View Full Version : Sưu tầm - Thơ bốn mùa
thoanguyen
20-01-09, 10:04
Thơ Xuân - những bài thơ bất hủ
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/images466853_ong-do.jpg
VŨ ĐÌNH LIÊN
Ông Đồ
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
"Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay".
Nhưng mỗi năm mỗi vắng,
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thấm
Mực đọng trong nghiên sầu...
Ông đồ vẫn ngồi đấy,
Qua đường không ai hay.
Lá vàng rơi trên giấy,
Ngoài giời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ,
Hồn ở đâu bây giờ?
thoanguyen
20-01-09, 10:06
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/images466843_cho-tet.jpg
Dải mây trắng đỏ dần trên đỉnh núi
Sương hồng lam ôm ấp nóc nhà tranh
Trên con đường viền trắng mép đồi xanh
Người các ấp tưng bừng ra chợ Tết
Họ vui vẻ kéo hàng trên cỏ biếc
Những thằng cu áo đỏ chạy lon ton
Vài cụ già chống gậy bước lom khom
Cô yếm thắm che môi cười lặng lẽ
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Con bò vàng ngộ nghĩnh đuổi theo sau
Sương trắng giỏ đầu cành như giọt sữa
Tia nắng tía cháy hoài trong ruộng lúa
Núi uốn mình trong chiếc áo the xanh
Đồi thoa son nằm dưới ánh bình minh
Thằng em bé nép đầu bên yếm mẹ
Hai người thôn gánh lợn chạy đi đầu
Người mua bán ra vào đầy cổng chợ
Con trâu đứng vờ dim hai mắt ngủ
Để lắng nghe người khách nói bô bô
Anh hàng tranh kĩu kịt quẩy đôi hàng
Tìm đến chỗ đông người ngồi dở bán
Một thầy khóa gò lưng trên cánh phản
Tay mài nghiên hí hoáy viết thơ xuân
Cụ đồ nho dừng lại vuốt râu cằm
Miệng nhẩm đọc vài hàng câu đối đỏ
Bà cụ lão bán hàng bên miếu cổ
Nước thời gian gội tóc trắng phau phau
Chú hoa man đầu chít chiếc khăn nâu
Ngồi xếp lại đống hàng trên mặt chiếu
Áo cụ Lý bị người chen lấn kéo
Khăn trên đầu đương chít cũng bung ra
Lũ trẻ con mải ngắm bức tranh gà
Quên cả chị bên đường đang đứng gọi
Mấy cô gái ôm nhau cười rũ rượi
Cạnh anh chàng bán pháo dưới cây đa
Những mẹt cam đỏ chót tựa son pha
Thúng gạo nếp đong đầy như núi tuyết
Con gà sống mào thâm như cục tiết
Một người mua cầm cẳng dốc lên xem...
Chợ tưng bừng như thế đến gần đêm
Khi chuông tối bên chùa văng vẳng đánh
Trên con đường đi các làng hẻo lánh
Những người quê lũ lượt trở ra về
Ánh dương vàng trên cỏ kéo lê thê
Lá đa rụng tơi bời quanh quán chợ…
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/images466847_girl.jpg
thoanguyen
20-01-09, 10:07
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/images466849_cau-phat.jpg
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Ðoài hát tối nay".
Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày"
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Ðoài cách có một thôi đê.
Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Ðặng đi ngang ngõ
Ðể mẹ em rằng hát tối nay?
thoanguyen
20-01-09, 10:10
Chợ ngày xuân
Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên
Mưa vừa tạnh, nắng bừng trên quán mới,
Trên cây đa lấp loáng gió lao xao
Trên những giải lưng điều bay phấp phới,
Các cô nàng lơ lẳng nón quai thao.
Chợ đông quá! Chỗ này vài chiếu bạc,
Những chàng trai ô mới mở dương vây;
Cười nói, nói luôn mồm và chỗ khác
Mấy cụ ngồi nhắm rượu gật gù say.
Nhưng đông nhất quán hàng người đoán thẻ
- Một lão già kính trắng, bịt khăn đen -
Các cô gái chen nhau vào, vui vẻ
Nghe Thánh truyền sắp đắt mối lương duyên.
Chiều xuân
Mưa đổ bụi êm êm trên bến vắng,
Đò biếng lười nằm mặc nước sông trôi
Quán tranh đứng im lìm trong vắng lặng
Bên chòm xoan hoa tím rụng tơi bời
Ngoài đường đê cỏ non tràn biếc cỏ
Đàn sáo đen sà xuống mổ vu vơ;
Mấy cánh bướm rập rờn trôi trước gió,
Những trâu bò thong thả cúi ăn mưa.
Trong đồng lúa xanh rờn và ướt lặng
Lũ cò con chốc chốc vụt bay ra,
Làm giật mình một cô nàng yếm thắm
Cúi cuốc cào cỏ ruộng sắp ra hoa.
thoanguyen
21-01-09, 11:03
http://cothommagazine.com/index.php?option=com_content&task=view&id=419&Itemid=49
NHỮNG BÀI THƠ XUÂN
CỦA ĐÀO TẤN (1845 – 1907)
Ông nguyên có tên là Đào Đăng Tấn, vì tránh quốc húy bỏ chữ Đăng, nên gọi gọn Đào Tấn. Ông sinh ngày 27 tháng 2 năm Ất Tỵ, tức ngày 3- 4- 1845, Thiệu Trị thứ 5. Quê quán tại làng Vinh Thạnh xã Phước Lộc huyện Tuy Phước tỉnh Bình Định.
Đào Tấn, tự là Chỉ Thúc, hiệu là Mộng Mai và Tô Giang, biệt hiệu là Tiểu Linh Phong và Mai Tăng. Lúc nhỏ, ông được may mắn thọ giáo cụ Tú Nguyễn Diêu , người làng Nhơn Ân, nay là thôn Nhơn Ân xã Phước Thuận cùng huyện; không những được thầy dạy chữ để đi thi mà còn đào tạo thành một nhà soạn tuồng. Năm 19 tuổi, lúc còn học với thầy, ông soạn tuồng đầu tay Tân Dã Đồn , nổi tiếng từ ấy.
Năm 23 tuổi, ông đậu Cử nhân khoa Đinh Mão (1868). Năm 1871, Tự Đức thứ 24, ông được sơ bổ Điển tịch, sung vào Hiệu thư ở Nội các, tức hội nhà văn của triều đình, lo việc biên soạn và sáng tác, do vua Tự Đức làm chủ tọa.
Ông làm quan trải ba triều Tự Đức, Đồng Khánh, Thành Thái; từ chức Điển tịch, hai lần Thừa Thiên phủ doãn, hai lần Tổng đốc An Tĩnh (Nghệ An – Hà Tĩnh), hai lần Thượng thư bộ Công sung Cơ mật viện Đại thần, tước Vinh Quang tử.
Ông thuộc nhóm cảm tình Cần Vương, lúc làm Thượng thư ở kinh, nghe tin Phan Đình Phùng mất (1896), ông làm thơ Khốc Phan Đình Nguyên và câu đối điếu. Lúc làm Tổng đốc An Tịnh lần thứ 2, nhân dịp khánh thành cầu sắt bắc qua sông Nhị Hà, ông cấp giấy thông hành cho Phan bội Châu ra bắc. Nhờ có giấy phép hợp lệ, ông Phan đến đồn Phồn Xương yết kiến Hoàng Hoa Thám và đi khắp xứ Bắc Kỳ tìm đồng chí. Lúc Phan Bội Châu xuất ngoại, ông làm thơ Ức Phan San (Nhớ Phan San). Ngoài ra ông có câu đối điếu Mai Xuân Thưởng, lãnh tụ Cần Vương tỉnh Bình Định.
Tác phẩm, ông có khoảng 40 kịch bản tuồng sáng tác hoặc nhuận sắc, những tuồng nổi tiếng như Vạn Bửu trình tường, Tân dã đồn, Cổ thành, Diễn võ đình, Hộ sanh đàn, Trầm hương các...
Thơ Hán văn có tập Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo.
Từ có tập Mộng Mai từ lục .
Văn có Linh Phong tự ký và Hí trường tùy bút.
Biểu và văn tế có Biểu tạ ơn khi nhận tước phong Vinh Quang tử và văn tế Tạ cầu mưa tại Đền Cồn Nghệ An.
Câu đối hiện còn 19 câu, trong đó có 3 câu đối điếu lãnh tụ, tướng lãnh Cần Vương.
