạt sương mù, gió đông
Chợ làng cách một quãng sông
Ngã tư với một cánh đồng... là ba!
Bỏ làng, mười mấy năm xa
Tôi giờ về giữa ngã ba, một mình...
Ngã ba có một ngôi đình
Cô đơn mà chẳng biết mình cô đơn?
camchuongdo
30-09-09, 03:04
Là em sai (Lê thủy vân)
Giữa trưa nắng không dưng đến công trường
Cặp lồng cơm - anh nhìn ráo hoảnh
“Anh có hẹn ăn cơm với bạn rồi sao em không biết?”
Là em sai.
Con đường đến Đồng Khởi ngắn chút xíu
Lại là em sai khi không biết tìm đường đến - anh đang chờ ở đó
Cứ vòng vo cả một buổi trưa
Đến nơi hết giờ nghỉ
Lại là em sai.
Rồi một chiều
Khi thấy anh khoác tay một con bé khác dung dăng trên phố
Lại là em sai
Không dưng ra phố...
Lại là em sai
Không biết ngăn mưa
Chỉ thấy mắt mình cay cay...
THĂM DIÊM VƯƠNG
(Lam Điền)
Buổi chiều đang họp hội đồng
Đang cười rinh rích chuyện chồng chuyện con
Thế rồi gió thổi một cơn
Không gian lạnh buốt như hòn đảo hoang
Có hai con quỷ tóc vàng.
Mắt xanh môi đỏ da loang lổ chì
Lừ lừ vào dắt ta đi
Lôi thôi lốc thốc như khi hết tiền.
Ta vừa kịp ngẩng đầu lên
Toà ngang dãy dọc bốn bên sáng lòa.
Diêm vương ngồi như quan tòa.
Đập bàn quát hỏi rằng ta tên gì
Ta run đến suýt ngất đi
Mặt xanh như lá, tay thì thõng ra
Xưng tên khai họ qua loa
Lòng thầm nhủ chả biết là tội chi
Diêm Vương thấy thế cười phì
Rằng ta cứ tưởng là mi có tài
Nổi danh thơ phú khôi hài.
Mới gọi đến đọc vài bài ta nghe
Thở dài ta mới lăm le
Rằng con xin đọc ngài nghe đỡ buồn.
Này là con khỉ ngồi buôn
Dưa lê dưa chuột với muôn chuyện xằng.
Này là rỗi việc nói nhăng
Như lên cơn nghiện khoe khoang đỡ buồn
Con bò với con chuồn chuồn
Bay qua bay lại khu vườn điêu ngoa.
Diêm Vương nghe trố mắt ra
Quỷ sứ cười cứ như là động kinh.
Bọn tội phạm chịu giảo hình
Quên đau đớn để cười rinh nhà tù.
Vạc dầu sôi cũng ngất ngư
Gồng xiêng lúc lắc khói mù mịt bay
Diêm vương bịn rịn cầm tay.
Rằng khi sợ đến cái ngày xuống đây.
Sẽ cho quỷ sứ cầm tay.
Dọn đường xếp chỗ cho tay bợm cười.
Diêm Vương bảo: có được ngươi.
Địa ngục sẽ có khối người đặt mua.
Trần gian cau có đã thừa
Xuống đây cười suốt tứ mùa quanh năm
Thiên đường ở chốn xa xăm.
Xuống địa ngục chọn chỗ nằm nghe thơ.
Lời bình: Đây không phải là thơ mà là thuốc giảm đau thần kinh.
