View Full Version : Viết cho người ấy!
thoanguyen
02-12-08, 12:45
Người ấy của bạn có thể là CC, CV hoặc V hoặc C hoặc tập hai, hoặc người đang tay trong tay.... Hãy viết đi, viết hết những tình cảm, cảm xúc của mình dành cho người ấy. Nhé!
thoanguyen
02-12-08, 12:51
Viết cho anh người không phải chồng, không phải người yêu cũng không phải bạn trai!
Cảm ơn anh đã cho em biết thêm về một mẫu đàn ông nữa. Không đáng để em hy vọng và đặt tình cảm về phía ấy, phải không anh? Ờ, là bạn thì tốt hơn nhiều, may mà chưa quá đà nhé! Sẽ không còn cái barie tưởng tượng ấy nữa vì em không cần nó nữa! Hết đêm qua là refresh lại tinh thần và suy nghĩ rồi! Sẽ mãi là người bạn tốt nhất có thể của anh!
silent_rain
04-12-08, 09:10
E hok có ai. Vì thế em viết những dòng này cho anh. Mà cũng hok biết phải gọi anh là gì nữa ? Bạn trai ư ? Hok biết có phải hok? Anh trai ư ? Hok phải rùi . Vậy anh là gì ? Là gì cũng hok xác định được mà hình như là tất cả .. Và hình như có mặt đúng lúc em cần, rồi lại ra đi. Khoảng cách anh và em rất xa mà cũng thật gần . Lúc em đang buồn em tạo niềm vui, lúc em lo lắng anh vỗ về an ủi, lúc em đang vui thì anh im lặng nhìn em cười và nghe e tíu tít kể chuyện và xuất hiện ngay bên cạnh em lúc em lo lắng nhất dù anh rất ít nói . Nhưng sự xuất hiện của anh, thái độ của anh làm em bình tâm lại và yên lòng .Nhưng mà giờ thì em hok biết gọi anh tên là gì nhi? Bạn nhé! Và em cất anh vào một góc sâu trong tâm hồn mình để nó mãi lung linh sáng .
thoanguyen
04-12-08, 10:31
@Không Tên: Em gọi anh là Không Tên, đêm qua em ngủ ngon, hơi buồn vì không còn tin nhắn chúc ngủ ngon nữa! Đêm qua em đã viết nhật ký về em, về con gái em và về anh nữa! Nên hôm nay không còn gì để viết cho anh nữa cả!
thoanguyen
04-12-08, 10:34
E hok có ai. Vì thế em viết những dòng này cho anh. Mà cũng hok biết phải gọi anh là gì nữa ? Bạn trai ư ? Hok biết có phải hok? Anh trai ư ? Hok phải rùi . Vậy anh là gì ? Là gì cũng hok xác định được mà hình như là tất cả .. Và hình như có mặt đúng lúc em cần, rồi lại ra đi. Khoảng cách anh và em rất xa mà cũng thật gần . Lúc em đang buồn em tạo niềm vui, lúc em lo lắng anh vỗ về an ủi, lúc em đang vui thì anh im lặng nhìn em cười và nghe e tíu tít kể chuyện và xuất hiện ngay bên cạnh em lúc em lo lắng nhất dù anh rất ít nói . Nhưng sự xuất hiện của anh, thái độ của anh làm em bình tâm lại và yên lòng .Nhưng mà giờ thì em hok biết gọi anh tên là gì nhi? Bạn nhé! Và em cất anh vào một góc sâu trong tâm hồn mình để nó mãi lung linh sáng .
Có một người luôn bên mình như thế cũng ấm áp phải không chị? Tết em vào Sài Gòn liệu có được gặp chị không?
silent_rain
04-12-08, 11:06
Có một người luôn bên mình như thế cũng ấm áp phải không chị? Tết em vào Sài Gòn liệu có được gặp chị không?
Oài . Lịch trực tết rất căng. Hic Dưng mà em cứ báo trước chị sẽ thu xếp hẹn Vào nhớ gọi chị nghẹn Chị sẽ PM điện thoại cho em hén :*
thoanguyen
06-12-08, 13:37
@ Người không lạ không quen 197X: Gửi đến anh một chút gió heo may, gửi đến anh một chút ấm áp của nắng vàng hanh hao cuối thu. Vì anh nói anh thích ngắm nắng vàng trải khắp mọi nơi, để được thấy mọi thứ như sáng bừng lên trước mặt. Bật cười vì tin nhắn sáng nay, toàn viết tắt. Em dịch mãi mới hiểu được tin nhắn của anh! Chúc anh có một ngày thứ bảy thật thú vị và hiệu quả nhé! Chia sẻ chỉ là thế thôi! Người bạn mới quen ạ!:25:
silent_rain
09-12-08, 09:12
Hôm qua nói chuyện với anh khá lâu. Cuối cùng một cái thỏa thuận được đưa ra. Ko cần biết mình là gì anh nhỉ ? Chỉ biết rằng vì sự phát triển của hai nhóc nhà em anh luôn bên cạnh chúng cho đến lúc chúng hok cần anh nữa. Anh nhìn em. Ko cần biết em thế nào với anh, ko cần biết anh nghĩ về em như thể nào chỉ biết là các con phải được sống trong yêu thương và hạnh phúc . Anh đã mắc một món nợ rất lớn với bọn trẻ rùi . E nhìn anh thở dài . Đừng như thế mà . A rồi sẽ có 1 gia đình hạnh phúc, em tin những người như anh sẽ hạnh phúc mà, đừng phí những năm tháng đẹp nhất cho bọn trẻ vì ... anh cũng cần phải sống cho mình nữa phải hok?
Hix ... chỉ có mưa và thuxua độc tôn topic này ...
Viết cho một người mà em luôn yêu quý... một người không phải người yêu :)
Khi anh nói muốn em tư vấn chuyện công việc, em đã rất ngạc nhiên, bởi vì công việc của anh đang làm nằm ngòai sự hiểu biết của em, nó còn là niềm mơ ước thành đạt của biết bao nhiêu người ở tuổi của anh...
Nhưng bây giờ em đã hiểu tại sao.
Em buồn khi nghĩ rằng anh sẽ đi xa. Nhưng em vui vì nhận ra rằng không chỉ có em luôn coi anh là người quan trọng mà anh cũng coi em đủ quan trọng để chia sẻ những lựa chọn và quyết định lớn của mình.
Anh cứ nhìn em và hỏi: "Em nghĩ sao?", "Sao em trầm tư thế?". Em đã thử đặt địa vị mình vào chính anh, vào vợ anh, vào 2 con anh... để đặt ra những câu hỏi và suy nghĩ. Cuối cùng em trả lời: "Đi như thế cũng được".