Thơ ông làm trong dịp Nguyên Đán rất nhiều, dưới đây trích 6 bài trong tập Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo [1] và 2 bài trong tập Thơ và từ Đaò Tấn [2].
TRỪ TỊCH
Hồng sơn phong vũ cận hà như
Cầm kiếm nhân lai tuế hựu trừ
Đãi đáo minh triêu khan vạn vựng
Tình hòa thắng phủ vị xuân sơ.
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
ĐÊM CUỐI NĂM
Gió mưa mấy độ núi Hồng Lam
Đón khách gươm đàn đêm cuối năm
Chờ sáng nhìn xem muôn vật thử
Có hơn cái lúc chửa vào xuân.
(Việt Thao phụng dịch)
MẠN ĐỀ
Kỳ cựu thông thông khứ
Kỳ tân đắc đắc lai
Khả liên kỳ lộ thượng
Tương kiến hữu trần ai.
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
VIẾT TẢN MẠN
Cũ vừa gấp gấp qua
Mới đã mau mau lại
Thương nỗi đường ngã ba
Thấy nhau đều lấm bụi.
(Việt Thao phụng dịch)
TRỪ TỊCH QUAN THƯ NGẪU ĐẮC
Tuế lũ canh trừ, tập vị trừ
Dạ phân do kiểm án đầu thư
Mộ niên tỉnh sự thiên đam thử
Ưng tiếu quan trường hữu đố ngư.
(Thơ và từ Đào Tấn)
ĐÊM BA MƯƠI TẾT NHÂN
ĐỌC SÁCH VIẾT BÀI THƠ
Năm mãi đổi thay, thói chửa thay
Lật từng trang sách giữa đêm nay
Tuổi già ham đọc điều suy ngẫm
Cười chốn quan trường lắm mọt đây.
(Vũ Ngọc Liễn dịch)
TUẾ ĐÁN NGẪU THÀNH
Thuân tuần ngũ thập lục niên hoa
Dĩ tạp niên xuân bất tại gia
Tiếu ngã phù sinh như mãn bách
Dã ưng đề vịnh biến thiên nhai.
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
ĐẦU NĂM TÌNH CỜ VIẾT NÊN
Ngẫm đã năm mươi sáu tuổi rồi
Vắng nhà ba chục cái Xuân ơi!
Cười ta, nếu sống tròn trăm tuổi
Muốn chỉ thơ ngâm khắp nẻo trời.
(Việt Thao phụng dịch)
TUẾ ĐÁN THƯ HOÀI
Hựu thị Hồng Lam đệ kỷ xuân
Sơn hà y cựu, tuế hoa tân
Tọa thương huynh đệ giai thùy mộ
Hảo tương hưu trí tác nhàn nhân.
(Thơ và từ Đào Tấn)
ĐẦU NĂM TẢ NỖI LÒNG
Lam Hồng lại trải mấy năm rồi
Sông núi y xưa, năm mới thôi
Thương bấy anh em đều bóng xế
Ta mong hưu sớm sống yên nơi.
(Vũ Ngọc Liễn dịch)
TÂN SỬU TRỪ TỊCH
Liễu đắc nhất niên sự
Đồng du tam nhật xuân
Trúc phù khan phóng hạ
Thiên lự hựu tùy nhân
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
ĐÊM GIAO THỪA
NĂM TÂN SỬU (1901)
Xong việc một năm qua
Ngày xuân chỉ có ba
Tre nêu vừa hạ xuống
Lo lắng bám theo ta.
(Việt Thao phụng dịch)
NHÂM DẦN NGUYÊN ĐÁN THÍ BÚT
Nguyên chánh nhất nhật hảo tình hòa
Vạn vựng canh tân hỷ khí đa
Dục hướng Hồng Lam thông nhất vấn
Thập niên du khách ý như hà?
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
NGÀY ĐẦU NĂM
NHÂM DẦN (1902) THỬ BÚT
Nguyên Đán trời trong dịu ngọt ngào
Phong quang thay đổi đẹp thêm vào
Một lời muốn hỏi Hồng Lam nhé
Khách ở mười năm, đấy nghĩ sao?
(Việt Thao phụng dịch)
QUÍ MÃO TRỪ TỊCH THƯ HOÀI
Tuế hoa tự dịch thông thông vãng
Hương mộng tùy xuân nhiễm nhiễm qui
Tự tiếu phù sinh châu Giáp Tý [3]
Vị tri ngũ thập cửu niên phi.
(Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo)
TẢ NỖI LÒNG ĐÊM GIAO THỪA
TẾT QUÍ MÃO (1903)
Năm tháng trôi nhanh ngựa trạm qua
Xuân mang dìu dịu mộng quê nhà
Cười ta, nếu sống tròn sáu chục
Năm chín chưa hay những lỗi lầm.
(Việt Thao phụng dịch)
Thơ ông bàng bạc lòng nhân ái, nỗi nước, nỗi nhà, nỗi dân. Cuộc đời làm quan của ông lúc nào cũng nghĩ đến chuyện sớm về hưu và giữ lòng trong sạch. Nhất là trong những tuồng hát thấp thoáng hình tượng chiến sĩ Cần Vương, qua những câu hát nam để đời, vừa rất thơ vừa nóng bỏng thời sự:
Chút thân liều với cung dâu
Đố con lương mã biết đâu là nhà?
(tuồng Diễn Võ Đình)
hoặc
Lao xao sóng vỗ ngọn tùng
Gian nan là nợ anh hùng phải vay.
(tuồng Hộ sanh đàn)
ĐÀO ĐỨC CHƯƠNG
GHI CHÚ:
[1] Tiên nghiêm Mộng Mai ngâm thảo là tập thơ do hai ái nữ của Đào Tấn là bà Trúc Tiên và Chi Tiên ký lục, bà Tịnh Ba phụng sao vào tháng chạp năm Giáp Thìn (1964), sưu tầm được 113 bài thơ của Đào Tấn, dày 236 trang.
[2] Thơ và từ Đào Tấn do nhóm biên soạn Vũ Ngọc Liễn chủ biên và Nguyễn Thanh Hiện, Tống Phước Hổ, Mạc Như Tòng cộng tác. Sách dày 284 trang, gồm 86 bài thơ và 24 bài từ của Đào Tấn, nhà xuất bản Văn Học ấn hành tại Hà Nội năm 1987.
[3] Châu Giáp Tý: Tròn đủ một vòng Giáp Tý, tức sáu mươi tuổi.
thoanguyen
05-02-09, 07:59
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/hoagao2.jpg
Sắp đến tháng 3 hoa gạo, ký ức chỉ còn chut ít len lỏi thế mà cứ tháng 3 lại rạo rực nhớ ngày xưa...
Anh về đây quê xưa tìm hoa gạo.
Nhớ thủa nào tuổi dại đã dong chơi,
Em đứng khóc trong mưa đòi hoa gạo.
Anh đứng chờ gọi gió đón hoa rơi.
Em nũng nịu, cho xuân đùa mái tóc,
Tuổi ngây thơ ta buôn bán chơi chung,
Em cô gái quán nghèo bên gốc gạo,
Anh thân trai làm chiến sĩ hào hùng.
Thu úa tàn giặc tràn vào thôn xóm,
Anh xa lìa làng cũ thủa chiến tranh,
Em có còn đứng chờ hoa gạo rụng
Gió còn đùa hoa gạo cuốn xoay nhanh?
Chiến tranh dài xô anh làm lữ thứ,
Anh xa xôi hoa gạo vội tàn mau,
Hoa luôn mãi tươi màu nhung sắc máu,
Nhớ thủa nào mưa lạnh khóc bên nhaụ
Năm mươi năm anh quay về quê cũ,
Cầm trong tay hoa gạo úa tàn phai,
Em đứng đó ôm con nhìn hoa gạo,
Anh như người khách lạ tới vãng laị
Chales Nguyen
thoanguyen
05-02-09, 08:06
Hoa cải vàng rực một triền đê, sắp hết mùa hoa cải, trong lòng dường như cũng có chút gì đó nhè nhẹ vỡ, nhè nhẹ rưng rưng, cảm vậy thôi mà không hiểu vì sao
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/hoacai.jpg
MÙA HOA CẢI
Nghiêm Thị Hằng
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh, chưa lấy chồng.
Anh rụt rè không dám
Hái một bông cải ngồng
Sợ làm con bướm trắng
Giật mình bay sang sông.