neversaydie
30-09-09, 09:28
TRÁI TIM CON GÁI (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/tdung83/article?mid=23)
Trái tim em là trái tim con gái
Rất cả tin và dễ tổn thương
Đập lo âu khắc khoải giữa đời thường
Bỗng một ngày run lên bối rối
Trái tim đập những điều em không nói
Dù trước anh em kiêu hãnh lặng im
Giọt lệ trào sau hàng mi giấu vội
Nuốt vào trong thành nước mắt của tim
Trái tim em chẳng một phút bình yên
Cứ gào gọi, cư vẫy vùng thôi thúc
Muốn vỡ tung và xé toang lồng ngực
Để trao anh minh chứng của tình yêu
Nhưng trái tim phiền muộn đã nhiều
Trước tương lai luôn phập phồng lo sợ
Chân trời xa nắng ấm có bao nhiêu
Sẽ hạnh phúc hay sẽ là đau khổ
Trái tim em trái tim bé nhỏ
Trĩu nặng thế em không mang nổi một mình
Muốn sẻ bớt nửa thương nhớ sang anh
Nhờ anh giữ cùng em trái tim con gái
(Sưu tầm)
neversaydie
15-10-09, 01:09
ĐÔI DÉP
Bài thơ đầu tôi viết tặng cho em
Là bài thơ tôi viết về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau.
Cùng bước, cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời cha đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
Nếu một ngày một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở thành khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyện mà không hè giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi.
Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở mỗi bên phải - trái
Như tôi yêu em ở những điều trái ngược
Gắn bó với nhau bởi một lối đi chung.
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.
---------- Post added at 00:09 ---------- Previous post was at 00:05 ----------
NGỌN NẾN
Đã bao lần tôi ngắm nhìn ngọn nến
Sáng bừng lên trong bóng tối đêm đen
Ngọn nến mảnh mai, thân nến yếu mềm
Vẫn thắp sáng tim mình thành ngọn lửa
Dẫu thời gian trôi, nến không là nó nữa
Sẽ ngắn dần và lệ úa quanh thân
Nến vẫn cháy lên, tự đốt chính thân mình
Cho ngọn lửa mà không hề nuối tiếc
Có phải chăng vì quá yêu, mãnh liệt
Hay ngây thơ, khờ dại cũng bởi yêu?
Dù biết đớn đau, sẽ phải khóc thật nhiều
Nến vẫn nguyện hết mình để tình yêu cháy sáng
Dẫu thắp chỉ một lần, một lần thôi rất ngắn
Hay sẽ cháy cả đời chỉ bởi một tình yêu
Hay dẫu có yêu, dẫu trải qua rất nhiều
Nhưng cuộc sống thiếu tình yêu - vô nghĩa ...
neversaydie
15-10-09, 01:58
Dại khờ
Xuân Diệu
Người ta khổ vì yêu không phải cách
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tuỳ nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ
Đường êm quá ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đã vào xương
Vì thả lỏng không kiềm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa
Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa
Nhưng tim không mà tưởng tượng tràn đầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi để thân mãi để kiếm trời dưới đất
Người ta khỏ vì cố chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao
Không muốn chữa, không chịu lành thuốc độc
monkey2004
15-10-09, 03:02
Thu mình em
Tác giả: VLONG
Thu đang về ngập tràn phố nhỏ
Trút lá vàng cơn gió heo may
Bầu trời xanh chẳng gợn chút mây
Như mắt em long lanh đến thế
Thu mang về nỗi buồn nhè nhẹ
Có chút gì mất mát đâu đây
Thoảng hương cốm lướt nhẹ qua tay
Mùa chắt chiu từ hồi năm trước
Mùa thu đẹp như tranh thủy mặc
Có nắng vàng đượm mật thơm hoa
Từng đàn chim đàn bướm nhởn nha
Gió hát ru thì thầm êm ả
Thu với em mong manh dễ vỡ
Như chính em đẹp đẽ vô cùng
Như khối mầu lập dị lạ lùng
Những tình cảm đan xen giằng xé
Bỏ tất cả sau lưng lặng lẽ
Ở cuối đường bước một mình em
Chân rã rời mỏi mệt con tim
Nhưng em biết em không gục ngã...
THĂM DIÊM VƯƠNG
(Lam Điền)
Buổi chiều đang họp hội đồng
Đang cười rinh rích chuyện chồng chuyện con
Thế rồi gió thổi một cơn
Không gian lạnh buốt như hòn đảo hoang
Có hai con quỷ tóc vàng.
Mắt xanh môi đỏ da loang lổ chì
Lừ lừ vào dắt ta đi
Lôi thôi lốc thốc như khi hết tiền.