Nếu anh đi, Tết này chẳng được gặp anh nữa rồi. Em biết rằng em sẽ rất nhớ anh!
thoanguyen
12-12-08, 11:18
Viết cho anh, không phải người yêu
Anh có còn nhớ em và anh quen nhau như thế nào không ? Tình cờ nhỉ, chỉ vì thấy tên em thật lạ lùng, anh đã add và nói chuyện . Hóa ra nhà anh gần trường em ... thời gian trôi đi, anh chia sẻ với em chuyện gia đình em, công việc của em và cả những kế hoạch khác nữa của em , đúng là một người bạn lớn! Anh có còn nhớ anh là người đầu tiên nghía mái tóc xoăn của em không ? Anh có còn nhớ lần đầu gặp, em gọi anh là Mr Hói không ? Ừ, anh cũng gần 40 rồi còn gì . Anh đã ở bên em mỗi lúc em buồn, em xuống dốc, mỗi lúc em chông chênh bên những người đàn ông khác, anh đã dành nhiều giờ online chỉ để mắng mỏ em thôi . Nhưng em hiểu anh luôn muốn tốt cho em . Mỗi lần buồn, nói chuyện với anh là lại cười mỏi miệng, anh luôn mang đến cho em niềm vui, những suy nghĩ tích cực . Những chuyện ngày anh còn nhỏ, ngày anh đi học, ngày anh du học ... luôn là những bài học để em soi lại chính bản thân mình . Còn anh? Năm nay là năm đen đủi của anh phải không ? Hãy cố gắng nhiều anh nhé! Sắp hết năm cũ rồi, năm mới đến sẽ lại là một năm thành công và nhiều hạnh phúc của anh .
Mỗi lần nói chuyện cùng anh, em sao cứ toàn than thở về mình thế, anh nghe có thấy mệt mỏi và căng thẳng không ? Nhưng thật lòng em quý mến anh rất nhiều. Lâu lắm rồi không gặp nhau anh nhỉ . Anh bảo em chỉ dừng cân nặng ở mức này thôi, đừng béo quá lại xấu giống anh . Nhìn anh củ rỉ cù rì thế mà duyên duyên tệ .
silent_rain
13-12-08, 10:19
Viết cho anh, không phải người yêu
Anh có còn nhớ em và anh quen nhau như thế nào không ? Tình cờ nhỉ, chỉ vì thấy tên em thật lạ lùng, anh đã add và nói chuyện . Hóa ra nhà anh gần trường em ... thời gian trôi đi, anh chia sẻ với em chuyện gia đình em, công việc của em và cả những kế hoạch khác nữa của em , đúng là một người bạn lớn! Anh có còn nhớ anh là người đầu tiên nghía mái tóc xoăn của em không ? Anh có còn nhớ lần đầu gặp, em gọi anh là Mr Hói không ? Ừ, anh cũng gần 40 rồi còn gì . Anh đã ở bên em mỗi lúc em buồn, em xuống dốc, mỗi lúc em chông chênh bên những người đàn ông khác, anh đã dành nhiều giờ online chỉ để mắng mỏ em thôi . Nhưng em hiểu anh luôn muốn tốt cho em . Mỗi lần buồn, nói chuyện với anh là lại cười mỏi miệng, anh luôn mang đến cho em niềm vui, những suy nghĩ tích cực . Những chuyện ngày anh còn nhỏ, ngày anh đi học, ngày anh du học ... luôn là những bài học để em soi lại chính bản thân mình . Còn anh? Năm nay là năm đen đủi của anh phải không ? Hãy cố gắng nhiều anh nhé! Sắp hết năm cũ rồi, năm mới đến sẽ lại là một năm thành công và nhiều hạnh phúc của anh .
Mỗi lần nói chuyện cùng anh, em sao cứ toàn than thở về mình thế, anh nghe có thấy mệt mỏi và căng thẳng không ? Nhưng thật lòng em quý mến anh rất nhiều. Lâu lắm rồi không gặp nhau anh nhỉ . Anh bảo em chỉ dừng cân nặng ở mức này thôi, đừng béo quá lại xấu giống anh . Nhìn anh củ rỉ cù rì thế mà duyên duyên tệ .
Chàiiiiiiii Bắt đầu biết khen một người rùi đậy Thuxua 78 ơi khi nào thì sẽ....?;))
thoanguyen
13-12-08, 10:42
Chàiiiiiiii Bắt đầu biết khen một người rùi đậy Thuxua 78 ơi khi nào thì sẽ....?;))
Ớ chị ơi, đây là ông anh của em mà, khi nào thì sẽ gì đâu ạ! Anh ấy đang có vợ và hai con rồi, hạnh phúc và thành đạt mà! Vì bởi anh ấy và em nói chuyện hợp với nhau, hơn nữa anh có những lời khuyên chín chắn, thấu tình đạt lý không thể không nghe. Em đang đi theo hướng anh ấy gợi ý đây ạ!
silent_rain
13-12-08, 10:57
A phàn nàn rằng chất lượng DV của VN.. kém quá. Anh bảo sao lại có người như thế trong cái tập thể của cty em ? Hok biết . Khẽ bảo anh là cty thì cũng chỉ là một cái xã hội thu nhỏ mà thui. Là cũng sẽ co 1người này người khác E xin lỗi đi vì hok cố ý như vậy. Hiii..E ở SG còn anh, anh khiếu nại DV ở Đồng Nai. Vậy mà em cũng liên lạc đến tận đó và hỏi xem có giúp gì được cho anh hok? Anh cười cười cảm ơn em. E chỉ nói là em làm như vậy vì em muốn giữ khách hàng mà. Cty của anh là khách hàng lớn của tổng cty chứ ko phải của cty em. Hờ mà nếu anh là khách hàng thiệt thì sao nhi? Chắc em cũng chỉ có thể giải thích với anh là anh liện hệ lại đó giúp em nhá, xa quá tay em hok với đến được !! Có đôi khi anh và em tranh luận với nhau rằng tốt và cả xấu nữa. E nói rằng tốt và xấu mong manh lắm. Lằn ranh chỉ là một sợi tơ . Ngay cả bản thân mình em cũng nhận thấy mình có nhiều cái sai (đấy là mình còn hiểu và thông cảm cho mình nhất đấy). E uống rượu (mới chỉ đòi uống mà chưa được uống tí nào), thèm cái cảm giác bay bay. Nhưng anh thì bảo em là mọi người sẽ nhìn hok hay khi em một mình lang thang vào quán rượu. Nhưng sẽ là hok sao nếu anh em mình cùng vào. Vậy mà tối anh lại nhắn tin là anh vừa đi uống rượu một mình về.A đang uống hộ em đấy. E dỗi. E bảo sao hok rủ em? A nói là giờ đó em bận dạy con học. (Biết bao lần em đã tứ chối thế), nhưng giờ lại muốn bắt đền. A bảo ừ thì đền. kakaka... Anh có biết đền như thế nào hok? E sẽ ăn, sẽ uống còn anh thì ngồi hút thuốc. Anh kêu trời có người giết anh kìa. E ra điều kiện hay là mình cùng ăn nhưng sẽ hok hút thuốc..A thở dài..Vậy là anh quyết tâm sẽ bỏ. E cười bảo là khi nào bỏ được em sẽ khao anh. Hình như ngày nào anh em mình cũng có chuyện để nói. Từ chuyện ai quan tâm đến em, ai ghét bỏ em.... chiều nay em sẽ ăn gì nhi? Chài anh giống một đứa bạn gái của em hơn. E có thể nói tất cả mọi điều phiền muộn, có thể khóc, có thể ngông một tí mà hok sợ bị la. Túm lại em bình yên và thấy mình được là chính mình. May mắn cho em là gặp một người bạn tốt. Còn anh chắc là quá ư xui xẻo khi phải canh chừng em. E cười cuộc đời sẽ đền bù cho anh mà là có 1 ngày nào đó người trong mơ của anh sẽ đến. E luôn tin vào đềiu đó
silent_rain
13-12-08, 11:04
Ớ chị ơi, đây là ông anh của em mà, khi nào thì sẽ gì đâu ạ! Anh ấy đang có vợ và hai con rồi, hạnh phúc và thành đạt mà! Vì bởi anh ấy và em nói chuyện hợp với nhau, hơn nữa anh có những lời khuyên chín chắn, thấu tình đạt lý không thể không nghe. Em đang đi theo hướng anh ấy gợi ý đây ạ!