Qua bao mùa hoa cải
Chỉ mình anh biết thôi
Mình anh không dám hái
Hoa cải bay về trời.
Bâng khuâng chiều làng bãi
Không còn hoa cải ngồng
Ai xui anh trở lại
Ngày em đi lấy chồng.
Anh lại gieo hạt cải
Lại âm thầm đợi mong
Có một người con gái
Đợi anh chưa lấy chồng.
thoanguyen
18-02-09, 08:32
(st trên net)
Cứ mỗi độ xuân sang, thời tiết ấm áp lên, hoa sưa lại rực nở trên những con đường đầy mộng mơ cùa Hà Nội. Hoa sưa trắng cây, trắng trời như những bông tuyết bay trong gió mà chẳng bao giờ tan biến mất. Cái màu trắng muốt tinh khôi trong tiết trời se se lạnh sao mà yêu đến lạ.
Cây sưa ngủ vùi giữa mùa đông lạnh lẽo dưới cái tán sù sì, với lớp lá vàng ảm đạm, để rồi một ngày xuân bỗng bừng lên trút cái lớp vỏ già nua trở thành nàng tiên mùa xuân xinh đẹp. Chẳng có một tâm hồn nào lại không một lần rung lên khi bắt gặp vòm hoa lặng lẽ kiêu sa ấy. Cũng chẳng có vần thơ, bức tranh nào diễn tả hết cái hồn của sưa, giống như tâm hồn người con gái Hà Nội - biết bao năm trôi qua vẫn chẳng đổi thay.
Một chiều lang thang trên những con đường quen thuộc, tôi chợt giật mình vì mới chỉ mấy hôm trước đây thôi, hoa sưa còn e ấp điểm vài sắc trắng trên những thân cành khẳng khiu mà giờ lại nồng nàn nở bung lên sức sống mãnh liệt. Bỗng nhiên cảm thấy lòng rưng rưng, như gặp lại một người bạn cũ.
Chẳng có loài hoa nào lại cùng thay lá, đâm chồi, ra hoa và lụi tàn trong một mùa duy nhất như hoa sưa. Cũng thật chẳng sai khi ai đó nói rằng: "Hoa sưa có mùa và mùa ngắn nhất năm". Nhanh lắm, cái khoảnh khắc hoa rộ lên để rồi lại vụt qua chỉ như trong chớp mắt. Vẻ đẹp tươi tắn nhưng cũng thấm đẫm những u hoài, hoa mang trong mình quy luật vĩnh hằng của tạo hoá, cái đẹp thế gian chẳng thể giữ được cho riêng ai, rồi sẽ đến một lúc lụi tàn.
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/HoaSua2.jpg
(st - Lê Thủy Tiên)
Chỉ còn con đường hoa sưa đẹp như mơ
Nắng mong manh
Gió gọi dư hương cũ
Âm hưởng vọng về là ánh mắt đầu tiên
Muốn khóc dịu dàng cho thuở ấy bình yên
Cho con đường trải đầy hoa sưa, in dấu chân kỷ niệm
… chiều hoang cho bài ca, cho ta và em …
lời hát người tha thiết
Dành cho riêng mình …
Chỉ là âm hưởng vọng về
Xa nhau thật rồi, day dứt một cuộc đi
Thời gian chảy qua tay những giọt buồn không ai hiểu nổi
Hàng cây ơi, lá xanh biếc ơi …
đừng trách ta lặng thinh không nói!
Ta nhớ nhói lòng bóng chim phía hoàng hôn
Chỉ còn con đường trắng mưa hoa tuôn
Tháng ba khóc cho những điều không thể là mãi mãi
Trang cổ tích tình yêu khép lại
Chỉ còn con đường hoa sưa đẹp như mơ …
thoanguyen
22-02-09, 23:18
Mấy ngày vừa qua xôn xao một góc Hồ Gươm Hà Nội vì nhiều người đến ngắm, chụp ảnh những bông hoa lộc vừng rụng đỏ một khoảng sân ven hồ. Đẹp! Đẹp thật! Vậy mà mình bỏ lỡ một mùa hoa, chiều qua mới đến đó, đã hết hoa rồi, chỉ còn lại những dây dài nhỏ phất phơ trên cây. Tiếc hùi hụi, về tìm trên các web những tấm hình và những bài thơ về Hoa Lộc Vừng....
(st trên net)
Phía hồ gươm hoa lộc vừng lại nở
Em chưa về nhận nợ tháng năm sao?
Sáng chớm lạnh chợt nhói lòng sắc đỏ
Chùm hoa kia cho nỗi nhớ cồn cào
Hoa lộc vừng nhắc anh hoài lối cũ
Những xôn xao tuổi hăm mốt cháy dồn
Em không về hoa đỏ cháy run run
Câu hát cũ cứ nẻ môi khô mắt
Hồ Gươm biếc nhắc anh thời dễ mất
Những xanh xao của nuối tiếc tình đầu
Ai đó lại giống em như tạc
Vừa đi qua, anh thèm một chút đau
Thôi ngoảnh mặt dù lộc vừng quắn đỏ
Gió hồ Gươm mùa đông réo buốt chờ
Anh nhớ về một người con gái khác
Sao vẫn hoài mang máng dáng em xưa ?
Thôi chúng mình xa như những cơn mưa
Mùa đông rộc gió dồn trong buốt ngực
Chợt nhận ra ngày xưa như chẳng thực
Em không về: xưa mãi chỉ như mơ
Anh hoang vu ẩn nấp phía câu thơ
Nước hồ Gươm cho xanh mềm nỗi nhớ
Hoa lộc vừng nhắc chói chang sắc đỏ
Em bây giờ ở đâu ...
thoanguyen
14-03-09, 21:18
st trên net:
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/loaken.jpg
Tháng 3 lại qua đi với mùa hoa
Mùi hương thoảng em gom vào nỗi nhớ
Anh đi qua để lòng em tan hoang như cuối ngày tàn buổi chợ
Hoa hết mùa rồi ngơ ngẩn đợi mùa sau
Ừ thì em sẽ đợi mùa hoa sau
Lại trắng tinh tươm xinh,hít hà thơm run rẩy
Nhưng mà hoa khác anh nhiều,thật đấy
Anh đi rồi chẳng quay lại đời nhau
Em sẽ gom bao ký ức ngọt ngào và cả những nỗi đau
Thổi sạch hết như mỗi ngày phủi nhụy hoa vàng rụng xuống
Sẽ đào sâu chôn chặt anh như gieo mầm cây vào luống
Tưới tắm bằng tha thứ, yêu thương chờ làm bạn mùa sau.
thoanguyen
26-05-09, 22:56
Mỗi khi hoa phượng rực lửa trên những con đường Hà Nội, lại nhớ thời cấp III nao lòng . Bạn trèo phượng hái tặng tớ một cành, tớ không khen đẹp mà lại nhấm nháp hết cánh hoa này đến cánh hoa khác. Bạn lại trèo hái một cành khác rồi hai đứa thả trên thuyền thoi, ra giữa hồ cùng ngắt từng cánh thả trên mặt nước, lao xao ... lao xao ... Nhớ thế!
Mùa hè năm ấy (La Lan )
Em tưởng quên rồi mấy hè nay
Quên màu phượng thắm thuở cầm tay
Quên luôn tình dại thời đi học
Sao vẫn bồi hồi đọc thơ ai
Vần thơ anh gửi chử đã phai
Phượng hồng anh ép rã cánh đài
Xác khô con bướm nằm lặng lẻ
Tình cũng lở rồi, bướm có hay ?
Thời gian cay nghiệt dẫm gót giày
Cuốn tình hai đứa vuột tầm tay
Nhìn phượng trên cành thương phượng chết
Tình giờ đã hết giửa mưa bay ???
oOo
Thuở ấy áo em trắng trinh nguyên
Hai tà e ấp học làm duyên
Tóc thề hờ hững bay trong gió
Vô tình đâu biết vướng hồn anh
Lần đầu em chớp mắt long lanh
Anh biểu làm anh bước hổng đành
Em thì lúng túng vờ trêu chọc
"Nhỏ ghét anh rồi", vội bước nhanh
...Giờ còn có gì nhớ hả anh
Có chăng là những phút độc hành
Nhớ anh em nhìn hoa phượng đỏ
Nhớ nhỏ anh tìm kỷ niệm xanh
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/phg1.jpg
thoanguyen
05-06-09, 14:10
Hạ bắt đầu từ bao giờ mà đã thấy nắng cứ chói chang, con ve cũng rát cổ hàng ngày hàng đêm dưới những tán cây xanh dọc Điện Biên Phủ, dọc đường Thanh Niên.
