Admin
18-05-09, 16:47
@Vân Hà nghe tiếng bác "Tâm Giao" từ lâu và rất muốn diện kiến" anh" nhưng mà Vân Hà ở xa không lên Hà Nội tham dự được. Vân Hà gửi đến các bạn và bác "Tâm Giao" câu chuyện này:
Mùa xuân khu rừng bừng nở muôn sắc hoa, hương vị hoa cỏ ngào ngạt trong nắng. Hôm nay là ngày hội của các loài chim. Muôn loài đều mặc cho mình những trang phục đẹp nhất. Những con công rực rỡ xòe cái đuôi đẹp dịu dàng tha thướt. Những con chim bói cá khoác trên mình bộ quần áo xanh thanh tân trẻ trung nhưng hơi đồng bóng. Đông đảo nhất là chim cụt cánh. Đây là bác sĩ cụt cánh, giáo viên cụt cánh, nhà kinh doanh cụt cánh và kia nữa một giám đốc cụt cánh...Và kìa...một võ sĩ chim bước vào, trong anh mới oai vệ làm sao. Các loài chim xôn xao:
Ai thế nhỉ? Chúng ta chưa gặp bao giờ. Chà anh ấy mới hùng dũng làm sao.
Chim sếu xôn xao: họ hàng nhà tôi đấy. Chim chào mào cất giọng choe chóe: Người đâu thấy người sang bắt quàng làm họ, đấy đích thị là họ nhà tôi. Chờ cho tiếng xôn xao tạm lắng võ sĩ chim quay về bốn phía thi lễ và nói: Xin lỗi các bạn tôi là chim cụt cánh. tất cả các loài chim tiu nghỉu. Chim cụt cánh hỉ hả: chúng ta có thêm một cư dân mới. bây giờ nếu có ai yếu đuối bị bắt nạt chỉ cần bác ấy dạy cho mấy miếng võ là xong
Ngọc hoàng bước vào. Tiếng xôn xao lặng phắc. Lễ hội mùa xuân năm nay ngài khoác trên mình chiếc áo choàng làm bằng lông chim. Trông ngài thật uy nghi. Tiếng ngọc hoàng vang lên như sấm
- Nam Tào, Bắc Đẩu đâu điểm danh cho ta
- Dạ bẩm ngọc hoàng tất cả các loài chim đều có mặt đông đủ ạ.
- Tốt. Bây giờ tất cả các ngươi hãy báo cáo cho ta nghe tình hình của các ngươi trong năm qua. Chim cụt cánh, sao năm nay các ngươi lại đông đúc như vậy. Hãy giới thiệu cho ta nghe.
Dạ bẩm ngọc hoàng, các cư dân của chúng con hiện nay đông đột biến. Classic kính cẩn thưa. Trong đó có anh đã cụt cánh hẳn rồi như con đây. Nhưng lại có anh đang sắp sửa gẫy cánh đáng thương lắm ạ. Trong tháng năm có một anh chắp cánh. Anh ấy bay đi chúng con buồn lắm. Không biết năm tới ai đóng ông già Nôen để tổ chức cuộc vui cho lũ trẻ nhà 3C chúng con.
Thế à, bay đi là tốt. thôi thì:
Chim cụt cánh ơi cứ sang sông
Cứ bay đi với mênh mông gió trời
- Nhưng các cư dân của chúng con muốn hỏi ngài làm thế nào để chúng con có đôi cánh thật hoành tráng. Chị Vịt của chúng con có cánh hẳn hoi nhưng chỉ bơi thôi chứ chưa bay được.
- Còn con muốn hỏi ngài làm thế nào để đôi cánh của con khỏi gãy chứ nó lung lay lắm rồi. Một giọng nam trầm buồn vang lên.
- Từ từ để ta nghĩ. Việc hạ giới của các ngươi hóa ra lại phức tạp nhỉ, khó hơn cả việc thiên đình.
Mất cánh ư? Việc đó có gì là xấu. Nàng Chức Nữ con ta đó, nó bị chàng Ngưu Lang giấu đi đôi cánh mà lại hóa hay. Từ ngày ấy nó có một người chồng yêu thương. Thế mà từ khi chắp cánh về với ta, mỗi năm vợ chồng nó chỉ gặp nhau có một lần, lại phải đi qua cầu Ô Thước. Khóc ròng rã suốt tháng bảy đó các con ạ.