.............sẽ vui em ạ!!!!!
thoanguyen
15-12-08, 23:32
@Mr Hói (Anh giai): Anh thắc mắc, tại sao cứ mỗi lần em gặp khó khăn em mới gọi hỏi anh, còn khi em vui em chẳng nhớ gì anh cả . Em chỉ biết cười trừ thôi chứ biết trả lời anh sao đây ? Sáng nay em lại nhờ anh chỉ em cách Copy từ Word sang Paint để em làm logo mới, anh giúp em đến độ tới giờ giao dịch mà quên, tí nữa thì nhỡ một hợp đồng. Thì cũng may là không sao, đã có cái hẹn lịch trà rồi nhé, biết anh bận, anh căng thẳng, anh đang lao đao thế nên mới trà, vì anh thích uống trà, vì anh giống ông già mà, phải không ạ ? Anh đừng coi em như cô bé con bé tí ti nữa, em biết vốn sống em không nhiều, em biết em còn nhiều nhược điểm nhưng em sẽ cố gắng nhiều thật nhiều nghe theo những gì anh chỉ bảo ... Em chỉ mong làm được 3 phần như anh nói là cuộc sống của em tốt hơn rồi . Mỗi lần nói chuyện YM với anh là mỗi lần em cười thoải mái, mỗi lần nói chuyện trà với anh cũng là mỗi lần em cười rách miệng . Em vẫn cứ gọi anh là Mr Hói thôi, cho dù anh không thích ...
Những điều đã từng là ý nghĩa...
Là lần đầu tiên gặp nhau anh đã nói về tình nghĩa.
Là lần gặp thứ 2, phải nhờ một cơn mưa dẫn đường...
Là một sáng sớm, anh bất ngờ tìm đường vào đến nhà với 3 bông hoa - 1 cho mẹ, 1 cho Hin và 1 cho em, rồi vội vàng về. Cái tin nhắn anh gửi trên đường quay về, em vẫn còn nhớ từng câu từng chữ...
Là khi anh gọi cho e giữa đêm, khi anh say hay anh cảm thấy quá bất ổn và cầm một người quan tâm?
Là một điều lớn lao nhất mà chúng ta đã từng có để rồi đánh mất.
Là lời hứa.
Là lời thề.
Và bây giờ, là những vết dao cứa...
Là bụi phủi bay...
thoanguyen
16-12-08, 01:06
Thôi mà, nhức nhối làm gì, dằn vặt làm gì, chỉ nên buồn vì niềm tin yêu đặt nhầm chỗ, nhưng nên vui vì đã sớm dứt ra . Phải không em ? Có những điều xảy đến không như mong muốn, Tiên trách kỷ hậu trách nhân thế cho nhẹ lòng em ơi!
Thôi mà, nhức nhối làm gì, dằn vặt làm gì, chỉ nên buồn vì niềm tin yêu đặt nhầm chỗ, nhưng nên vui vì đã sớm dứt ra . Phải không em ? Có những điều xảy đến không như mong muốn, Tiên trách kỷ hậu trách nhân thế cho nhẹ lòng em ơi!
Ơ, ai kêu nhức nhối dằn vặt đâu ạ. Vui là vui thế nào, nhầm là nhầm thế nào, hehe
ha_linh180
16-12-08, 09:59
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu..!!!!
Viết cho người ấy mà em chưa hề biết mặt,,,hjhjhij:D:D
thoanguyen
16-12-08, 10:30
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu..!!!!
Viết cho người ấy mà em chưa hề biết mặt,,,hjhjhij:D:D
Hí hửng vào đọc, hóa ra.. chưa biết mặt
thoanguyen
16-12-08, 18:58
@Mr Chồng : Thật buồn khi thấy người đối xử với người như vậy, chỉ thêm một tin nhắn sáng nay nữa thôi khác gì giọt nước tràn ly . Thôi thì, cứ dứt hẳn lần này đi, cứ để dai dẳng, nhùng nhằng, mệt mỏi, Hai người ở hai nơi xa lắc sau anh cứ làm đau mình thế . Dứt hẳn đi vào lúc này để còn thấy hình ảnh tốt đẹp của Bố của con mình, ôi, thở dài, lúc khốn cùng, lúc sau cùng mới biết được lòng người như thê.
@Mr Hói : Anh nói đúng, Dễ như trở bàn tay nếu như họ cố tình, em hiểu mà, nhưng em cần thêm thời gian để mọi thứ thực sự lắng dịu . Đã bình yên rồi vậy mà cứ đôi lúc họ lại khuấy lên cho em đau, em bực, em buồn . EM vẫn tự đi được, tự đứng được trên đôi chân của mình . Anh biết không, chỉ vì thứ tình cảm lãng xẹt của em với Mr Không Tên nào đó mà giờ đây em chả dám tin ai cả, không tin ai cả , ngoài anh vì anh là anh em . Lúc này chẳng nhớ ai, chẳng buồn vì ai, chẳng đau vì ai, chẳng vui vì ai, chẳng ấm áp hay lạnh lùng vì ai, những tưởng sẽ còn lại chỉ là cảm giác nhẹ nhõm thư thái nhưng nhiều hơn hết là cảm giác trống trải .
Công việc lại không như em muốn rồi, em lại phải nghĩ cách để cải thiện nó, chưa lúc nào em ngơi nghỉ vì mỗi lần nghỉ ngơi là lại có việc để em chạy, tuổi con Ngựa vất vả thế đấy, Ngựa toàn ngủ đứng thôi mà anh . Anh cứ đi bên em thế này là em cảm ơn anh lắm rồi, sáng sáng chào nhau online, trà online, chiều chiều lại chào nhau online ... thế thôi ... hôm nào rảnh thì em sang chơi với gia đình anh, thăm chị và các cháu .