Sợ nắng nhưng cũng yêu nắng vô cùng, Nắng chiếu cả vào những nơi tối tăm ẩm thấp, nắng rọi được cả vào những góc khuất tưởng chửng như chẳng thế thấy bao giờ .
Nắng miên man, có mối tình nào tràn ngập nắng không :25:
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/nangvang.jpg
Nắng chao nghiêng
Vườn phượng thắm
Mắt nai - hiền
Sao ướt đẫm
Tóc lay lay
Triền dốc nhớ
Sóng tim say
Từng nhịp thở
Nắng vàng thơ
Thơ tình - nắng
Đời như mơ
Mơ vàng nắng
Người nhớ người
Đầy ký ức
Phượng nhớ đời
Hoa thao thức
Hạ trôi trôi
Giòng nước bạc
Tình buông xuôi
Vàng bóng mát
Hạ nhớ người
Mùa khao khát
Hương dào dạt
Nhẹ nhàng - rơi
Nắng Hạ ơi !
Nắng Hạ ơi !!!
NAM GIAO
thoanguyen
15-06-09, 13:52
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/untitled-2.jpg
Tác giả: Nguyên Sa
Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt
Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa
Anh lạy trời mưa phong toả đường về
Và đêm ơi xin cứ dài vô tận
Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại
Mười ngón tay đừng tà áo mân mê
Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya
Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng...
Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến
Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa
Hãy gởi cho nhau từng hơi thở muà thu
Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ
Và hãy nói năng những lời vô nghĩa
Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai
Hãy để môi rót rượu vào môi
Hãy cầm tay bằng ngón tay bấn loạn
Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt
Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan
Hãy biến cuộc đời bằng những tối tân hôn
Nếu em sợ thời gian dài vô tận
Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống
Trời không mưa em có lạy trời mưa?
Anh vẫn xin mưa phong toả đường về
Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm
Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng
Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân
Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân
Vì anh gọi tên em là nhan sắc
Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc
Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi
Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai
Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu
thoanguyen
03-07-09, 11:35
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/HoaSen.jpg
Kinh thành Xá Vệ sáng nay
Phố phường nhộn nhịp đông đầy người đi
Ngược xuôi tấp nập ngựa xe
Toàn người quý phái muốn khoe sang giàu,
Áo quần sặc sỡ đủ màu
Cửa hàng khách khứa đua nhau ra vào
Dáng vui tươi, vẻ tự hào
Đây là giai cấp trên cao hơn người
Được ưu đãi nên thảnh thơi
Ăn trên ngồi trốc sống đời gấm hoa.
Đi sâu vào ngõ hẻm xa
Thời bao thảm cảnh hiện ra chán chường
Bần cùng, khổ cực, tang thương
Với nhà lụp xụp, với đường tối tăm
Bùn lầy nước đọng cơ hàn
Tật nguyền, bệnh hoạn, lầm than, tội tình
Đây là giai cấp cùng đinh
Dân nghèo cuộc sống đã thành nếp quen
Chuyên hầu hạ giai cấp trên
Quanh năm kiếp sống thấp hèn lất lây.
Thể theo thường lệ hôm nay
Là ngày đức Phật tới đây giúp đời
Vào thành đi khắp mọi nơi
Tìm cơ giáo hoá cho người khổ đau,
Chúng sinh bình đẳng như nhau
Ngài không phân biệt nghèo giàu, hèn sang.
*
Trên đường đi có một chàng
Ni Đề trai trẻ thuộc hàng tiện dân
Chàng đang gánh một gánh phân
Chợt đâu gặp Phật hiện dần phía xa
Thế là chàng vội tránh qua
Nép vào đường hẻm thật là lẹ chân
Hoang mang, bối rối, tần ngần
Buồn đời ti tiện, than thân thấp hèn
Thật là bạc phước triền miên
Tuy nhiên chàng vẫn dõi nhìn phía xa
Hướng về hình ảnh Phật Đà
Rất là rạng rỡ, rất là trang nghiêm,
Từng nghe về Phật nhiều phen
Nên chàng ao ước đủ duyên gặp ngài.
Phật Đà nhìn thấy ngay rồi
Hiểu ra tâm niệm của người thanh niên
Đăm chiêu, lúng túng, lành hiền
Nên ngài hoan hỉ bước liền đến ngay,
Ni Đề hoảng sợ lắm thay
Vội vàng lẩn tránh lòng đầy lo âu
Lo mình nhớp nhúa bấy lâu
Lo người bắt tội! Dám đâu gặp ngài!
Phật bèn nói, giọng khoan thai,
Từ xa vọng lại đôi lời xót thương:
“Sao con tìm cách tránh đường
Tới đây nói chuyện bình thường với ta!”
Để thùng phân xuống, bước ra
Ni Đề run rẩy quỳ và thưa mau:
“Bạch ngài! Con chẳng dám đâu
Xin ngài cứ dạy pháp mầu cho con
Như con thầm ước trong lòng
Nhưng ngài đừng đến gần con làm gì!”
Phật cười chan chứa từ bi
Bước thêm đến sát Ni Đề, nói ngay:
“Nào ai bắt tội con đây
Tự ta đến với con ngày hôm nay,
Con ơi hãy nhớ lời này
Những người đau khổ, đọa đày, nổi trôi
Ta lo cứu độ luôn thôi
Ta là người của muôn loài chúng sinh!”
*
Ni Đề hồi hộp hỏi nhanh:
“Bạch ngài con cũng tu hành được sao?
Từ lâu con vẫn ước ao
Được ngài truyền dạy đạo mầu Thế Tôn!”
Phật Đà nghiêm nghị nói luôn:
“Như Lai muốn nhắc cho con hay rằng
Ta ra đời với đạo vàng
Là nhằm cứu khổ cho hàng chúng sinh
Dị đoan, mê tín quẩn quanh
Thần quyền ỷ lại, phá nhanh giúp đời
Đưa chúng sinh đến an vui
Hoàn toàn bình đẳng, mọi người như nhau,
Nếu con muốn học đạo mầu
Hãy gần ta! Cố lo mau tu hành!”
Ni Đề nước mắt chạy quanh
Vô cùng sung sướng tâm thành khẽ thưa:
“Đó là điều ước từ xưa
Mà con cứ nghĩ thật là khó khăn
Con đây phước báu muôn vàn
Được ngài cứu độ và ban lời vàng!”
Nhìn Ni Đề rất dịu dàng
Phật Đà tiến đến anh chàng gánh phân
Tỏ ra thân ái vô ngần
Dắt tay chàng kéo lại gần bờ sông
Để nhờ dòng nước sạch trong
Gột đi dơ dáy chất chồng lâu nay,
Sau khi tắm rửa sông này
Ni Đề theo Phật về ngay Kỳ Hoàn
Rồi trong tịnh xá khang trang
Phật cho chàng nhập vào hàng tỳ kheo.
*
Ni Đề cố gắng thật nhiều
Thời gian lặng lẽ trôi vèo qua mau
Tu hành tinh tấn bấy lâu
Tỳ kheo mới học đạo mầu tiến nhanh
Giờ đây đắc quả tu hành.
Phật nhân đó dạy chúng sinh đôi lời:
“Trong bùn nhơ nhớp khắp nơi
Cánh sen vươn nở tuyệt vời biết bao
Hương thơm tinh khiết ngạt ngào
Tựa chân giá trị của bao con người.
Máu ai cũng đỏ vậy thôi
Và ai nước mắt mặn thời khác đâu
Chúng sinh bình đẳng như nhau
Đừng chia giai cấp gieo sầu bất công!”
