VanHa
21-05-09, 00:19
Năm đầu tiên bố mẹ chia tay nhau con theo mẹ về nhà cậu ở. Nôen năm đó nhìn các bạn có chiếc mũ của ông già Nôen con buồn lắm. Con nhớ năm ngoái bố đưa con đi chơi và mua cho con chiếc mũ như thế. Năm nay nó đã cũ rồi nhưng con vẫn thích nó. Bác Đức đưa con đi chơi với anh Thắng. Bác mua cho con chiếc mũ như của anh ấy. Nó rất mới nhưng con thích chiếc mũ của bố hơn vì nó mang hơi ấm của bố. Giá mà...con được là anh Thắng và bác Đức là bố.
Gần nhà cậu có em Sơn. Em thật xinh xắn và dễ thương. Nửa năm sau khi con về ở xóm nhỏ này, lúc chúng con đang chơi trò bố mẹ và các con em Sơn hỏi: chị Hằng ơi, bố chị đâu ? Chị không có bố à? Nhà em em là thỏ đốm, chị Linh là thỏ hồng còn mẹ em là thỏ vàng, bố em là thỏ nâu đấy. Thế bố chị là thỏ gì?. Câu hỏi của em làm con nhớ đến bố. Con không muốn chơi trò chơi gia đình nữa." Nếu Sơn còn hỏi nữa chị không chơi với Sơn đâu".
- Hằng ơi, có xiếc ở nhà thi đấu đấy. Linh thông báo. Mẹ tớ đi công tác điện về bảo bố đưa chúng tớ đi xem. Thế bạn có đi không?
- Mẹ tớ đi làm chưa về. Mà mẹ đi làm về mệt chắc không có thời gian đưa tớ đi đâu.
Một lúc sau Linh chạy sang: bố tớ bảo thương bạn không có bố, nên bố tớ muốn đưa bạn đi cùng, bạn đi nhé.
Mẹ đã đồng ý cho con đi. Hôm đó xiếc thú thật hay. Bạn Linh quàng tay qua cổ bác Nam, bác ấy đã cõng bạn lên để nhìn cho rõ. Giá như bố ở bên con lúc này. Cánh tay của con gái bé bỏng sẽ quàng vào cổ bố để bố cõng con lên.
Sinh nhật em Sơn chỉ có con là khách. Em Sơn tròn bốn tuổi giang hai cánh tay ôm cổ cả cha và mẹ. Em Sơn lại hỏi: Chị Hằng ơi, bố chị đâu? Bố chị chết rồi à ? Bố chị đi công tác. "Không phải". "Sơn. Không được hỗn" bác Nam mắng em. Nhưng rồi không nén được tò mò bác hỏi: Có phải bố cháu bị liệt không đi được phải không? Con lắc đầu. Bác Nam không nói gì và mang tách chén vào cho bác gái rửa. Con nghe tiếng nói thầm:" Chắc hồi đó bố nó ngã liệt không đi được mới không đến thăm con chứ bỏ vợ không ai bỏ được con". Vậy mà từ hồi bố mẹ nó bỏ nhau có thấy bao giờ bố nó đến thăm con đâu.
Con biết có những khoảng cách vô hình nhưng còn khủng khiếp hơn mọi khoảng cách của không gian địa lý. Đó là khoảng cách của lòng hận thù. Bố ơi có phải mọi đồ đạc của con bố không cho mẹ mang đi là vì bố nhớ con phải không bố: Chiếc áo mùa đông có đôi găng tay xinh xắn mà mỗi khi con mặc mẹ lại nựng con:"con gấu bông của mẹ", bộ tóc giả cho búp bê... Tất cả những thứ đó đã là kỉ niệm của con và bố. Con chỉ còn giữ được chiếc mũ ông già Nôen vì nó lẫn trong đống quần áo mà mẹ vội vàng mang đi gần như trong một cuộc chạy trốn.
Năm năm trôi qua con chưa một lần gặp bố. Con chỉ còn một tấm ảnh nhỏ của bố con mình. Nhưng con không muốn khoe với các bạn vì điều con gái cần là bố hiện hữu trước mắt con như thủa nào.
Hôm đó học bài " Bố của Xi Mông", cậu bé Xi Mông không có bố bị bạn trêu trọc, các bạn lén nhìn con. Con vờ thản nhiên nhưng cả tiết học hôm đó con không tập trung được vì nhớ đến bố.
Gần trường học của con có một đám cưới. Con ngồi ăn sáng nghe các bà đi chợ về kháo nhau:
- Có bố có mẹ, nhà cửa hẳn hoi mà phải cưới nhờ có khổ không. Bố mẹ bỏ nhau chưa đầy năm con đi lấy chồng. Về xin bố cho tổ chức tại nhà và thắp hương tổ tiên bố không đồng ý." mày theo con mẹ mày, cả năm trời không vác mặt về thăm bố thăm em, tao chết mày cũng không biết, mày về đây làm gì, cưới xin tao không biết".
Một bà khác bình luận" sao có người cạn nghĩ thế nhỉ. Nuôi con lớn bằng từng ấy đến lúc được làm thằng bố vợ nhận lễ nhà trai thì lại không. Hôm ăn hỏi thắp hương tổ tiên cũng phải thắp hương nhà cậu, thế còn ra gì. Bỏ vợ thì bỏ sao lại bỏ con.
***
"Bỏ vợ thì bỏ sao lại bỏ con?" Bố ơi sao bố sinh ra con bố lại bỏ rơi con.