Cho một người đã từng chạm vạt áo em...
Em đã từng dành cho anh niềm tin rất lớn, một niềm tin thật tự nhiên. Nhưng bây giờ, em thấy tiếc vì điều đấy. Nhớ en luôn nói gì với anh không, đừng biến chuyện tình cảm thành trò mua vui phù phiếm. Em thật sự thất vọng! Anh quá thiếu bản lĩnh, biết không? Cứ lún sâu vào cái vòng luẩn quẩn, cứ dây dưa với những thứ vô nghĩa ấy đi, rồi cũng chẳng thể giữ lại được một chút, một chút tốt đẹp nào cho mình và cho con!!!
Cứ nhìn lại mọi thứ xung quanh mình đi, xem cái gì mới thực sự cần giữ và cái gì thật sự cần từ bỏ...
Không dám đối mặt với hiện thực của mình, tìm gì trong cái chốn ảo phù phiếm? Một cơn say nắng, một cảm giác mới, một nơi để than thở và để được đồng cảm? Sau tất cả những điều đó, hiện thực vẫn là hiện thực mà thôi.
Thấy buồn...
Một lần, ta đã chạm vào nhau ...
silent_rain
19-12-08, 09:52
Thấy mọi người tranh nhau viết về người í. Hic.. E hok có ai, hok có 1 điểm tựa nào ? Vậy viết về ai hen ? Chẳng lẽ lại cứ viết về anh, em cứ thấy hình như hơi xa xa. Nghe anh ốm mà em còn hok dám hỏi thăm. Thế có giận em hok ? Nhưng mà cũng phải hiểu cho e nữa. E mà bổng dưng quan tâm có khi anh lại phá lên và cười em mất. Trạng thái bình thường nhất của em là dửng dưng, là hok biết quan tâm gì đến anh cả. Anh biết thế nên im lặng và hok trách em, còn em e có lý do của mình. E phải quyết tâm đến như thế nào để thuyết phục gia đình rằng là ly hôn là tốt cho con và các con của con nhất tại thời điểm này anh có biết ko ? Và để đạt được cái nguyện vọng đó em đã hứa với gia đình rằng cả đời này con sẽ hok có ai nữa. Anh cũng biết cơ mà. Thế nên đừng bao giờ nghĩ ngợi xa xôi. E chỉ có thể là em như thế thôi. E biết cả những nỗi buồn, cả những trăn trở của anh nữa. Nhưng mà cũng chẳng để làm gì. A và em cùng hứa là sẽ là những người bạn tốt để vượt qua khúc quanh này thôi. Còn sau đó em đã có 1 hướng đi cho mình, anh cũng thế mà. E có thằng bạn thân. Nó bảo khi nào gả bà đi lấy chồng, sống một cuộc đời hạnh phúc là tui yên tâm, chứ trạng thái mà cứ thế này hoài có khi bà điên mất lấy ai nuôi con bà ? E cười khi thấy nó mối mai hết người này người nọ chỗ nó làm. E cứ như đang nhìn thấy một bà mẹ lo con mình quá 30 mà chưa ai đến rước ấy. Nó cứ bảo là giờ bà sống soa cũng dc, nhưng có tuổi rồi ai chăm bà ? khi mà con cái lập gia đình ở xa ? Cho đến khi nó phát hiện ra anh thì nó yên lăng. Hôm sau nó bài cho em một bí kíp để yêu anh . Tiếc là nó hok hiểu trạng thái của e bi giờ. Mong là anh mau hết bênh. hen ? Hết bệnh để là gì ? À hok làm gì cả chỉ để là đôi khi quá mỏi mệt hai anh em mình đi uống rượu ... hà hà
thoanguyen
20-12-08, 01:46
nhầm
thoanguyen
20-12-08, 02:53
Tặng anh (sưu tầm thôi nhưng thấy hợp cảnh quá)
Có thể rằng anh không hiểu được
Những chân trời sau cánh cửa đời em
Có thể rằng anh không biết được
Những điều mơ ước của riêng em
Cũng có thể và cũng không có thể
Dù rất cần, đôi lúc, một lời khuyên
Thật khốn nạn, nếu mà anh nói
Lời thấp hèn ngay ở trước em
Riêng em nghĩ điều này có thể
Sao ta sống đúng bản thân mình
Khi ta sống đúng mình đích thực
Cái đích thực sau cùng : Anh sẽ nhận ra em!!!
thoanguyen
23-12-08, 01:15
@: cậu hiểu lầm tớ rồi, muốn nói nhiều vì biết cậu luôn lắng nghe tớ nhưng sao cậu cứ bắt tớ phải nhìn thực tế bằng màu xám vậy . Tớ đâu có đùa cợt về những lời tâm sự của tớ với cậu đâu, lỡ lời trêu cậu chỉ vì muốn cậu vui, giận tớ thật rồi sao? Thôi, cứ chơi game đi, cứ relax đi, đừng bắt tớ ngủ sớm khi mà cậu vẫn thức khuya như thế, tớ ẩn rồi ...=((
thoanguyen
23-12-08, 01:33
@: cậu giận tớ thật rồi sao? chỉ một từ just joking thôi mà cậu giận tớ thật sao? Tớ là thế, vẫn phức tạp như cậu nghĩ vậy sao cậu còn chấp tớ một câu nói . Vẫn biết cả cậu và tớ đang ở thời điểm khó khăn vậy mà sao không thông cảm cho nhau dù chỉ một lần . Tớ nói joking vì không muốn cậu chìm theo cảm xúc của tớ rong khi cậu cũng đang buồn
Sao cậu vội tin joking thế, tớ không có film nào để show cậu cả, chỉ vẫn là con người thật vẫn là tính cách thật của tớ, chỉ một từ joking mà cậu nặng nề vậy ư, tớ phải làm gì đây ? Tết này cậu về thì có gặp tớ không ?
Cậu vẫn nghe tớ huyên thuyên mọi điều, hỏi han cậu mọi điều và chia sẻ nhiều thứ cơ mà . Có thể tớ chưa hiểu cậu như cậu hiểu tớ .. ôi, rắc rối quá, mai tớ sẽ lại gọi cậu vậy, nhé . Chắc giờ này còn chơi game phải không ?
thoanguyen
23-12-08, 21:02
Anh thật là rắc rối quá đi, :30:
Sorry anh, rất nhiều!!!
Lúc này chỉ biết nói mỗi thế mà thôi..
thoanguyen
27-12-08, 01:25
Nỗi nhớ dâng đầy trong em
Khuôn mặt anh, nụ cười anh, vùng ngực ấm
Tuởng như máu trong tim đông đặc
Nỗi nhớ dâng đầy... dâng đầy...
