PDA

View Full Version : Thơ của LKĐ


LKD
21-11-08, 22:32
Ru

Em ru nắng ngủ trên những ngón tay
Em ru mi mắt chuốt mềm nhớ thương
À ơi ngọn cỏ ven đường
Em ru ngày dài thêm mãi ngày dài chờ anh

Chờ anh về ru em nhắm mắt
Chờ chiếc hôn bụng tràn căng mầm sống
Chờ 9 tháng 10 ngày áp tai nghe bàn chân khe khẽ đạp
Nắng mở mắt nhìn em sinh

Em ru con ngủ trên bầu ngực có anh
Cửa sổ căn phòng lúc nào cũng mở
Cho con bú cả trăng đêm nắng ngày
Và lớn trên khuân ngực anh có em

Là bàn chân hồng sẽ ru em và anh
Là bàn tay bụ mềm sẽ ru em và anh
À ơi những đôi mắt đã nhìn nhau
Để sinh ra một đôi mắt ru màu nắng rơi

LKĐ

Post lại bài thơ cũ viết cho con yêu

LKD
24-11-08, 22:13
Mắt đợi

Mắt anh cài lên tóc em
Thơm mùi tình lạ
Đêm ngơ ngẩn miết từng sợi suy tư

Cuộc đời thật lạ lùng
Khi mang người đến cho người rồi lại đưa một người ra đi
Thản nhiên
Mà lòng đau rên xiết
Lặng lẽ bao dung
Lặng lẽ khóc - cười, lặng lẽ đi - về
Mỗi bước chân rơi một chút vàng kỉ niệm
Đấy...
Gọi là quá khứ

Khi quá khứ đi qua...
Ngước nhìn lại, sẽ thấy mình đã khác
Đằng trước có đôi mắt đợi
Mang đến một tình yêu
Xua đi một tình yêu
Đấy...
Gọi là bắt đầu

Em bắt đầu anh
Em bắt đầu mùi tóc lạ không còn ướt sương đêm
Hứng mặt trời qua những kẽ tay thon
Sẽ thấy gì...thấy gì không biết nữa
Gắt gao cháy lại mình như một ngày cũng nắng, cũng hương ngây

LKĐ

LKD
01-12-08, 23:36
Lỡ hẹn một lần yêu

Phố khắc khoải đón lá vàng lặng lẽ
Chỉ riêng em một lối đi về
Đêm dài quá cơn mưa vội vừa dứt
Cũng như anh đến vội đã đi rồi

Một lần hẹn em không đến, rồi thôi
Anh cũng thả niềm yêu rơi lại
Em một mình đi trên phố nắng
Nỗi buồn càng dâng đầy những khát khao

Em có thể nói rằng em nhớ anh?
Và em nhớ chiếc hôn cũng vội
Căn phòng lạ có nhớ em hờn dỗi
Có mong em quay lại…cùng anh?

Chúng ta thả rơi rồi, mộng yêu mong manh
Anh rất gần sao chạm tay không tới
Em rất gần sao anh không đợi
Để mỗi người lại rẽ những ngả riêng.

LKĐ

LKD
09-12-08, 21:19
Dường như là...

Dường như là Nắng
Dịu dàng một sớm mùa thu
Căn phòng sáng ánh nắng trong suốt
cặp mắt trẻ thơ
và môi xinh ngọt ngào mùi sữa

Dường như là Gió
Mơn man niềm hạnh phúc cùng nhịp đập cùng hơi thở cùng thăng hoa
vuốt ve buồn - vui
Bay lên những ánh mắt đang ôm chặt nhau cùng khóc
Gió đưa nước mắt tạt về giấc mơ
những giấc mơ không có chia lìa

Dường như là Đêm
Ru tiếng ầu ơ ru yêu thương khe khẽ cười trong giấc mơ
Ru bình yên vào khắp căn phòng chở che những tâm hồn thánh thiện
Vòng tay ôm chặt không muốn trở mình
Se sẽ hơi thở
hòa vào nhau
tan vào nhau
Là em
Là anh
Là sinh linh bé nhỏ
Siết chặt ủ ấm trong đêm

Dường như là Phía Trước
Có bầu trời
rất xanh
cho đôi mắt mãi nhìn và hi vọng
Có cánh đồng
rất thơm
cho tuổi thơ không thể nào biến mất
Có biển
rộng như một bản hùng ca khơi dậy những khát khao hoài bão
Và cả những cánh chim
bay đi
...