Bố Lạc Long Quân khi xưa và mẹ Âu Cơ chia tay nhau. 50 người theo cha xuống biển, 50 người con theo mẹ lên rừng. Nhưng mỗi khi các con gặp khó khăn lại cất tiếng gọi: "Bố ơi cứu chúng con". Cha Lạc Long Quân nơi xa xôi đều nghe thấy tiếng gọi của con và người đã trở về bảo vệ các con của mình.
Bố ơi hãy đến với con.
Gần nhà cậu có em Sơn. Em thật xinh xắn và dễ thương. Nửa năm sau khi con về ở xóm nhỏ này, lúc chúng con đang chơi trò bố mẹ và các con em Sơn hỏi: chị Hằng ơi, bố chị đâu ? Chị không có bố à? Nhà em em là thỏ đốm, chị Linh là thỏ hồng còn mẹ em là thỏ vàng, bố em là thỏ nâu đấy. Thế bố chị là thỏ gì?. Câu hỏi của em làm con nhớ đến bố. Con không muốn chơi trò chơi gia đình nữa." Nếu Sơn còn hỏi nữa chị không chơi với Sơn đâu".
- Hằng ơi, có xiếc ở nhà thi đấu đấy. Linh thông báo. Mẹ tớ đi công tác điện về bảo bố đưa chúng tớ đi xem. Thế bạn có đi không?
- Mẹ tớ đi làm chưa về. Mà mẹ đi làm về mệt chắc không có thời gian đưa tớ đi đâu.
Một lúc sau Linh chạy sang: bố tớ bảo thương bạn không có bố, nên bố tớ muốn đưa bạn đi cùng, bạn đi nhé.
Mẹ đã đồng ý cho con đi. Hôm đó xiếc thú thật hay. Bạn Linh quàng tay qua cổ bác Nam, bác ấy đã cõng bạn lên để nhìn cho rõ. Giá như bố ở bên con lúc này. Cánh tay của con gái bé bỏng sẽ quàng vào cổ bố để bố cõng con lên.
Sinh nhật em Sơn chỉ có con là khách. Em Sơn tròn bốn tuổi giang hai cánh tay ôm cổ cả cha và mẹ. Em Sơn lại hỏi: Chị Hằng ơi, bố chị đâu? Bố chị chết rồi à ? Bố chị đi công tác. "Không phải". "Sơn. Không được hỗn" bác Nam mắng em. Nhưng rồi không nén được tò mò bác hỏi: Có phải bố cháu bị liệt không đi được phải không? Con lắc đầu. Bác Nam không nói gì và mang tách chén vào cho bác gái rửa. Con nghe tiếng nói thầm:" Chắc hồi đó bố nó ngã liệt không đi được mới không đến thăm con chứ bỏ vợ không ai bỏ được con". Vậy mà từ hồi bố mẹ nó bỏ nhau có thấy bao giờ bố nó đến thăm con đâu.
Con biết có những khoảng cách vô hình nhưng còn khủng khiếp hơn mọi khoảng cách của không gian địa lý. Đó là khoảng cách của lòng hận thù. Bố ơi có phải mọi đồ đạc của con bố không cho mẹ mang đi là vì bố nhớ con phải không bố: Chiếc áo mùa đông có đôi găng tay xinh xắn mà mỗi khi con mặc mẹ lại nựng con:"con gấu bông của mẹ", bộ tóc giả cho búp bê... Tất cả những thứ đó đã là kỉ niệm của con và bố. Con chỉ còn giữ được chiếc mũ ông già Nôen vì nó lẫn trong đống quần áo mà mẹ vội vàng mang đi gần như trong một cuộc chạy trốn.
Năm năm trôi qua con chưa một lần gặp bố. Con chỉ còn một tấm ảnh nhỏ của bố con mình. Nhưng con không muốn khoe với các bạn vì điều con gái cần là bố hiện hữu trước mắt con như thủa nào.
Hôm đó học bài " Bố của Xi Mông", cậu bé Xi Mông không có bố bị bạn trêu trọc, các bạn lén nhìn con. Con vờ thản nhiên nhưng cả tiết học hôm đó con không tập trung được vì nhớ đến bố.
Gần trường học của con có một đám cưới. Con ngồi ăn sáng nghe các bà đi chợ về kháo nhau:
- Có bố có mẹ, nhà cửa hẳn hoi mà phải cưới nhờ có khổ không. Bố mẹ bỏ nhau chưa đầy năm con đi lấy chồng. Về xin bố cho tổ chức tại nhà và thắp hương tổ tiên bố không đồng ý." mày theo con mẹ mày, cả năm trời không vác mặt về thăm bố thăm em, tao chết mày cũng không biết, mày về đây làm gì, cưới xin tao không biết".
Một bà khác bình luận" sao có người cạn nghĩ thế nhỉ. Nuôi con lớn bằng từng ấy đến lúc được làm thằng bố vợ nhận lễ nhà trai thì lại không. Hôm ăn hỏi thắp hương tổ tiên cũng phải thắp hương nhà cậu, thế còn ra gì. Bỏ vợ thì bỏ sao lại bỏ con.
***
"Bỏ vợ thì bỏ sao lại bỏ con?" Bố ơi sao bố sinh ra con bố lại bỏ rơi con.
Bố Lạc Long Quân khi xưa và mẹ Âu Cơ chia tay nhau. 50 người theo cha xuống biển, 50 người con theo mẹ lên rừng. Nhưng mỗi khi các con gặp khó khăn lại cất tiếng gọi: "Bố ơi cứu chúng con". Cha Lạc Long Quân nơi xa xôi đều nghe thấy tiếng gọi của con và người đã trở về bảo vệ các con của mình.
Bố ơi hãy đến với con.