Ôi chẳng có dòng sông mặt biển nào ngăn cách
Mà sao, mà sao em không thể đến bên anh
Để nỗi nhớ như muôn ngàn con sóng
Đến bên bờ chỉ là giấc mơ
Căn phòng đêm nay câm lặng
Sao như lửa cháy bốn bề
Em ùa chạy như lá khô gió cuốn
Miên man trong nỗi đớn đau
Mà không thể ra ngòai nỗi nhớ
Không thể ra ngoài nỗi nhớ đâu anh
Tôi nghĩ người đó là một nửa của tôi, là cơ may cuối cùng để tôi không bị cô độc trên cõi đời này nữa. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi tại sao tôi không dám đi tới tận cùng. Bởi vì tôi sợ, tôi sợ tôi mất người đó mãi mãi . Bao nhiêu tháng trời không gặp, tưởng có thể quên đi được, vậy mà khi nhìn người ta vẫn cô đơn, tôi không yên lòng bước tiếp được .
Một lần nữa tôi lại sẽ yêu, yêu thật lòng và rất có thể sẽ lại đau khổ . Nhưng cơ hội 50/50, tôi hy vọng tôi sẽ được hạnh phúc . Người duy nhất thích con người của tôi, lúc tôi tốt và cả lúc tôi thật hẹp hòi, độc ác .
ÔI! Tình yêu!:55:
silent_rain
28-12-08, 09:58
Tôi nghĩ người đó là một nửa của tôi, là cơ may cuối cùng để tôi không bị cô độc trên cõi đời này nữa. Nhưng tôi cứ nghĩ mãi tại sao tôi không dám đi tới tận cùng. Bởi vì tôi sợ, tôi sợ tôi mất người đó mãi mãi . Bao nhiêu tháng trời không gặp, tưởng có thể quên đi được, vậy mà khi nhìn người ta vẫn cô đơn, tôi không yên lòng bước tiếp được .
Một lần nữa tôi lại sẽ yêu, yêu thật lòng và rất có thể sẽ lại đau khổ . Nhưng cơ hội 50/50, tôi hy vọng tôi sẽ được hạnh phúc . Người duy nhất thích con người của tôi, lúc tôi tốt và cả lúc tôi thật hẹp hòi, độc ác .
ÔI! Tình yêu!:55:
bạn! nếu mình có tình cảm với người ta và người ta cũng có tìnhc ảm với mình tại sao hok cho người ta một cơ hội và cho cả mình một cơ hội nữa . Chúc mọi điều tốt lành đến với bạn nhé
thoanguyen
28-12-08, 10:05
hết cảm xúc về người ấy rồi, đơn giản hơn cả gấp lại một trang sách . cứ tưởng phải nặng nề thế nào hóa ra nhẹ bẫng như mây . thank for ur message
bạn! nếu mình có tình cảm với người ta và người ta cũng có tìnhc ảm với mình tại sao hok cho người ta một cơ hội và cho cả mình một cơ hội nữa . Chúc mọi điều tốt lành đến với bạn nhé
Cảm ơn bạn . Có những mối quan hệ cũng quý giá mà ??? Tình bạn thì sao ???
silent_rain
29-12-08, 12:47
Cảm ơn bạn . Có những mối quan hệ cũng quý giá mà ??? Tình bạn thì sao ???
Tất nhiên là tình bạn cũng rất quý giá và đáng trân trọng, nhưng cuộc sống của bạn sẽ tốt đẹp hơn khi bạn dám ước mơ và biến ước mơ thành sự thật . Cuộc sống vốn dĩ hok đơn giản nhưng con người mình luôn đấu tranh để sinh tồn mà. Có những mối quan hệ cũng quý giá. Mình hok phủ nhận. Nhưng cái bạn đang khát khao thì sao ? Nó ko quý giá và tốt đẹp ư ? Dám nghĩ, dám đi đến tận cùng đó cũng là một hạnh phúc rồi bạn ạ. Có người mãi sợ, mãi lo nên cả đời chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cái vỏ ốc của mình, mà như thế thì cuộc đời tẻ nhạt và buồn chán. Chưa biết bên ngoài sẽ như thế nào. Nhưng bạn cứ đánh cược cuộc đời mình đi 50-50. nếu tốt bạn sẽ đi tiếp, hok thì quay lại. Mỗi người chỉ có 1 cuộc đời để sống, đừng quá nghĩ ngợi, lo lắng, buồn phiền mà mất đi hết cả niềm vui . Hờ nói với bạn, mà cũng như đang nói với chính bản thân mình .
Điên-Biến thái-Thảo mai.3 in 1!:mad:
thoanguyen
30-12-08, 11:08
Hi hi, xóa trước thời gian ... quên rồi, bay hơi mất rồi!!!
thoanguyen
30-12-08, 11:15
@ Bạn: Ấm áp từ lời nói đến cử chỉ, nhưng liệu có đi đến đâu khi tớ với bạn ở hai hoàn cảnh khác nhau . Cứ để thế này đi cho vui, còn thì để tự nhiên nhé, đừng ép tớ, chưa ra đâu vào đâu cả nên tớ không muốn nghĩ xa xôi.
thoanguyen
01-01-09, 23:14
@ gửi đôi mắt nâu: Sao mà đôi mắt ấy nâu đến thế, ngừoi ta bảo mắt nâu là người hiền, anh có hiền không ? Chịu, không biết, nhưng lại cứ mong ngóng đôi mắt nâu ấy!
Lãng đãng quá! Thế này người ta lại bảo mình đa tình thì chết mất thôi! Cơ mà mình luôn có ấn tượng tốt với người hiền....
thoanguyen
02-01-09, 09:26
Gọi điện cho anh để hỏi về cách xử trí một việc, ôi, mình nóng vội quá, giờ khắc phục bằng cách nào đây??? Em không dám nói với anh rằng em đã vội vàng, mà chuyện này có thể ảnh hưởng nặng nề tới người nào chịu trách nhiệm! Ôi, anh ơi, em phải làm sao đây anh? Sau khi nghe anh phân tích, em mới hiểu những phản ứng tâm lý ấy là thông thường, và cách giải quyết như anh gợi ý là đúng đắn, nhưng em chỉ gọi điện cho anh sau khi tự mình hứong sự việc theo ý muốn cá nhân.