( phỏng theo bản văn xuôi
của THIỆN CHÂU)
thoanguyen
07-09-09, 18:38
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/4a4d4a11_hoasua.jpg
Tuổi 15 em lớn từng ngày
Một buổi sáng bỗng biến thành thiếu nữ
Hôm ấy mùa thu anh vẫn nhớ
Hoa sữa thơm ngây ngất bên hồ
Tình yêu đầu mang hương sắc mùa thu
Mùi hoa sữa trong áo em và mái tóc
Tình yêu đầu tưởng không gì chia cắt
Vậy mà tan trong sương gió mong manh
Tại mùa thu, tại em hay tại anh
Tại sang đông không còn hoa sữa
Tại siêu hình tại gì không biết nữa
Tại con bướm vàng có cánh nó bay
Đau khổ nhiều nhưng éo le thay
Không phải thời Romeo và Juliette
Nên chẳng có đứa nào dám chết
Đành lòng thôi mỗi đứa một phương
Chỉ mùa thu tròn vẹn nhớ thương
Hương hoa sữa cứ trở về mỗi độ
Hương của mối tình đầu nhắc nhở
Có hai người xưa đã yêu nhau…
thoanguyen
07-09-09, 18:44
tác giả : Nguyễn Hoàng Sơn
Bởi lãng quên có hoa sữa trên đời,
Nên giật mình trước mùi thơm hoa sữa!
Hoa sữa thơm đến chừng như khó thở,
Đến vô tri như cũng tỏa hương trời.
Bởi hết mình thơm nên xấu đến ngậm ngùi,
Hoa hoá vàng và tàn đi rất vội.
Không biết yêu thương mình đấy cũng là tội lỗi,
Yêu thương kẻ vô tâm là quá đỗi vô tình.
Sợ người ta không gọi đúng tên mình,
Hoa hiến đến cạn nguồn hương trinh bạch.
Hoa chẳng hiểu đời vô cùng khắc nghiệt,
Người chỉ nhắc tới hoa kia khi nhớ đến hương này.
Thương hoa ngày tàn phai chẳng giữ lại chút gì,
Lấy vạt áo tôi bọc về hương quý,
Lấy vô nghĩa chờ ru lòng đau vô lý,
Nhưng biết lấy gì khuyên được tình si...
camchuongdo
02-10-09, 03:31
Thì cũng mùa thu (Ngô Thị Thục Trang-KTGĐ số 37)
"Giá mà anh biết ăn năn
như mùa thu đến muộn
phả vào em nồng nàn hoa sữa
Già mà em biết giận hờn
như cây trứng cá
úa vàng đến tàn thu
Giá mà...
Thì cũng trót bên nhau
dẫu em chẳng giận hờn, anh chẳng ăn năn
Thì tình yêu đã như mùa thu
đầy gió..."
Ở đây tình yêu vốn đã đẹp (như mùa thu đầy gió) nhưng tác giả khao khát trong tình yêu còn có những gay cấn, còn biết ăn năn (con trai) và biết giận hờn (con gái) để sâu sắc, xót xa hơn, màu sắc lung linh hơn (như mùa thu đến muộn và cây trứng cá úa vàng).
Mùa thu đến muộn khiến cho người người chờ thu đến "dài cổ" đói thu đến quay quắt, lo lắng (năm nay mất thu rồi chăng?) nên khi mùa thu đến thì vẻ lộng lậy càng tăng trường hay chính vì nỗi đợi chờ, lo lắng mà thu hiện ra với vẻ khác thường?
Cây trứng cá vốn mỏng manh, khép nép đứng trong vườn hay bên những con đường lẽo đẽo theo mùa thu đến tận tàn úa.
Như thế tác giả muốn tình yêu đôi lứa có bi kịch, có mất mát xót xa để sâu sắc hơn và cũng đẹp hơn, còn tình yêu suôn sẻ thì chỉ đẹp ở mức "mùa thu đầy gió" thôi.
Tác giả đã có cái nhìn sắc sảo vào mùa thu và tình yêu tìm được từ mới, vẻ đẹp mới vượt lên sáo mòn của nhiều bài thơ về vấn đề này.
Thanh Tùng
camchuongdo
02-10-09, 03:51
Olga Berggolts và bài thơ mùa thu
1. Petersburg và Olga Berggolts
Olga Berggolts trải qua một cuộc đời với rất nhiều thăng trầm, thử thách cũng như chính thành phố Saint Petersburg. Bà sinh năm 1910 trong một gia đình bác sỹ ở Petersburg. Bà tốt nghiệp khoa ngôn ngữ trường đại học tổng hợp Petersburg và trải qua ba năm làm phóng viên cho tờ tạp chí “Thảo nguyên Liên Xô” tại nước cộng hòa Kazakhstan. Trong thời gian này bà đã cho ra đời cuốn sách “Nơi heo hút”. Năm 1933 Olga Berggolts trở lại Saint Petersburg và đã gắn bó cuộc của mình với thành phố này cho đến những ngày cuối cùng của đời mình.
Người ta biết đến tên tuổi của Olga Berggolts từ năm 1935, sau khi bà cho ra đời ba tuyển tập truyện ngắn và thơ mang tên “Những năm xung phong”, “Đêm trong thế giới mới” và “Tuyển tập thơ”.
Năm 1938, cũng như nhiều nhà thơ, nhà văn Nga khác, Olga Berggolts bị bắt vì tội “chống lại nhân dân” và phải ngồi tù 7 tháng. Mãi tới giữa năm 1939 bà mới được trả tự do và hòan tòan được phục hồi danh dự. May mắn hơn nhiều người khác, bà được trở về với đời thường, nhưng dấu ấn của những ngày tháng trong tù còn đeo đuổi theo bà suốt cả cuộc đời. Bà viết trong cuốn nhật ký bí mật của mình như sau: “Năm tháng sau khi đã được trả tự do, nhưng tôi không chỉ cảm thấy, ngửi thấy mùi nhà tù, mà còn cảm thấy cả cái cảm giác nặng nề của người ở trong tù nữa. Một cảm giác vô vọng, không lối thóat khi phải đi lấy cung. Người ta tìm cách dốc ngược tâm hồn của tôi, dùng những ngón tay bẩn thỉu mà moi móc trong đó, nhổ tọet vào nó rồi lộn ngược trở lại và phán một câu chỏng lỏng: sống đi!.”
Những dòng hồi ký này của bà chỉ mới vừa được công bố vào năm 2001, nghĩa là 26 năm sau khi bà đã mất.
Olga Berggolts đã chia sẻ với Petersburg suốt cả 1000 ngày đêm bị bao vây trong chiến tranh thế giới lần thứ 2. Bà làm việc trong đài phát thanh của thành phố và chính thời gian này tên tuổi của bà đã được biết đến như một nhà thơ vừa trữ tình vừa quả cảm của thành phố Petersburg.
Cũng như Pushkin, Olga Berggolts không chỉ làm thơ, mà còn viết rất nhiều truyện ngắn, truyện vừa, trường ca, tiểu luận... Ngay cả thơ của bà cũng gồm nhiều chủ đề khác nhau và tình ca chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong đó. Nhưng những bài thơ vượt thời gian đến với chúng ta hôm nay chủ yếu lại là những bài thơ đượm chất trữ tình.
Hai bài thơ đặc sắc nhất của bà là bài thơ tuyệt tác về mùa thu. Bài “Mùa lá rụng” để diễn tả mùa thu ở Moskva và bài “Mùa hè rớt” để nói về mùa thu ở Saint Petersburg. Olga Berggolts mất năm 1975 tại Petersburg. Tên của bà được đặt cho một con phố giữa trung tâm của Petersburg, ngang hàng với những tên tuổi đã làm nên lịch sử và cuộc sống của thành phố này.
2. Mùa thu nước Nga
Theo lịch thiên nhiên, mùa thu kéo dài từ tháng 9 đến tháng 11. Nhưng trên thực tế, mùa thu mà các nhà văn, nhà thơ, họa sỹ hay nói đến không kéo dài lâu như vậy. Cái khỏanh khắc mà người ta ca ngợi chỉ kéo dài lâu nhất là 1 đến 2 tuần lễ. Cuối tháng 9, trước khi những đợt gió lạnh, và những cơn mưa dài lê thê đổ xuống, thiên nhiên hào phóng ban tặng cho mặt đất một khỏang thời gian ấm áp, đẹp đẽ lạ thường. Cái khỏang thời gian tuyệt đẹp đó các nhà thơ gọi là mùa hè rớt, hay mùa hè của các bà, mùa lá rụng, còn các họa sỹ thì gọi đó là mùa thu vàng. Dù được gọi bằng cái tên gì, thì khỏanh khắc tuyệt đẹp đó cũng chỉ là một. Nó vừa ngắn ngủi, vừa mong manh, vừa hiếm khi gặp được, bởi nó kéo dài nhiều nhất cũng chỉ hai tuần và không phải năm nào cũng có. Một đợt mưa đến sớm, mặt trời không xuất hiện, những trận gió bất ngờ...thế là hỏng cả mùa thu mong đợi.