Có điều gì rất lạ
Như là Tình yêu!

LKĐ

LKD
20-12-08, 09:56
Một bài thơ đăng trên Đời sống & Gia đình - bài thơ viết tặng chồng từ hồi...chưa cưới

Bàn tay

Em đừng đưa bàn tay em cho tôi, lúc này
Vì tôi không biết có thể giữ nó thật chặt
thật chặt
Hay sẽ đánh rơi
trong một lần nào mộng mị

Tôi có một bàn tay lạnh lẽo
Mười ngón tay gầy đến nao lòng
chỉ những móng tay hồng lên một điều gì kì diệu
Em thích vuốt ve và hôn lên
nhẹ
như hơi thở
hay lời thì thầm của những kẽ tay

Tôi đã ngừng việc soi mình trong gương
mỗi đêm
khi khóc
Hoặc có thể vì tôi đã ít khóc hơn
không phải vì nước mắt đã cạn
mà bởi nỗi đau không phải lúc nào cũng ướt át mới là nỗi đau

Nhưng tôi không ngừng việc giật mình giơ bàn tay lên trong đêm
Phải chăng điều đó rất lạ lùng
Bàn tay giữa bóng đêm và u mê hoài cảm
sẽ sáng lên
Những móng tay bóng hồng và chiếc nhẫn tâm linh
sáng lên
như ánh sao le lói xa
Bất giác
như ánh mắt sơ sinh cúi nhìn
Và một giọt nước mắt rơi vào lòng mắt tôi
Nếu giơ tay hứng
sẽ vỡ
và biến mất ngay cả một giấc mơ.

Em có thấy bàn tay tôi không thể nắm chặt
Có những thứ đã đánh rơi
Có thể bàn tay em nữa
Tôi sẽ đánh rơi ngay cả khi yêu thương dâng lấp kín những kẽ tay còn hở
Nếu tình yêu như chiếc bình thuỷ tinh đựng đầy nước mắt
Tôi không thể nắm chặt
Sẽ vỡ
Sẽ vỡ
Sẽ vỡ thành gì?

Chỉ em thôi
Bàn tay thô không lớn, nhưng đủ mềm và không hững hờ
Nắm lấy siết chặt và giữ mãi
Để tôi nằm yên trong lòng tay ấy
Yêu và không giật mình.

LKĐ

LKD
22-01-09, 14:12
Bài thơ viết trước khi lấy chồng - một ngày 30 Tết

Lan man Ngày cuối cùng

Hà Nội bỗng nhiên bớt ồn ào
Những con đường cây và nắng kết hoa
Tôi đi qua
Đi qua
Ngày cuối cùng
Hà Nội bỗng nhiên lạ lùng
Lạ lùng
Gió lạnh má hanh hao
Nắng chờn vờn môi dìu dịu ấm
Hà Nội bỗng nhiên trong trong mắt trong

Ngày cuối cùng rồi và năm mới - mùa Xuân
Đến gần
Rất gần
Đếm bằng tiếng bằng phút bằng giây
Đếm bằng mùi hương Tết những sợi khói bếp và khói thờ ung dung thả mình trôi vào không gian
Đếm bằng Hồ Con Rùa rộn ràng sáp lại khoảnh khắc giao thừa người người lấp đầy mặt đất ngửng mặt lên những chùm pháo nở hoa trên bầu trời
Có một người không biết mình đang ở đâu, khoảnh khắc ấy

Ngày cuối cùng
Bước qua xưa cũ
Như bàn chân cô gái bước qua bậc cửa thành người đàn bà đêm tân hôn nhắm mắt thấy mình đã khác cuộc đời đã khác
Có thể niềm vui nỗi buồn không khác
Chỉ những lí do hoàn cảnh hay mức độ tăng giảm
Bậc cửa hạnh phúc hay nghiệt ngã
Bước qua
Sẽ
thấy

LKĐ

nhudadauyeu_t8
02-02-09, 11:42
Thơ của em Hin hay quá !

LKD
23-05-09, 14:04
Lại một bài thơ cũ nữa ạ

Tháng năm

Tháng năm nắng cháy lòng
Nụ cười ai như con suối cạn
Nhói vào em .Đau.