Anh ơi, em phải làm gì đây hả anh? Sáng nay em sẽ sang đó và sẽ nói lại thế nào để cho người ta hiểu? Ôi, bối rối, hoang mang và lo sợ ... Hay em lại hỏi anh nhỉ? Xa xôi thế nhưng em biết anh vẫn theo từng bước em, vẫn chỉ bảo em những lúc em lạc đường lạc lối. CSHS476
silent_rain
02-01-09, 12:17
Hôm nay em viết về anh. Hok phải vì hok có gì để viết. Mà là vì anh bảo em đi trực tết chắc là sẽ buồn. Anh hok có em nên cũng ... hok đi đâu hết mà vào cty online để nói chuyện cho vui. Thế nên em có 1 lần trực tết vui. Cảm ơn u nhé.
thoanguyen
03-01-09, 20:51
May quá, nhẹ lòng, thời điểm này em hết ANH ẤY rồi chị MƯA ạ! Nên em tạm nghỉ ngơi, xem khi nào có ANH ẤY nào đó, em vào viết tiếp chị ạ! :26:
thoanguyen
05-01-09, 07:59
@Mr Chồng: Chào anh nhé!
silent_rain
05-01-09, 09:36
May quá, nhẹ lòng, thời điểm này em hết ANH ẤY rồi chị MƯA ạ! Nên em tạm nghỉ ngơi, xem khi nào có ANH ẤY nào đó, em vào viết tiếp chị ạ! :26:
Viết cho ai cũng dc mà .Một người ban. Một người vừa thoáng qua trong giấc mộng.....
Là bạn mà cũng chẳng thể chào nhau dù 1 lời . Có những điều ngôn ngữ không thể truyền tải hết ý nghĩa của nó . Thôi thì mặc kệ, chứ nếu nói chỉ mong bạn vui, thì lại fải tự hỏi xem "thế nào là hạnh phúc???" .
Anh bảo em anh quyết định lấy vợ, nhưng vẫn còn lăn tăn lắm, anh thương thằng cu . Anh ạ, cái bát ngày xưa anh đập nó nát bét rồi, giờ anh có cố gắng đến mấy cũng ko thể hàn gắn được đâu . Đã quyết định rồi anh hãy toàn tâm với quyết định của mình . Anh có lấy vợ hay ko lấy vợ thì cũng ko ảnh hưởng gì đến con cả . Anh vẫn bảo với em là mẹ nó chăm sóc và dạy nó tốt mà, yên tâm mà đi lấy vợ nhé . Mong anh hạnh phúc với quyết định của mình .
thoanguyen
10-01-09, 20:36
Anh, đã hết hẳn rồi dù em đã cố gắng. Đã muộn rồi mà, anh đừng gọi điện, đừng viết thư nữa, trong em không còn chút cảm xúc nào khi nghĩ đến anh, vẫn hy vọng đó là quá độ, em chưa dám quyết tâm chia tay mà không hiểu vì đâu. Dù sao vẫn đang ở xa nhau, nên cứ để thế này đi, em sợ con bị ảnh hưởng nhiều. Anh đừng về nữa anh nhé, cứ ở trong đó mà sống và làm việc và tìm cho mình hạnh phúc khác...
EMPTY thế mới chết chứ,,,
Cho D
Sao em lại thế nhỉ? Thật là kì lạ vì tình cảm của em bỗng dưng vô thức đi theo con đường mà trước đây em không hề nghĩ là có thể? Lạ nhỉ, lạ thật đấy! Nhưng mong manh quá! D ngủ ngon nhé, vì ngày mai là một ngày mới, một tuần mới, và nhiều điều mới nữa.
Em đang nhớ D, một chút, một tí tị tì ti thôi ấy mà.
Gió...
Đã từng đi bên em, hình như là những ngày mùa thu mơn man gió, nắng và chút se lạnh. Hình như thế? À không, đúng là mùa thu Gió ạ, vì em nhớ Gió đã bảo "trầm cảm mùa thu".
Đã từng suýt xoa ngồi bên nhau nơi chân cầu thang của quán trà cụ Lư, uống trà nóng và ăn kẹo lạc, rồi kể cho nhau nghe những điều mà rồi bỗng dưng đâm phải lòng nhau vì thế.
Đã từng lang thang những con đường, qua một làng hoa, trò chuyện trong gió thu, không nói nữa thì nghêu ngao hát...
Đã từng giận hờn. Mà em làm ngơ, nên sau này Gió vẫn bảo em phải biết quan tâm đến người khác nhiều vào. Gió chẳng biết, vì chỉ như là gió thôi, đến rồi đi rất vội, em không gửi lòng mình vào đó để gió mang hết đi sẽ rồi chỉ còn lại những nỗi đau.
Chỉ như là gió thôi, đến rồi đi rất vội, Gió nhỉ?
Sau nhiều năm gặp lại, một ngày đầu đông thì phải, Gió lại làm cho em cảm thấy y nguyên cái cảm giác ngày xưa, được trân trọng!
Đêm nay bỗng dưng nghĩ đến Gió, không phải bởi đêm mùa thu... không phải tình cảm gì hết, mà bởi vì vừa lang thang trong Blog của Gió, thấy mênh mang gió trong những bức ảnh, những chuyến đi, những câu thơ, những đêm mất ngủ, những thứ điên khùng và khác người một chút. Là Gió vẫn thế.
Gió nhỉ?
Thật bế tắc, khi trong lúc này, em thấy nhớ, thấy mong anh quay quắt!
Nhưng, con đường dường như quá xa, nhiều chông gai. Em chả dám vượt qua tất cả để nói với anh đâu, chỉ để trong lòng thôi :(.
Xâu kín, nhưng em hiểu, em đang hạnh phúc vì em đã có một hình bóng để nhớ, để mong, để thương và để yêu!!!
thoanguyen
13-01-09, 14:27
@B.E: "dòm" từ xa, không dám sờ vào hiện vật sợ mất hiện trường. Có nơi để xao động cũng hay ho phết! Thỉnh thoảng vẫn gặp, trao đổi dăm ba câu bâng quơ, thế mà cứ len nhẹ, len nhẹ...:x
thoanguyen
14-01-09, 07:38
@B.E: đêm qua ngủ có bóng hình vưong vấn nhè nhẹ, sáng nay dậy sớm...hơi nhớ nhớ đôi mắt ấy. Người có hiền như mắt không?:33:
Em thấy phì cười vì cái nhớ nhung ngớ ngẩn này, nhưng cảm thấy thú vị.
Không nấu cháo rìu, có phải là không còn lãng mạn ?
Không nấu cháo rìu, có phải là không còn lãng mạn ?
Em hỏi ngố tí, cháo rìu là gì vậy nhỉ?
Không nấu cháo rìu, có phải là không còn lãng mạn ?
Em cũng thắc mắc ạ , em chưa được ăn bao giờ
monkey2004
14-01-09, 13:53
Cháo rìu
Chuyện kể rằng ở nước Nga xa xôi, có một anh lính xuất ngũ trên đường trở về quê nhà. Do băng qua nhiều núi đồi và thảo nguyên, tiền cũng hết mà thức ăn mang theo cũng đã cạn kiệt, anh lính đi mãi, đi mãi cuối cùng cũng gặp được một ngôi nhà bên bìa rừng. Anh lính mừng rỡ gõ cửa ngỏ lời xin chút thức ăn, nước uống và được nghỉ tạm qua đêm. Bà chủ nhà vốn tính keo kiệt, thấy vậy bèn đem giấu hết thức ăn vào buồng rồi chỉ đống rơm trong bếp bảo:
- Nhà tôi hết cả thức ăn rồi, nhưng tấm lòng thì rộng mở, anh cứ việc ngủ thoải mái ở đây!