Mãi đến thời kỳ của Pie Đại đế trị vì vào thế kỷ thứ 18 nước Nga mới đón Năm mới vào ngày 1 tháng 1 như bây giờ. Trước đó, trong nhiều thế kỷ, người Nga đón Năm mới vào ngày 1 tháng 9. Tháng 9 là thời điểm các công việc đồng áng vất vả đã chấm dứt, các lãnh chúa cũng như địa chủ đã thanh tóan tất cả tiền công cho nông dân. Bắt đầu từ ngày lễ Thánh Ivan Đại Trai 29 tháng 8, khắp nơi trong nước Nga người ta tổ chức các hội chợ. Hội chợ vừa là nơi mang bán các nông sản phẩm thu họach được, vừa là nơi hội hè, vui chơi sau một năm làm việc vất vả. Chính vào thời điểm này, thiên nhiên ban tặng cho con người một khỏang thời gian ấm áp cuối cùng trước khi mùa đông đến, và ở Nga người ta tận hưởng những ngày ấp áp đẹp đẽ này để tổ chức lễ hội, các bà các chị rủ nhau may áo mới, đi hát đối tại các hội chợ, làm những lọai bánh ngon nhất để thết đãi các đức ông chồng, các chàng trai đang ngấp nghé dạm hỏi.
Chính vì vậy mà khỏang thời gian mùa thu ấp áp này được gọi là mùa thu của các quý bà hay là mùa hè rớt. Người ta ví, mùa xuân như cô dâu chưa về nhà chồng, rực rỡ, e lệ và đỏng đảnh, mùa hè như cô vợ mới cưới , nồng nàn, cháy bỏng và bồng bột, còn mùa hè rớt như người phụ nữ hồi xuân vừa đằm thắm, vừa thiết tha mà vẫn không kém phần tuyệt mỹ.
Olga Berggolts để lại rất nhiều bài thơ tình, nhưng có lẽ hai bài thơ về mùa thu của bà là tuyệt sắc nhất. Hai bài thơ mùa thu của bà không chỉ đẹp về ngôn ngữ, sâu sắc về nội dung mà nó còn hết sức đậm đà nữ tính.
3. Bài thơ "Mùa lá rụng", Olga Berggolts làm năm 1938, khi mới 28 tuổi. Bài thơ được làm trong bối cảnh mùa thu của Moskva, thành phố nơi người yêu của bà đang sống.
Mùa thu Moskva có gì lạ. Chúng ta hãy nghe Olga Berggolts tả lại:
Những đàn sếu bay qua, sương mù và khói tỏa
Trên Mạc Tư Khoa lại đã thu rồi
Những khu vườn như lửa cháy sáng ngời
Vòm lá sẵm, ánh vằng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc những ai đi ngang, dù đầy đủ lứa đôi,
Nhắc cả những ai cô độc trên đời
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
Olga Berggolts lên thăm người yêu, nhưng cũng là cuộc gặp gỡ cuối cùng khi tình yêu tan vỡ, để rồi một mình ra ga trong những tiếng mưa rơi. Nhưng rất lạ, những cơn mưa mùa thu thường lạnh buốt, cũng như tình yêu khi tan vỡ thường làm người ta tuyệt vọng. Nhưng Olga Berggolts đã đủ nghị lực để nhìn thấy cái ấm áp của cơn mưa, cũng như nhìn thấy cuộc đời vẫn tiếp tục, dù tình yêu tan vỡ
Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa thầm thì trong lúc chia tay
Mưa chan hòa, mưa ấm áp nhường nào
Mưa run rẩy trong ánh chiều nhấp nhóang
Anh hãy vui lên dẫu con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa...
Mùa thu Moskva rất lạ, trên khắp những đường phố có cây xanh, người ta gắn những tấm biển nhỏ: đừng động vào cây mùa lá rụng. Người Nga cũng rất hay dùng câu thành ngữ: “đừng rắc muối lên những vết thương lòng”. Phải chăng cái mong manh như lá mùa thu đã dậy cho con người bài học biết bao dung, tha thứ và yêu thương?
“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”
Nhắc suốt đừơng cũng chỉ bấy nhiêu thôi...
Nguyên bản tiếng Nga:
ЛИСТОПАД
Осенью в Москве на бульварах
вывешивают дощечки с надписью
"Осторожно, листопад!"
Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
"Осторожно, листопад!"
О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна я,
кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
"Осторожно, листопад"?
Ничего не нужно было,-
значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?
Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь...
Нет - всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь - сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь.
...Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
"Осторожно, листопад"...
1938
Mùa lá rụng (Người dịch: Bằng Việt)
Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"
Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"
Ôi trái tim, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sổ sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng" -
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!
Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi đơn độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi
Diu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi!
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong sáng ngời chớp loá...
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!...
Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt
Tôi không thể nói cùng anh đến hết
Và bây giờ còn biết nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây,
mùa lá rụng..."
4. Bài “Mùa hè rớt”, Olga Berggolts ấp ủ trong suốt 4 năm từ năm 1956, đến năm 1960 mới hòan thành, khi đó bà đã 50 tuổi, đúng là cái tuổi của “mùa hè rớt”, cái tuổi để biết nhẫn nhịn và quý trọng tình yêu hơn.
Có một mùa trong sáng diệu kỳ
Sức nóng êm ru, mầu trời không chói
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối
Cứ ngỡ ngàng như trời mới vào xuân
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng
Se sẽ như không, nhẹ nhàng phơ phất
Lanh lảnh bầy chim bay đi muộn nhất
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu
Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm
Hạnh phúc được yêu đã ít hơn xưa
Ghen tuông dù chua chát cũng thưa hơn...
Đấy, Olga Berggol đã diễn tả mùa hè rớt như vậy đó: vừa dịu dàng, vừa rực rỡ vừa nhẫn nại chịu đựng. Mùa thu là lúc người ta tận hưởng thành quả của cả mùa hè và mùa xuân vất vả lao động. Mùa thu dậy cho con người biết quý trọng những hạnh phúc đơn sơ mà mình có được: những bông hoa cuối cùng, những tia nắng ấm cuối cùng, một bầu trời xanh hiếm muộn ló ra, cũng như người ta bỗng cảm thấy thật hối tiếc khi nghĩ về một cuộc tình đẹp đẽ tan vỡ thời tuổi trẻ.
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương
Tôi tiếp nhận người, vì người sâu sắc quá
Nhưng vẫn nhớ, trời ơi tôi vẫn nhớ
Tình yêu ơi, người đang ở phương nào?
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm
Tôi biết lắm, thời gian đang vĩnh biệt
Nhưng chỉ đến bây giờ tôi mới biết
Yêu thương, giận hờn, tha thứ, chia tay...
Người ta thường nghĩ, mùa thu là mùa của chia ly, mùa của tàn tạ và có cảm giác sợ mùa thu. Nhưng Olga Berggolts chỉ cho chúng ta thấy một thông điệp hòan tòan khác của thiên nhiên: “Hãy biết quý trọng tất cả những gì chúng ta đang có. Hạnh phúc cũng mong manh như lá thu, hãy nâng niu khi nó còn ở trên cành”.
Nguyên bản tiếng Nga:
Бабье лето
Есть время природы особого света,
неяркого солнца, нежнейшего зноя.
Оно называется
бабье лето
и в прелести спорит с самою весною.
Уже на лицо осторожно садится
летучая, легкая паутина...
Как звонко поют запоздалые птицы!
Как пышно и грозно пылают куртины!
Давно отгремели могучие ливни,
все отдано тихой и темною нивой...
Все чаще от взгляда бываю счастливой,
все реже и горше бываю ревнивой.
О мудрость щедрейшего бабьего лета,
с отрадой тебя принимаю... И все же,
любовь моя, где ты, аукнемся, где ты?
А рощи безмолвны, а звезды все строже...
Вот видишь—проходит пора звездопада,
и, кажется, время навек разлучаться...
...А я лишь теперь понимаю, как надо
любить, и жалеть, и прощать, и прощаться.
1960
Mùa hè rớt (Người dịch: Bằng Việt)
Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ,
Cái nắng êm ru, màu trời không chói,
Mùa hè rớt cho những người yếu đuối,
Cứ ngỡ ngàng như lúc mới vào xuân.
Trên má mơ hồ tơ nhện bay giăng,
Se sẽ như không, nhẹ nhàng, phơ phất...