Mất cánh ư? Cũng dở đấy các con. Một đứa con gái nữa của ta đấy. Mất cánh. Bị một chàng đẹp trai khôi ngô tuấn tú nơi hạ giới dỗ ngon dỗ ngọt ở lại. Đến lúc khổ sở quá muốn về với ta chân hóa rễ mất rồi. Hướng Dương con ta đó, lúc nào nó cũng hướng về mặt trời đó. Ta thương nó mà không biết làm thế nào. Các con ơi cụt cánh chưa chắc đã là điều dở mà có cánh chưa chắc đã là điều hay. Liệu chừng đâu có hơi ấm thì đi con à. Các con biết không khối loài chim khác muốn trở thành cụt cánh như các con đấy.
Các cư dân cụt cánh ngắm nhìn nhau. Ồ hóa ra chúng ta là đệ nhất các loài chim cơ đấy.
- Việc hạ giới thì chỉ có người ở hạ giới mới có thể giải quyết được thôi. Ngọc Hoàng nói tiếp. Các con nên tổ chức hội thảo để cùng nhau giải quyết những vướng mắc và giúp nhau chọn lựa một đôi cánh thật ưng ý. Chỉ có điều là sau đó giữ cánh cho thật bền chặt nhé. Ta nghe nói có ngài Tâm Giao hiểu tâm lý lắm. Các con hãy trò chuyện cùng ông ấy. Chúc các con thành công.
- Nhất định chúng ta phải gặp gỡ bác " Tâm giao". Đồng bệnh tương liên mà, bác ấy cũng cụt cánh. Quý hóa quá. Mà lại là tác giả của cuốn" Dã tràng xe cát"
Dã tràng xe cát biển Đông
Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì
Chắc bác ấy có nhiều kinh nghiệm lắm.
Tổng thư kí tuyên bố: Họ nhà cụt cánh chúng ta sẽ gặp gỡ bác Tâm Giao.
Vân Hà buồn quá vì không có cánh để bay lên Hà Nội.
Mùa xuân khu rừng bừng nở muôn sắc hoa, hương vị hoa cỏ ngào ngạt trong nắng. Hôm nay là ngày hội của các loài chim. Muôn loài đều mặc cho mình những trang phục đẹp nhất. Những con công rực rỡ xòe cái đuôi đẹp dịu dàng tha thướt. Những con chim bói cá khoác trên mình bộ quần áo xanh thanh tân trẻ trung nhưng hơi đồng bóng. Đông đảo nhất là chim cụt cánh. Đây là bác sĩ cụt cánh, giáo viên cụt cánh, nhà kinh doanh cụt cánh và kia nữa một giám đốc cụt cánh...Và kìa...một võ sĩ chim bước vào, trong anh mới oai vệ làm sao. Các loài chim xôn xao:
Ai thế nhỉ? Chúng ta chưa gặp bao giờ. Chà anh ấy mới hùng dũng làm sao.
Chim sếu xôn xao: họ hàng nhà tôi đấy. Chim chào mào cất giọng choe chóe: Người đâu thấy người sang bắt quàng làm họ, đấy đích thị là họ nhà tôi. Chờ cho tiếng xôn xao tạm lắng võ sĩ chim quay về bốn phía thi lễ và nói: Xin lỗi các bạn tôi là chim cụt cánh. tất cả các loài chim tiu nghỉu. Chim cụt cánh hỉ hả: chúng ta có thêm một cư dân mới. bây giờ nếu có ai yếu đuối bị bắt nạt chỉ cần bác ấy dạy cho mấy miếng võ là xong
Ngọc hoàng bước vào. Tiếng xôn xao lặng phắc. Lễ hội mùa xuân năm nay ngài khoác trên mình chiếc áo choàng làm bằng lông chim. Trông ngài thật uy nghi. Tiếng ngọc hoàng vang lên như sấm
- Nam Tào, Bắc Đẩu đâu điểm danh cho ta
- Dạ bẩm ngọc hoàng tất cả các loài chim đều có mặt đông đủ ạ.