Ta vừa kịp ngẩng đầu lên
Toà ngang dãy dọc bốn bên sáng lòa.
Diêm vương ngồi như quan tòa.
Đập bàn quát hỏi rằng ta tên gì
Ta run đến suýt ngất đi
Mặt xanh như lá, tay thì thõng ra
Xưng tên khai họ qua loa
Lòng thầm nhủ chả biết là tội chi
Diêm Vương thấy thế cười phì
Rằng ta cứ tưởng là mi có tài
Nổi danh thơ phú khôi hài.
Mới gọi đến đọc vài bài ta nghe
Thở dài ta mới lăm le
Rằng con xin đọc ngài nghe đỡ buồn.
Này là con khỉ ngồi buôn
Dưa lê dưa chuột với muôn chuyện xằng.
Này là rỗi việc nói nhăng
Như lên cơn nghiện khoe khoang đỡ buồn
Con bò với con chuồn chuồn
Bay qua bay lại khu vườn điêu ngoa.
Diêm Vương nghe trố mắt ra
Quỷ sứ cười cứ như là động kinh.
Bọn tội phạm chịu giảo hình
Quên đau đớn để cười rinh nhà tù.
Vạc dầu sôi cũng ngất ngư
Gồng xiêng lúc lắc khói mù mịt bay
Diêm vương bịn rịn cầm tay.
Rằng khi số đến cái ngày xuống đây.
Sẽ cho quỷ sứ cầm tay.
Dọn đường, xếp chỗ cho tay bợm cười.
Diêm Vương bảo: có được ngươi.
Địa ngục sẽ có khối người đặt mua.
Trần gian cau có đã thừa
Xuống đây cười suốt tứ mùa quanh năm
Thiên đường ở chốn xa xăm.
Xuống địa ngục chọn chỗ nằm nghe thơ.
Lời bình: Đây không phải là thơ mà là thuốc giảm đau thần kinh.
THĂM DIÊM VƯƠNG (tiếp).
Ta thưa: Con vốn phận hèn
Chả mong thấy cửa cõi tiên trong đời
Ít tiền song tính ham vui
Khua môi múa mép mấy lời xằng xiên
Sống nghèo mãi cũng thành quen
Khi nào khổ quá cười lên lại hòa
Một tiếng cười vang trong nhà
Mười thang thuốc bổ kém xa mấy phần
Con cười suốt tháng quanh năm
Không cần bồi dưỡng mà cân tăng đều
Con thề: Con mà nói điêu
Xin ngài phạt mấy buổi chiều nghe thư
Nghị quyết với lại thông tư
Bồi dưỡng nghiệp vụ cho chừa tính gian.
Còn bây giờ chốn trần gian
Nợ nần chồng chất mấy ngàn mối lo
Xin ngài thả con về cho
Kẻo con mang tiếng so đo hẹp hòi
Vay thì dễ mà khó đòi
Chết không hết tiếng chê cười gần xa"
Lệnh truyền "đưa thi sĩ ra
Ngoài cửa âm phủ để mà về ngay".
Dứt lời ta bỗng lơ mơ
Tiếng ban phụ trách lờ mờ bên tai.
Trở về họp tổ chuyên môn.
Ba bè bảy mối vẫn còn chưa xong.
Biết bao giờ được thong dong.
Để cho con cóc ra đồng làm thơ.
Rồi ngồi ngất nghểu đầu bờ.
Gió mây tủm tỉm, ta lơ ngơ cười.
Diêm vương, quỷ sứ lên chơi.
Thơ hay giọng tốt cho đời thăng hoa.
Đằng nào ngan cũng đã già
Không quàng quạc cũng chả ma nào nhìn.
Lời bình: thành phần của thuốc giảm đau thần kinh: 20 g tếu táo, 30 g sự thật, 10 g cay đắng, 10 g xót xa, 10 g gắng gượng, 10 g phòng dại, 9 g vớ vẩn, 1 g hi vọng. Khi uống thuốc phải có chất dẫn thuốc là tiếng cười. Thuốc chỉ dành cho những ai có sức đề kháng tốt.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.