Lanh lảnh bầy chim bay đi muôn nhặt,
Hoa cuối mùa sặc sỡ đến lo âu.
Những trận mưa rào đã tắt từ lâu,
Tất cả thấm trên cánh đồng lặng sẫm,
Hạnh phúc ít hơn mắt nhìn say đắm,
Ghen tuông dù chua chát...cũng thưa hơn.
Ôi cái mùa độ lượng rất thân thương,
Ta tiếp nhận vì người sâu sắc quá,
Nhưng ta nhớ, trời ơi, ta vẫn nhớ,
Tình yêu đầu. Rừng lặng... bóng sao im
Sao ơi sao, sao sắp rụng vào đêm,
Ta biết lắm thời gian đang tiễn biệt,
Nhưng mãi đến bây giờ ta mới biết
Yêu thương - giận hờn - tha thứ - chia li...
5. Các bạn có thể đọc các bài thơ nguyên tác của nữ sỹ tại đây: http://www.litera.ru/stixiya/authors/berggolc.html
6. Tác phẩm:
Глубинка (Độ sâu, 1932), ký
Годы штурма (Những năm xung kích), ký;
Ночь в Новом мире (Đêm trong thế giới mới, 1935), truyện
Журналисты (Nhà báo, 1934), truyện
Зерна (Ngũ cốc, 1935), thơ
Стихотворения, (Thơ, 1934)
Книга песен (Cuốn sách những bài ca, 1936)
Февральский дневник (Nhật ký tháng hai, 1942), trường ca
Ленинградская поэма (Trường ca Leningrad, 1942), trường ca
Памяти защитников, (Ký ức những người bảo vệ, 1944), ký
Ленинградская тетрадь (Cuốn vở ghi chép Leningrad, 1942
Первороссийск (Pervorossiysk, 1950), trường ca – giải thưởng Nhà nước Liên Xô 1951.
Они жили в Ленинграде (Họ đã sống ở Leningrad, 1944), kịch
У нас на земле (Trên đất của ta, 1947),
Верность (Lòng chung thủy, 1954), bi kịch
thoanguyen
10-12-09, 10:30
Mùa đông, mùa của lạnh giá nên cũng là mùa của bàn tay tìm nắm bàn tay, mùa của người tìm hơi ấm người, mùa của những bươn chải và lo toan cuối năm.
Mùa đông, mùa của tàn phai, mùa của đơn độc và mùa đông sẽ tàn, chiếc lá vàng cuối cùng rồi cũng đỏ và rụng nốt để từ đó nhú lên mầm xanh sự sống, nhú lên những khát khao ....
Buồn da diết khi năm nay chẳng được mặc áo ấm, chẳng được ngắm nhìn những hàng cây thẳng tắp và trụi lá ở dọc con phố Lò Đúc
Buồn da diết khi sáng nay bất chợt thấy hai cây bàng trước cửa nhà đã trụi lá, đã xác xơ (dẫu trong này nắng ấm nhưng tiết trời vẫn là lành lạnh, vẫn là đón chờ một mùa xuân về)
Chiếc lá cuối cùng
Người hoạ sĩ già đã vĩnh viễn ra đi
chỉ chiếc lá úa tường rêu ở lại.
Em thấy không vẫn còn là mãi mãi
Bên mùa đông hơi thở của cuộc đời ?
Đôi khi sầu thượng đế cũng rong chơi
Trần gian đó nỗi niềm riêng trăn trở
Quên đi nhé ngày buồn tênh vô cớ
tôi sang chơi gạ bán một nụ cười
gạ bán niềm yêu đời sống của riêng tôi
cả khúc hát đồng dao chiều trẻ nhỏ
ngày nắng lên mừng vui cùng lá cỏ
mua đi em cho thượng đế mỉm cười
còn phần kia tôi giữ lại trong tôi
như chiếc lá lạnh lùng đêm gió thổi
ấm lòng em dẫu đường xa hút tối
ngủ ngoan đi cho thượng đế an lòng….
Chiếc lá cuối cùng đưa tiễn một mùa đông….
DZU TÙNG
(Truyện ngắn của O. Henri)
Mùa hát
Mùa đông hát một bài ca lạ
Người về từ nỗi nhớ xa xôi
Lời yêu của một người cuối hạ
Cũng về rưng rức đọng trên môi.
Có những bàn tay tìm nhau mà khóc
Tìm nhau mà kể chuyện dại khờ
Có nước mắt nào nồng thơm trên tóc
Đêm về khe khẽ hóa câu thơ.
Có cuối đường mưa hai người bé nhỏ
Dìu nhau trên những bước đời mình
Đền đài bỏ hai người nín thở
Ngủ vùi trong trần thế vắng tanh.
Đưa người sang đến mùa cỏ biếc
Tôi nằm nghe sỏi đá đơm hoa
Nụ hôn có điều gì tha thiết
Mà nằm không ngủ suốt đêm qua...
NHẬT AN
Niệm khúc gió
Tôi trở về bắt gió
Mùa cười giòn tan như chiếc bánh đa bà cõng vào chợ huyện
Gió thổi miên miên
Chiều rách tiếng gáy
Lũ gà ngơ ngác gọi nhau giữa những chân trời không xanh
Những hoàng hôn biếng nắng
Vạt cỏ lau mềm mọc trắng giấc mơ tôi
Có lẽ lúc gần đất xa trời
Người già chợt thấm thía câu “sống gửi thác về…”
Bà tôi bây giờ vào tuổi cổ lai hy
Ngồi nhớ lại mình bằng kí ức màu sương muối
Giọng bà đỏ au
Giọng đất
Những ai đi qua cánh đồng sau mùa gặt
Mới hiểu hết dâu bể đời sông, trầm luân đời núi
Mới thương nỗi mưa ngâu bạc xóa phận người
Là mù mù sương trôi về ngõ nhỏ
Hình dung một ngày sương câm
Bà cười hiền như gió
Cõng theo chiếc bánh đa vào giấc mơ ngút ngát trời mây
Buổi chiều xòe tay
Rướm nắng
Chỉ còn tôi quỳ trên mảnh đất thừa tự
Khóc với bóng mình
LÊ VĂN LÂM
Cuối năm
Ngày đi tháng tận năm cùng
Cha thôi kiếm củi lội rừng tìm mai
Mẹ ngồi đếm lúa, đếm khoai
Gom nhọc nhằn đổi lấy vài niềm vui
Gió len hương nếp ngùi ngùi
Khói vương tóc trắng bạc lời tháng năm
Ngáp buồn con chó ngoài sân
Chờ cha tìm kiếm mùa xuân trở về
Cuối năm mẹ gánh bộn bề
Chợ quê bày bán ê hề... lo toan !
NGUYỄN THANH XUÂN (Quy Nhơn)
thoanguyen
05-02-10, 18:20
Xuân về, về thật ngỡ ngàng khi hai cây bàng trước cửa chẳng biết tự bao giờ nhú lên chồi non
Xuân về cho vạn vật sinh sôi
Xuân về cho người người đoàn tụ
Xuân về cho nhớ ngày xưa ấm cúng
Xuân về cho hy vọng đâm chồi nảy lộc
Nhưng vẫn có những sự đợi chờ hy vọng mà khi xuân đã qua khiến lòng chùng xuống như một nốt nhạc trầm khắc khoải
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/xuan.jpg
Mưa xuân
Nguyễn Bính
Em là con gái trong khung cửi
Dệt lụa quanh năm với mẹ già
Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
Mẹ già chưa bán chợ làng xa.
Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
Hội chèo làng Đặng đi ngang ngõ
Mẹ bảo: "Thôn Đoài hát tối nay".
Lòng thấy giăng tơ một mối tình
Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
Hình như hai má em bừng đỏ
Có lẽ là em nghĩ đến anh.
Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
Em ngửa bàn tay trước mái hiên
Mưa chấm bàn tay từng chấm lạnh
Thế nào anh ấy chả sang xem!
Em xin phép mẹ, vội vàng đi
Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe.
Mưa bụi nên em không ướt áo
Thôn Đoài cách có một thôi đê.
Thôn Đoài vào đám hát thâu đêm
Em mải tìm anh chả thiết xem
Chắc hẳn đêm nay dường cửi lạnh
Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em.
Chờ mãi anh sang, anh chẳng sang
Thế mà hôm nọ hát bên làng
Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
Để cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!
Mình em lầm lũi trên đường về
Có ngắn gì đâu một dải đê!