- Tốt. Bây giờ tất cả các ngươi hãy báo cáo cho ta nghe tình hình của các ngươi trong năm qua. Chim cụt cánh, sao năm nay các ngươi lại đông đúc như vậy. Hãy giới thiệu cho ta nghe.
Dạ bẩm ngọc hoàng, các cư dân của chúng con hiện nay đông đột biến. Classic kính cẩn thưa. Trong đó có anh đã cụt cánh hẳn rồi như con đây. Nhưng lại có anh đang sắp sửa gẫy cánh đáng thương lắm ạ. Trong tháng năm có một anh chắp cánh. Anh ấy bay đi chúng con buồn lắm. Không biết năm tới ai đóng ông già Nôen để tổ chức cuộc vui cho lũ trẻ nhà 3C chúng con.
Thế à, bay đi là tốt. thôi thì:
Chim cụt cánh ơi cứ sang sông
Cứ bay đi với mênh mông gió trời
- Nhưng các cư dân của chúng con muốn hỏi ngài làm thế nào để chúng con có đôi cánh thật hoành tráng. Chị Vịt của chúng con có cánh hẳn hoi nhưng chỉ bơi thôi chứ chưa bay được.
- Còn con muốn hỏi ngài làm thế nào để đôi cánh của con khỏi gãy chứ nó lung lay lắm rồi. Một giọng nam trầm buồn vang lên.
- Từ từ để ta nghĩ. Việc hạ giới của các ngươi hóa ra lại phức tạp nhỉ, khó hơn cả việc thiên đình.
Mất cánh ư? Việc đó có gì là xấu. Nàng Chức Nữ con ta đó, nó bị chàng Ngưu Lang giấu đi đôi cánh mà lại hóa hay. Từ ngày ấy nó có một người chồng yêu thương. Thế mà từ khi chắp cánh về với ta, mỗi năm vợ chồng nó chỉ gặp nhau có một lần, lại phải đi qua cầu Ô Thước. Khóc ròng rã suốt tháng bảy đó các con ạ.
Mất cánh ư? Cũng dở đấy các con. Một đứa con gái nữa của ta đấy. Mất cánh. Bị một chàng đẹp trai khôi ngô tuấn tú nơi hạ giới dỗ ngon dỗ ngọt ở lại. Đến lúc khổ sở quá muốn về với ta chân hóa rễ mất rồi. Hướng Dương con ta đó, lúc nào nó cũng hướng về mặt trời đó. Ta thương nó mà không biết làm thế nào. Các con ơi cụt cánh chưa chắc đã là điều dở mà có cánh chưa chắc đã là điều hay. Liệu chừng đâu có hơi ấm thì đi con à. Các con biết không khối loài chim khác muốn trở thành cụt cánh như các con đấy.
Các cư dân cụt cánh ngắm nhìn nhau. Ồ hóa ra chúng ta là đệ nhất các loài chim cơ đấy.
- Việc hạ giới thì chỉ có người ở hạ giới mới có thể giải quyết được thôi. Ngọc Hoàng nói tiếp. Các con nên tổ chức hội thảo để cùng nhau giải quyết những vướng mắc và giúp nhau chọn lựa một đôi cánh thật ưng ý. Chỉ có điều là sau đó giữ cánh cho thật bền chặt nhé. Ta nghe nói có ngài Tâm Giao hiểu tâm lý lắm. Các con hãy trò chuyện cùng ông ấy. Chúc các con thành công.
- Nhất định chúng ta phải gặp gỡ bác " Tâm giao". Đồng bệnh tương liên mà, bác ấy cũng cụt cánh. Quý hóa quá. Mà lại là tác giả của cuốn" Dã tràng xe cát"
Dã tràng xe cát biển Đông
Nhọc lòng mà chẳng nên công cán gì
Chắc bác ấy có nhiều kinh nghiệm lắm.
Tổng thư kí tuyên bố: Họ nhà cụt cánh chúng ta sẽ gặp gỡ bác Tâm Giao.
Vân Hà buồn quá vì không có cánh để bay lên Hà Nội.