PDA

View Full Version : Nhật ký ngoại tình


ha_linh180
12-03-09, 11:08
Không phải cuộc vụng trộm nào cũng do lỗi của người phản bội (http://ngoisao.net/News/Choi-blog/2009/02/3B9C8781/) như người ta vẫn thường phê phán bởi nhiều khi chính người vợ, người chồng “bị cắm sừng” nên xem lại mình (http://anvietson.com/index.php?option=com_content&task=blogcategory&id=44&Itemid=144). Nhật ký của một anh chàng dưới đây có thể là một ví dụ.
Ngày… tháng… năm
Hôm qua say quá, về đến nhà mình chuếnh choáng, chân nam đá chân siêu. Ngồi hò hét, ép nhau uống cũng chán nhưng cứ nghĩ về nhà còn chán hơn làm mình chả dứt ra được.
Y như rằng, vừa thò mặt về đến nhà đã thấy vợ mặt nặng như chì, nhà cửa thì bừa như cái ổ chuột, con nhóc mũi dãi nhoe nhoét lê la. Đi uống cũng là tiếp khách, uống méo mặt mong ký được cái hợp đồng, mang tiền về nộp mà cứ như phạm tội. Lại đi dọn nhà rồi đi ngủ, hết ngày. Đúng là cái thân mình khốn khổ.
Ngày… tháng… năm
Ngồi công ty chán quá, nhớ ra hôm qua lúc ngồi uống có một em ngon thế, nhìn mắt cứ ướt rườn rượt. Xin được điện thoại rồi mà chả hiểu có nên mời nàng đi ăn trưa không. Thấy tội lỗi thế nào ấy. Vợ mình thực ra ngon hơn em nó nhiều, nếu không lười thì đúng là tuyệt vời. Thôi thì cứ liều nhắn cái, bạn bè chứ chắc gì đã làm gì tội lỗi. Thêm bạn càng có lợi, nhỡ lại vớ được cái hợp đồng nào thì lại hay.
Cô nàng nhận lời ngay. Hóa ra mình vẫn còn duyên chán, ngồi trò chuyện, ăn uống mà em cứ cười ngặt ngõe, lại còn khen mình tới tấp. Nói chuyện với em xong nhẹ hết cả người, bao chuyện bực mình ở nhà bay đâu hết cả.
Ngày… tháng… năm
Vừa vào phòng ngủ thì vợ lại "đòi". Mọi hôm chả có hứng mấy, thế mà chả hiểu sao lúc ấy lại sẵn sàng ngay được. Được một lúc lại chán không hiểu vợ mình thế nào ấy, kỳ cụi mãi cũng chả có giọt nước nào, nằm thẳng cẳng như khúc gỗ, kệ mình muốn làm gì thì làm.
Dạo này chưa già mà ham muốn chả thấy đâu. Chả bù cách đây mấy năm, bao cô cứ đổi tên mình là Dương Thường Trực.
Nàng nhắn tin “cảm ơn anh hôm qua làm em vui quá, bao giờ em mời anh nhé”. Nhắn đi nhắn lại cả buổi chiều, có vẻ nàng chết mình rồi. Mình đúng là tránh cũng không thoát được cái số đào hoa.
Ngày… tháng… năm
Lại hẹn nàng ăn trưa. Ăn xong thấy nàng dụi mắt, chắc lại giống con nhóc nhà mình buồn ngủ là dụi mắt đây. Yêu thế. Mình liều lên mời nàng đi thư giãn, thế mà nàng đi thật. Vừa vào phòng, nàng đã ôm mình chặt cứng, rồi chủ động âu yếm. Mình thích nhất phụ nữ chủ động, chả bù cho vợ ở nhà, cứ như que củi. Hôm nay mình thấy phong độ lại trở về hồi trước, chả thấy oải tý nào.
Về đến nhà mình thấy yêu đời vô cùng, dọn nhà xong gác chân xem tivi mà thấy thú vị quá, chả hiểu nàng đang làm gì nhỉ. Thôi đi ngủ.
Ngày… tháng… năm
Hôm qua vợ lại “mò”. Chưa chi mình đã bật tưng như dây đàn làm vợ cười như Liên xô. Đã thế mình còn hăng chứ nên xong việc vợ ôm mình dịu dàng, chả bù cho mấy lần trước xong việc là ngoảnh ngay mông vào mặt chồng.
Ngày… tháng… năm
Cả tháng nay đi công tác mà nàng thì cũng mất mặt, chả có lúc nào “xơi”. Nản quá. Mọi chuyện lại y như cũ, vợ lại ngoảnh mông vào mặt. Xấu hổ quá.
Nhiều lúc bị "mò" mà mình cứ phải nghĩ đến nàng mới “tưng” được. Vừa làm vừa nghĩ đến nàng chứ không thì lại như sợi bún.
Ngày… tháng… năm
Hôm qua “liên hoan” tưng bừng với nàng. Mình lại là người đàn ông hùng mạnh. Mọi bực bội lại tan biến. Mọi thứ cứ như hồng rực hết cả lên. Nàng đúng là tiên dược, là viagra của mình. Có bồ cũng sướng đấy chứ nhỉ.

ha_linh180
12-03-09, 11:15
Ngày… tháng… năm

Mình tỉnh giấc lúc bảy giờ. Bên cạnh “mụ ” vẫn ngủ say. Nhẹ nhàng, len lén ra ngoài, mở di động lên coi. Em nhắn, nội dung loanh quanh vẫn thế “nhớ anh-yêu anh”. Rõ khổ, vốn từ nghèo nàn. Đã bảo không được nhắn lung tung, có ngày “mụ” vớ được thì nhừ xương. Trời ơi, tôi có tự do đâu hả trời? Thân tôi sao khổ thế này!