Anh lính thấy bột mỳ còn vương vãi lối vào cửa phòng thì biết ngay là gặp phải bà chủ nhà keo kiệt. Tuy nhiên, anh vẫn vui vẻ cảm ơn, rồi chỉ vào chiếc rìu mẻ dựng ở góc bếp mà rằng:
- Có món cháo rìu kia rồi thì tối nay tha hồ mà no nê!
Vừa nghe nói tới “cháo rìu”, bà chủ nhà vừa ngạc nhiên vừa tò mò hỏi:
- Anh nói cháo rìu là nghĩa làm sao?
Bấy giờ anh lính mới lấy cái rìu ra cọ rửa hết sức cẩn thận, bỏ vào trong nồi nước rồi bắc lên bếp lửa, vừa đủng đỉnh giải thích:
- Cháo rìu là món ăn đặc sản của quê tôi đấy.
Nghe tới đây bà chủ nhà càng thêm tò mò, hơn nữa lại nghĩ bụng: rìu mà nấu được thành cháo thì sau này đỡ tốn tiền mua gạo, mua thức ăn. Thật là có Trời sui khiến, hôm nay nhất định mình phải moi cho được bí quyết nấu cháo rìu của gã khờ này.
- Từ sáng đến giờ tôi cũng chưa có gì vào bụng, anh có thể cho tôi cùng ăn được không? – Bà chủ nhà đề nghị.
- Ồ, tất nhiên rồi thưa bà. Món này nấu cũng nhanh thôi, chờ nước sôi, ninh thêm một lúc là được!- Anh lính hồn nhiên trả lời.
Khi nồi nước nấu rìu đã sôi sùng sục, anh lính mở vung nồi, vừa nếm thử vừa suýt soa:
- Thế này mà có thêm chút bột gạo vào thì quánh phải biết!
- Có ngay, có ngay! - Đang nóng lòng được nếm thử món cháo lạ, bà chủ nhà vội chạy ngay vào buồng xúc lấy một tô bột gạo mang ra cho anh lính.
Một lát, anh lính lại mở vung nồi, lại vừa nếm thử vừa suýt soa:
- Giá mà có thêm chút bột đường vào thì ngon phải biết!
- Có ngay, có ngay!
Cứ như vậy, nấu thêm một lát thì anh lính lại mở vung nồi ra nếm, lại suýt soa khen… tuyệt vời nhưng “giá mà có thêm…”, “giá mà có thêm…” cho tới khi bà chủ nhà hết lần này đến lần khác mang thêm ra cho anh nào thịt băm, nào mắm, muối, hạt tiêu và thậm chí cả một ít hành nữa.
Thế là tối hôm đó, sau khi được một bữa cháo rìu no nê, anh lính nọ ngủ một giấc ngon lành để sáng hôm sau tiếp tục lên đường trở về quê nhà. Còn bà chủ nhà keo kiệt, chắc hẳn không nói thì bạn đọc cũng biết, suốt đêm đó và còn nhiều ngày sau đó nữa cứ trăn trở, cứ thắc thỏm hoài vì không hiểu sao từ một chiếc rìu mẻ không đáng giá một xu lại có thể nấu được món cháo ngon lành đến như vậy.
Ah, chuyện này thì em có đọc rồi ạ.
Dưng mờ... nó liên quan thế nào với câu của anh lht nhỉ? Lãng mạn là sao, là sao?
thoanguyen
16-01-09, 19:07
@B.E: em hâm thật, sao lại quá bối rối trước anh - người của công chúng! Hic, mơ hồ quá! Thôi nào, thôi nào!!!!
Vợ ơi! Ngày xưa anh giang tay kéo em từ chốn bùn nhơ. Mặc cho mẹ a phản đối, mặc cho bạn bè khuyên can. A chỉ cần biết a yêu em và em yêu anh.
Ngày cưới của tụi mình. A tự là hào là người duy nhất trong dòng họ khi đám cưới được bà con nội ngoại gần xa tập trung đầy đủ.
4 năm chung sống, a chưa từng la mắng em. Chưa từng làm em buồn, khi thấy e buồn a vội vàng chọc cho em vui. Tiền a mang về chưa bao giờ a hỏi e xài như thế nào, em mua gì, e thích gì a mua cái đó.Khi a đi làm về e nấu gì anh ăn đó, không nấu thì anh ăn mì gói, chưa bao giờ a than phiền.Chị của e từng nói ganh tỵ với e kia mà.
Vây mà, chỉ vì 1 sai lầm của anh. Em lại đạp đổ tất cả. E nói e về quê cho khuây khỏa, a đã để e đi. Ngờ đâu mới có 15 ngày xa nhau, e đã có bạn trai rồi.
Khi a vất vả làm ngoài đảo. Đêm trung thu a ngồi ngắm trời, ngắm biển mênh mông, em lại đang đi chơi với tình nhân. tại sao thế hả em?
Giờ a chỉ sợ nhất một điều: 1 ngày nào đó e lại quay về xin anh tha thứ . . .
thoanguyen
17-01-09, 07:39
@B.E: em hâm thật, sao lại quá bối rối trước anh - người của công chúng! Hic, mơ hồ quá! Thôi nào, thôi nào!!!!
Tối rồi, em lại chờ trăng lên, trăng cuối năm nhưng vẫn là giữa tháng, hơi khuyết nhưng vẫn sáng, trăng lên muộn... sao em yêu ánh trăng đến thế! Cứ mơ ước một ngày nào đó được cùng anh đi trên bờ biển đêm tràn ngập ánh trăng 16 anh nhỉ, mơ một ngày nào đó cùng anh đứng trên đỉnh núi vằng vặc ánh trăng giữa trời bao la... Ôi, em mơ mộng quá! Nhưng cứ thả trôi cảm xúc vì có những phút giây thế này mới giúp em vực lại những niềm tin, những súc mạnh để sống! Có nơi để hơi thương, hơi nhớ và mơ mộng thì cũng coi như em có nơi bình an trong tâm hồn rồi!!! Thú thực với anh, mỗi khi có chuyện gì xảy đến, người đầu tiên em nghĩ đến là anh, đã vào cửa sổ ấy rồi nhưng lại đóng vì sợ anh hiểu lầm.... Nào đã có gì đâu...
Gửi đôi mắt nâu
Anh là người đàn ông, trải qua bao thăng trầm cuộc sống
Mà mắt nâu vẫn nâu đến lạ lùng
Em, mắt không màu - vì cuộc sống nhạt - dở dang
Thèm nhìn đôi mắt ấy mỗi lần vấp váp
Mỗi lần gặp anh - tim loạn nhịp
Bối rối vụng về như thuở đôi mươi
Chẳng phải yêu đâu - vì anh không biết đấy thôi
Nhớ mắt nâu, lòng bình an đến lạ
Em chỉ cần nhớ về anh như thế!
....