Áo mỏng che đầu, mưa nặng hạt
Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya
Em giận hờn anh cho đến sáng
Hôm sau mẹ hỏi hát trò gì
Thưa u, họ hát… rồi em thấy
Nước mắt trào ra, em ngoảnh đi.
Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
Hoa xoan đã nát dưới chân giày
Hội chèo làng Đặng về ngang ngõ
Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày".
Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
Bao giờ em mới gặp anh đây?
Bao giờ hội Đặng đi ngang ngõ
Để mẹ em rằng: hát tối nay?
1936
hainguyentx
05-02-10, 18:29
Mừng xuân
Mừng xuân mới tôi cười ra nước mắt
lệ tuôn dài , ai có hiểu vì sao ?
Mừng xuân mới ... Người người vui chúc tụng...
Ai là người mến chúc một ngày vui ?
Mừng xuân mới tôi cười ra nước mắt
vì đâu còn ngày tháng vô tư
chuổi ngày trôi qua là những ngày buồn
và sắp tới là tháng ngày trả nợ
tôi đã đến đã vay và ... Phải trả(%)
XUÂN VỀ
( Nguyễn Bính)
Đã thấy xuân về với gió đông.
Với trên màu má gái chưa chồng
Bên hiên hàng xóm cô hàng xóm
Ngước mắt nhìn giời đôi mắt trong
Từng đàn con trẻ chạy xun xoe
Mưa lạnh trời quang nắng mới hoe
Lá nón nhành non ai tráng bạc
Gió về từng trận gió bay đi
Thong thả dân gian nghỉ việc đồng
Lúa thì con gái mượt như nhung
Đầy vườn hoa bưởi hoa cam rụng
Ngào ngạt hương bay bướm vẽ vòng
Trên đường cát mịn một đôi cô
Yếm đỏ khăn thâm trảy hội chùa.
Gậy trúc dắt bà già tóc bạc
Tay lần tràng hạt niệm nam mô.
( 1937)
---------- Post added at 08:48 ---------- Previous post was at 08:42 ----------
MÙA XUÂN XANH.
( Nguyễn Bính)
Mùa xuân là cả một mùa xanh
Giời ở trên cao lá ở cành
Lúa ở đồng tôi và lúa ở
Đồng nàng và lứa ở đồng anh.
Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh
Tôi đợi người yêu đến tự tình
Khỏi lũy tre làng tôi nhận thấy.
Bắt đầu là cái thắt lưng xanh.
( 1937)
Xuân về ai cũng thấy vui vui
Rộn rã môi ai mấy nụ cười
Phố xá tưng bừng lên trong ánh mắt
Màu hoa khoe nắng sắc thêm tươi
Xuân về mang đến cảnh đoàn viên
Hớn hở Bắc -Nam khắp mọi miền
Bạn bè Blog mừng hội ngộ
Nỗi lòng tâm sự lúc hàn huyên
Xuân về cho ánh mắt thêm duyên
Gác lại năm qua mọi não phiền
Sắc thắm trăm hoa chào nắng mới
Má hồng e ấp mộng đào nguyên
ST
hainguyentx
20-02-10, 18:34
Xuân dến Xuân đi lòng vẫn lặng
Ao ước chi nhiều chỉ Khổ thêm
Có những cái người đòi dư dả lắm
Mà mình thèm mình ước mãi không thôi =((
thoanguyen
23-02-10, 13:55
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/quehuong.jpg
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Ôi, chị một em, em một chị
Trời làm xa cách mấy con sông
Em đi trăng gió đời sương gió
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung
Chén rượu tha hương, trời : đắng lắm
Trăm hờn nghìn giận một mùa đông
Chiều nay ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng...
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son vẫn má hồng?
Áo rét ai đen mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông!
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ lại thêm đông
Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
Một mình em vẫn cứ tay không
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở
Chị gửi cho em một cánh hồng
Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đủ ấm lòng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng...
Chao ơi, Tết đến em không được
Trông thấy quê hương thật não nùng
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Sòng đời mang lấy số long đong
Người ta đi kiếm giàu sang cả
Mình chỉ mơ hoài chuyện viễn vông
Em biết giàu sang đâu đến lượt
Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Tết này, ô thế mà vui chán
Nhưng một mình em uống rượu nồng
Rượu cay nhớ chị hồi con gái
Thương chị từ khi chị lấy chồng
Cố nhân chẳng biết làm sao ấy
Rặt những tin đồn chuyện bướm ong
Thôi, em chẳng dám đa mang nữa
Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng
Nàng bèo bọt quá, em lăn lóc
Chấp nối nhau hoài cũng uổng công!
(Một trăm con gái đời nay ấy
Đừng nói ân tình với thủy chung!)
Người ấy xuân già chê gối lẻ
Nên càng nôn nả chuyện sang sông
Đò ngang bến dọc tha hồ đấy
Quý hoá gì đâu một chữ đồng!
Vâng, em trẻ dại, em đâu dám
Thôi, để người ta được kén chồng
Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ
Chịu làm sao được những đêm đông
Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ
Không yêu thì thực dễ như không!
Chị ơi, Tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não lòng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông
Thiên hạ "chi nghinh Nam Bắc điểu"
Tình đời "Diệp tống lãng lai phong"
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một chút lòng
Sương muối gió may rầu rĩ lắm
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Xuân đến cho em thêm một tuổi
Thế nào em cũng phải thành công
Em không khóc nữa, không buồn nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong
Chị ơi, Em Cưới Mùa Xuân nhé?
Đốt pháo cho thơm với rượu hồng
Xa nhà xa chị tuy buồn thật
Cũng cố vui ngang gái được chồng
Em sẽ uống say hơn mọi bận
Cho hồn về tận xứ Hà Đông
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Với lá thư này là tất cả
Những lời tâm sự một đêm đông
Thôn gà eo óc ngoài xa vắng
Trời đất tàn canh tối mịt mùng
Đêm nay em thức thi cùng nến
Ai biết tình em với núi sông
Mấy sông mấy núi mà xa được
Lòng chị em ta vẫn một lòng
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Cầu mong cho chị vui như Tết
Tóc chị bền xanh, má chị hồng
Trong mùa nắng mới sầu không đến
Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng
Chắc chị đời nào quên nhắc nhở:
- Xa nhà, rượu uống có say không?
thoanguyen
04-03-10, 12:47
Thời gian như cánh nhạn vút bay, mới đó mà đã tháng ba rồi, tháng ba hoa gạo, tháng ba hoa bằng lăng... tím ngắt ngơ ... để lại nhớ thời cấp 3 học trò hồn nhiên, bạn T...ung Kủa nhảy loi choi như monkey chỉ để bẻ một cành bằng lăng tím tặng mình trong giờ ra chơi... ngày 2/5 mỗi năm vẫn hẹn nhau là ngày họp lớp nhưng ra trường năm 1996, đến năm 2004 đã ko thể về gặp các bạn được, cứ thấy hoa bằng lăng là nhớ da diết những ngày tươi sáng ấy!
Anh BM có nói rằng hoa bằng lăng nở ngập tràn vườn hồng, nên em bâng khuâng quá!!! :D
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/blt_957.jpg
Hoa tím (Ngọc Vy)
Tôi biết hoa phượng vĩ
Nở trước hoa bằng lăng
Nhưng bằng lăng rụng trước
Màu tím thường khó khăn
Tôi đưa vùng kỷ niệm về tim
Giữ lại đó những bồn chồn, day dứt
Hãy đi đi, đừng bao giờ đánh thức
Đôi mắt của một thời đã nức nở ngủ yên!
Hôm nay sau khi chén chắc phải hơn nửa con vịt tớ lại thơ thẩn. Xong nốt bài này là phải quay về với tiền với tiền và tính với toán :D
Tự khúc
Mượn xuân một chút mưa phùn
Trả đông lại chút run run rét về
Mượn hè chút nhớ xa quê
Trả cho thu chút lỗi thề cố hương
Mượn đêm lằng lặng chút buồn
Trả ngày sốc nổi con đường... chút vui
Mượn trầu cay một chút vôi
Trả cho phụ bạc mấy lời dối ngoan
Mượn trời một chút đa đoan
Câu thơ mình trả cho ngàn nỗi đau
Mượn thăng trầm chút bể dâu
Trả cho mỗi bước cơ cầu - thiên di
Vui buồn mượn bốn mùa đi
Trắng tay ngày tháng trả gì, hỡi em?
TNH
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.