Vội vã đánh răng rửa mặt. Từ trong phòng “mụ” hỏi vọng ra: “Anh ăn sáng rồi hãy đi, có cơm nguội trong nồi đấy”!. Trời ơi, nhà này cái gì chả nguội. “Thôi, anh vội lắm, anh phải đến công ty”. Phi thật nhanh ra khỏi nhà. Thoát, thoát, thoát…. Đến cà phê ngồi với em yêu. Em đến chờ từ lúc nào, mặt tươi như hoa, tóc xòe như nụ. Trên bàn là vi tính với di động, nom đúng cách tân kỳ, chả bù cho “mụ” ở nhà, lúc nào cũng gần bồi với giẻ lau. “Ngồi đi anh”. Mình nháo nháo nhìn quanh chỗ này vắng, kín đáo, nhưng không nên ngồi lâu quá thế nào cũng có lúc gặp người quen. Mình chạm nhẹ vào tay em. Dịu dàng, thơ mộng, ngất ngây. Chết cha, ai như thằng Hùng? Đúng rồi, nó đi với ai không phải vợ. Chắc cũng ăn vụng như mình. Nháy mắt nhìn nhau. Anh em mà. Hiểu hết.

Ngày …tháng…năm

Trưa nay em hẹn ăn cơm. Trong khi ấy “mụ” lại sai đi mau cái bếp gas. Mình giải quyết bằng cách mua bếp trước, trốn khỏi cơ quan vào lúc mười giờ. Thế là hai bên trọn vẹn. Hai đứa ăn cơm Huế. Em đọc cho mình nghe một bài thơ, thoáng buồn. Nghĩ tới mười năm trước, “mụ” cũng đọc cho mình một bài thơ. Của đáng tội “mụ” không phải là thiếu dễ thương, chỉ có mười năm nồi xoong, con cái đã làm phai mờ nhiều quá. Chợt cảm thấy mình hơi tội lỗi. Trời ơi, sao tôi lại là người đàn ông hả trời? Đàn ông sẽ phạm tội tày đình nhưng biết thế mà không sửa chữa.

Em hỏi “Ngày mai mình có đi Tam Đảo không anh?”. Giật mình trả lời nhanh: “Để anh nghĩ đã”. Em chẳng hiểu gì cả, Tam Đảo tuy thơ mộng nhưng là chỗ trăm mắt nhìn vô, lên đấy gặp người quen thì tan xương với “mụ”

Chiều về mụ khen cái bếp gá sau khi hỏi giá. “Mụ” nhìn nó say đắm trong khi chẳng nhìn mình. Tủi thân. Buồn. Tức tối. Nhếch môi. Đã thế “ông”có bồ đừng trách, “ông” đâu phải là thứ vứt đi. Vừa nghĩ xong thì “mụ” quay ra bảo: “Tắm đi anh, em đã chuẩn bị nước và xà phòng rồi”. Ôi, tôi khổ quá, vợ tôi cũng dễ thương. Tội của tôi ngàn năm không hết. Đau. Nghẹn. Buồn.

Đang ăn cơm thì di động kêu. Em gọi! Điên hay sao mà gọi giờ này. Nói bao nhiêu lần không chừa được. Mình giữ mặt thản nhiên, áp máy vào tai: “Alo-Tôi nghe- Dạ- Dạ. Được. Được. Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ chấp hành triệt để. Công việc cứ thế, đừng lo!”. Đóng máy. Gắt: “Sao sếp kỳ quá! Không lúc nào cho anh được yên!”. Vợ an ủi: “Thôi, đi làm là phải vậy”. Thở ra. Thoát. Suy cho cùng, em cũng là sếp còn gì.

Ngày…tháng…năm

Chở em đi phố mua đồ. Em cứ hớn hở tươi cười, còn mình phải đội cía nón bảo hiểm cực to, hạ kính xuống cho che hết mặt. Mình liệt nhiệt hoan nghênh phong trào đội mũ bảo hiểm, không sợ đứa nào nhận ra. Hôm qua mình cũng cười thầm khi thấy Hùng cũng sắm một chiếc mũ to như như thế. Lòng vả cũng như lòng sung.
Mua cho em một chiếc áo da. Hơi đắt, nhưng mình ra dáng thản nhiên. . Em mặc vào, nổi rõ eo thon. Mình nhói lên. Ừ, cái áo cuối cùng mua cho “mụ” là năm nào nhỉ? Tôi xấu quá. Tôi ơi. “Gió đưa cành bưởi sau hè, anh mê vợ bé bỏ bầy con thơ”. Câu ca dao phảng phất như mưa xuân. Một giọt nước mắt lăn trong lòng.