Không giống như một ngày đã qua
Tháng năm này em khóc nước mắt của người đàn bà xa lạ
Nao nao nhớ mà lặng im không nói
Em như viên sỏi
Nằm lạc lõng bên con suối cạn
Nắng chì chiết đốt
Sỏi rạn nứt trong đôi mắt khô cong

Em giật mình
Ngỡ ngàng
Anh mất tích khi tháng năm chưa kịp đơm lên tóc
Bỏ lại người đàn bà lầm lụi đứng bên đường
Chỉ một ngày xa...mà rồi anh đi mãi
Hạnh phúc tròn trịa lăn trở vào kí ức
Khóc hết tháng năm không vốc nổi nụ cười...

Loakenden

TA
23-05-09, 17:20
Thơ ko hay mà quá hay và nhiều cảm xúc!

LKD
23-05-09, 20:02
Thơ ko hay mà quá hay và nhiều cảm xúc!

Anh TA lúc nào cũng là người hay khen thơ em nhất, :">

Lâu rồi không viết nữa, vừa rồi có viết thêm được mấy bài chưa kịp post hay lưu vào đâu khác ngoài cái máy tính này nhưng giờ thì đã mất hết cùng dữ liệu trong máy rồi, hix

LKD
15-07-09, 16:48
Đôi khi

Đôi khi
Cơn mưa chiều bỗng trở nên nhức nhối
Như thể đánh mất một điều gì dang dở
Kí ức như cơn giông ùa về ồn ã
Xoáy tròn cảm xúc
Rất nhanh
Rồi cuốn đi vội vã
Chỉ để lại những chiếc lá bơ vơ trên mặt đất ướt sũng nỗi buồn

Đôi khi
Ngày trở nên vô nghĩa
Từng khuôn mặt lướt qua như những chú hề mắc kẹt trong chiếc mặt nạ sơn vẽ đầy mầu sắc
Mùa hè oi nóng
Con người ta dường như trở nên cáu bẳn và vô lí
Lười nhác và ích kỉ
Bỗng nhiên thấy ngay cả tiếng ho cũng trở nên lạc lõng
Muốn trốn chạy trong chiều hâm hấp sốt
Mồ hôi chảy dọc sống lưng
Mọi thứ đều trở nên nhớp nháp và đâm thèm một cơn mưa

Đôi khi
Cứ nghĩ mãi về điều gì đó mơ hồ
Đặt ra trăm ngàn câu hỏi để rồi như dấu ba chấm bỏ lửng rơi khỏi tiềm thức
Tương lai không phải không thể là điều được báo trước
Chẳng có giấc mơ nào cho một đêm mất ngủ
Nhưng những chiếc bóng kì quặc vẫn lởn vởn trong màu đen đặc quánh
Những chiếc bóng của trí tưởng tượng hay ám ảnh
Nối nhau thành vòng tròn
Bủa vây lấy nỗi hoang mang đang căng tức không giấu diếm trên từng đường gân xanh nổi dọc cánh tay gầy guộc
Cơ thể này, cánh tay này, khuôn ngực này, mái tóc này...
Đều được khắc lên dấu ấn vô hình của sự nghiệt ngã
Thời gian là điều nghiệt ngã
Lấy đi, đánh mất, thả rơi rồi kiếm tìm...

Đôi khi
Sợ hãi phát hiện ra bản năng của một người đàn bà đang vùng vẫy
Đòi yêu
Khoảnh khắc những ngón tay đàn ông chạm lên da thịt
Cơn giằng xé đột ngột dữ dội rồi đột ngột nhẹ bẫng
Rồi đột ngột dữ dội, yêu...
Chợt một ngày sợ hãi phát hiện ra nỗi nhớ đã làm mình rơi nước mắt

Đôi khi
Thèm như một con ngựa hoang phi nước đại về phía đại ngàn
Cô độc giữa những rừng hoa chan chứa yêu thương
Những cánh đồng dã quỳ vàng rực rỡ
Những cánh đồng tam giác mạch biêng biếc
Những cánh đồng cúc trắng nghiêng nghiêng
Những cánh đồng đã được cả đất trời nuôi dưỡng và gió nâng niu
Để nở đầy khao khát được bay

Đôi khi
Muốn vỡ òa trong khao khát được bay.

2h 15/7/2009
LKĐ

thoanguyen
15-07-09, 16:59
Nhức quá MEH ơi, take it easy đi em nhé
Thơ rất hay và xuyên vào lòng người, đau lắm!
Cảm ơn em

HienAnh
15-07-09, 17:07
Chị chẳng phải người thích thơ mà đọc thơ em lại muốn trào nước mắt LKD ah. Em dùng những ngôn từ rất hay, chứa nhiều cảm xúc và lời thơ thì rất "đàn bà" =((

LKD
26-07-09, 20:37
Không có giấc mơ

Em đã từng mơ về một ngôi nhà
Có anh và những đứa con sinh ra từ lời thì thầm của đêm
Đôi mắt trong veo nở nụ cười trong veo
Là niềm hạnh phúc em uống mỗi bình minh

Em đã từng mơ về con đường phía trước
Chúng ta yêu nhau bằng những cái nắm tay
Con đường dẫu dài nhưng em không lạc lối
Vì đã có anh dắt qua bao mưa nắng cuộc đời

Em đã từng mơ mỗi ngày, mỗi đêm
Anh ân cần vuốt ve lên cơ thể mảnh mai của em
Mảnh mai bờ vai, mảnh mai đôi tay, mảnh từng sợi tóc
Ân cần uống cả niềm vui nỗi buồn
Để dâng tràn niềm khao khát trao nhau

Em đã từng mơ, những giấc mơ an lành
Tiếng cười trẻ thơ xua tan giông bão
Nhưng giấc mơ chẳng thể nào có thật
Hạnh phúc dẫu giản dị cũng là điều xa xôi

LKĐ

LKD
09-12-09, 18:13
Nhặt tìm

Một ngày đầy gió
Hanh hao trở mùa
Ta gom nhặt kí ức trong những bức ảnh
nơi ta đi qua
Thả nỗi buồn vào mênh mông gió
thả xuống thung lũng phía dưới cỗi cằn
buông trong hoàng hôn nỗi cô đơn thanh thản
Ta đã đi
Đã đi như thể cố gắng tìm lấy mình ở một nơi nào đó không có tình yêu, không có nỗi nhớ, rời xa phồn thị ta đi
Có thể sẽ chẳng tìm nổi điều gì
ngoài nỗi cô đơn thanh thản đang buông trong sẫm chiều xa lạ

Khi hoàng hôn sóng sánh đổ và mây sà xuống núi
khói bếp lững thững trên từng mái nhà quyện mùi cơm sôi
Là lúc cồn cào gợi nỗi khát khao được dừng chân trong một tổ ấm mà dường như ta đã quên mất mình thự̣c sự cần
được làm vợ
làm mẹ
đeo tạp dề ám đầy mùi dầu mỡ
nơi không có khói bếp, chỉ hơi nóng từ thức ăn, chảo, lửa không có lỗ hổng nào để bay ra
Sau những ngày nỗi bồn chồn tròn căng nơi bụng
bầu ngực lại tràn thơm mùi sữa
Ta ở đấy
với thiên chức nghiễm nhiên được tôn vinh chứ không vì bản năng của riêng mình
Ta đã từng
ở đấy

Kí ức nằm lặng lẽ trong những con chữ màu đen
Từ khi còn rụt rè thời thiếu nữ nằm co mân mê vết rạn ấu thơ
Vết rạn từ bao giờ trở thành nỗi ám ảnh bơ vơ ta không sao thôi quay đầu nhìn lại
Nuôi nấng khát khao giản dị chưa từng được có
suốt những năm tháng ta đã lớn, một mình ta lớn
Rồi lại sinh ra thêm một vết rạn nữa ở một ấu thơ khác
Nỗi khát khao giản dị là thế
nhưng ở đâu?
để ta cứ mãi đi tìm
không còn chỉ cho riêng mình ta nữa…

Những con chữ xé toạc thời thiếu nữ
Bước qua vùng đàn bà rồi lại ngơ ngác chết lặng giữa ắp đầy giằng xé
Tự ví mình như quả bóng bơm căng mọi nỗi khát khao
Muốn được mặc sức bay
Muốn được òa vỡ
Nhưng ánh mắt bé bỏng như sợi chỉ cột ta vào một ấu thơ cần được yêu thương và che chở
Làm sao đủ ích kỉ để tự tay cắt đứt, để bay!

Chỉ là kí ức cùng những mảnh vụn cảm xúc, đôi khi…

Linh

http://www.vanchuongviet.org/vietnamese/vanhoc_tacpham.asp?TPID=11488&LOAIID=1&LOAIREF=1&TGID=2032