Lại chở em, hai đứa đi ăn chân gà. Xe bon bon. Em ngồi sau ríu rít nói về thơ, về văn, về nhạc. Em ơi, rồi em sẽ là vợ, sẽ nói về cơm, về gạo, về rau. Trời nắng nhẹ, mưa cũng nhẹ luôn. Trên đường phố, hoa đào lác đác. Xuân về. Lòng mình man mác buồn và có gì đấy thấp thỏm không yên. Qua khỏi ngã tư. Em ngân nga tiếng hát. Rầm. Xe mình đâm vào chiêc xe máy đi ngược chiều, làm cô lái xe và đứa bé trên đó ngã lăn quay. Cả hai lồm cồm bò dậy. Mũ bảo hiểm văng ra. Trời ơi, “mụ! Chết tôi rồi. Thần thánh hại tôi rồi. Mình đứng ngây ra như cây gỗ mục.

milady
12-03-09, 12:31
Thằng chồng này có bồ nhưng đối với vợ con còn tốt chán. Còn suy nghĩ về vợ . Kiếm thằng chồng như thế cũng khó lắm. hehe

LKD
12-03-09, 13:19
Ôi, cái kết thúc... ôi... ôi

Còi
12-03-09, 13:37
Ôi đọc đến chết cười mất thôi !

thoanguyen
12-03-09, 13:45
Ớ, thế đấy là kết thúc rồi à? Mình tưởng còn nữa ....

Nhật ký ngoại tình của tớ có liên quan đến cái nốt ruồi :24::41: (ai muốn nghe thì mời tớ cà phê cà pháo nhé, đảm bảo không giật gân, không cười thì tớ sẽ trả tiền cà phê cà pháo ....:4:)

LKD
12-03-09, 13:46
Ớ, thế đấy là kết thúc rồi à? Mình tưởng còn nữa ....

Nhật ký ngoại tình của tớ có liên quan đến cái nốt ruồi :24::41: (ai muốn nghe thì mời tớ cà phê cà pháo nhé, đảm bảo không giật gân, không cười thì tớ sẽ trả tiền cà phê cà pháo ....:4:)

Khà khà... nghe chuyện Cái Nốt Ruồi roài, chết mất thoai hị hị

RAT_NHE_NHANG
12-03-09, 23:57
ớ, thế đấy là kết thúc rồi à? Mình tưởng còn nữa ....

Nhật ký ngoại tình của tớ có liên quan đến cái nốt ruồi :24::41: (ai muốn nghe thì mời tớ cà phê cà pháo nhé, đảm bảo không giật gân, không cười thì tớ sẽ trả tiền cà phê cà pháo ....:4:)

a mún nghe chiện đó tx ơi..cà phê đâu nào ?

ha_linh180
13-03-09, 10:58
a mún nghe chiện đó tx ơi..cà phê đâu nào ?
Kìa chị thuxua ưi nhanh chân nhanh tay không có người khác tranh phần kể mứt thì .....có mừ tiếc hùi hụi ! hị hị

thoanguyen
14-03-09, 16:53
Kìa chị thuxua ưi nhanh chân nhanh tay không có người khác tranh phần kể mứt thì .....có mừ tiếc hùi hụi ! hị hị

Trời ... em ơi... Cái nốt ruồi này độc nhất vô nhị đó em à ... Tùy đối tượng mới kể cho nghe mừ, bữa nào chị kể em nghe nha, đảm bảo nghe xong là vô bệnh viện nối ruột đó :25::40: Câu chiện nì cho vô phần Hớ hênh cũng được:41:

thoanguyen
14-03-09, 16:58
Tòa án Tây Ban Nha vừa yêu cầu một phụ nữ ngoại tình phải bồi thường những tổn thương tâm lý mà bà gây ra cho chồng.

Sau nhiều năm nghi ngờ, cuối cùng ông chồng cũng phát hiện ra vợ có người khác. Mối tình vụng trộm này kéo dài suốt 6 trong số 14 năm hai người chung sống.

Kết quả kiểm tra DNA còn cho thấy 3 trong số 4 đứa con chung là của kẻ thứ ba. Người chồng đã đưa vợ ra tòa và đòi bồi thường thiệt hại.

Tòa án tại thành phố Valencia, phía đông nam Tây Ban Nha, yêu cầu bà vợ trả 100.000 euro cho chồng. Tuy nhiên, bà này đệ đơn kháng cáo. Tòa án tối cao nâng mức phạt lên 200.000 euro (hơn 252.000 USD).

Người vợ bị kết tội có những hành vi cẩu thả mà không nghĩ đến con, đồng thời việc bà cố tình che giấu chuyện ngoại tình và thân phận của những đứa trẻ chỉ khiến chồng thêm đau lòng.

Trong khi đó, người phụ nữ buộc tội chồng là người lạnh lùng, không chung thủy và ít quan tâm đến con. Tuy nhiên, tòa án kết luận những cáo buộc trên là không có căn cứ.

Mai Nguyên (theo Telegraph)