Ui, giờ mới biết mắt nâu là khoai tây :D
thoanguyen
17-01-09, 13:47
sửa
Đêm qua nằm nhắn tin với một người, một người không bao giờ nghĩ là sẽ có lúc lại có thể ngồi cafe trò chuyện với nhau như sáng nay. Vẫn chỗ cũ ấy...
Anh gầy đi nhiều, không như em đã nghĩ. Em nhìn bàn tay anh cầm thuốc, và hỏi "anh gầy đi hay béo lên?" dù em biết anh gầy đi nhiều lắm. Tóc cũng khác nữa... Nói chung là em thấy khác nhiều, hay vì đã là xưa cũ nên em thấy thế nhỉ?
Nhưng có một điều em thấy anh vẫn thế!
Và em nữa, có một điều vẫn thế!
Bài hát này sao giống viết cho tui quá. Không biết có giống ai nữa ko?
Bản tình ca mùa đông 2
Sáng tác và biểu diễn: Minh Quân
Mùa đông buốt giá qua, như nỗi đau lìa xa
Trong đêm đông cô đơn lạnh lùng ôi sao trống vắng
Từng bông tuyết trắng vẫn rơi, vùi lấp đi bao kỷ niệm
Còn mình tôi nơi đây thương nhớ mà người nơi đâu
Tình đã chìm sâu trong đêm đông dài
Tình đã nhạt phai theo cơn mưa chiều
Giờ chẳng còn ai bên ta đêm này
Chỉ có mùa đông lạnh lùng buốt giá
Người đã rời xa ta trong đêm sầu
Người đã về đâu với ai đêm này
Chỉ có mình ta bơ vơ
Ngồi hát trong đêm mùa đông.
Bài hát này sao giống viết cho tui quá. Không biết có giống ai nữa ko?
Bản tình ca mùa đông 2
Sáng tác và biểu diễn: Minh Quân
Mùa đông buốt giá qua, như nỗi đau lìa xa
Trong đêm đông cô đơn lạnh lùng ôi sao trống vắng
Từng bông tuyết trắng vẫn rơi, vùi lấp đi bao kỷ niệm
Còn mình tôi nơi đây thương nhớ mà người nơi đâu
Tình đã chìm sâu trong đêm đông dài
Tình đã nhạt phai theo cơn mưa chiều
Giờ chẳng còn ai bên ta đêm này
Chỉ có mùa đông lạnh lùng buốt giá
Người đã rời xa ta trong đêm sầu
Người đã về đâu với ai đêm này
Chỉ có mình ta bơ vơ
Ngồi hát trong đêm mùa đông.
Ban oi, dem mua dong lanh gia, nhung se chang co dem nao lanh gia duoc nhu dem mua dong dau. Moi nguoi, nhu mot con tau, dinh menh an bai san cho minh con duong huong toi truoc roi, khong trat ra ngoai duong ray duoc dau. Chuc ban cam nhan het cai lanh buot cua mua dong, de mai day lai han hoan don nhan ngay nang am. Ban sống ở saigon, nếu có dịp ra hànoi, mình rất vui mời bạn uống cà phê.
Ban oi, dem mua dong lanh gia, nhung se chang co dem nao lanh gia duoc nhu dem mua dong dau. Moi nguoi, nhu mot con tau, dinh menh an bai san cho minh con duong huong toi truoc roi, khong trat ra ngoai duong ray duoc dau. Chuc ban cam nhan het cai lanh buot cua mua dong, de mai day lai han hoan don nhan ngay nang am. Ban sống ở saigon, nếu có dịp ra hànoi, mình rất vui mời bạn uống cà phê.
Cảm ơn bạn sakura, nhiều tháng nay mình chỉ để trong lòng. Mấy hôm nay nói ra được cảm thấy cũng hơi nhẹ đi 1 chút. giờ mình độc thân nên cũng muốn 1 ngày nào đó ra hà nội cho biết.
thoanguyen
18-01-09, 08:19
Anh đến ? Anh không đến ? Để em đứng mãi đây - em đứng trên cầu .... đợi... anh....
@mama222: Tết này nếu bác ở SG thì nhắn em nhé, em tặng bác quà Hà Nội, như thế bác có vui hơn chút nào không nhỉ?
ủa, thuxua78 bạn ở sài gòn hả. nếu rảnh thì liên hệ mình. Cảm ơn ý tốt của bạn thật nhiều.
nguyenkimtung77@yahoo.com.vn
thoanguyen
18-01-09, 23:26
Dạ em ở HN nhưng tết này em vào SG, bác ở SG thì em sẽ tặng bác một hộp ô mai chính gốc HN ạ!:69:
thoanguyen
19-01-09, 08:41
@Mắt nâu:
Xấu hổ nên sửa lại bài, không viết nữa ạ
Dạ em ở HN nhưng tết này em vào SG, bác ở SG thì em sẽ tặng bác một hộp ô mai chính gốc HN ạ!:69:
Thật ko gì bằng, bạn liên hệ qua email nhé.:)
5ducklings
19-01-09, 20:10
Thật ko gì bằng, bạn liên hệ qua email nhé.:)
Chả biết Mắt nâu có tị nạnh tí gì hay ko , chứ Vịt tớ đây cũng tị nạnh lắm .Quên bao lâu nay mà có thấy cho hột ô mai nào đâu cơ chứ ! Vịt nhè rồi : Kạp kạp kạp :p
thoanguyen
19-01-09, 23:47
Chả biết Mắt nâu có tị nạnh tí gì hay ko , chứ Vịt tớ đây cũng tị nạnh lắm .Quên bao lâu nay mà có thấy cho hột ô mai nào đâu cơ chứ ! Vịt nhè rồi : Kạp kạp kạp :p
Vịt ơi, mắt nâu bán ô mai hàng đường nên em mới có ô mai chính gốc đấy ạ, chả tị nạnh gì đâu. Người ta tít tịn Sì Gòn nên em ưu tiên bác í trước, Vịt đi lên hàng Đường có tí thôi, cuối tuần em tặng Vịt hẳn hai hột ô mai cơ nhé, thế là toại nguyện rồi nhở!!! Hay là hẳn hai viên ô mai ạ?:42:
thoanguyen
20-01-09, 03:13
@B.E: Anh là người nhân hậu thế sao? em vui khi biết điều ấy...
thoanguyen
20-01-09, 13:54
@Mr Hói : Sáng hôm qua nói chuyện với anh thật nhiều, em lại là người ngồi nghe anh xả nỗi niềm. Năm nay anh đen đủi nhỉ, anh đừng tự trách vì anh quyết định sai... Anh học giỏi thế, vị trí cao thế, thầy giáo có trách cũng là vì thương anh thôi. Môi trường kinh doanh thì em chịu nên chỉ im im ngồi nghe vậy thôi ạ!
Em cảm ơn anh thật nhiều vì đã cho em những lời khuyên bổ ích, có khi nào anh khuyên em sai điều gì đâu nếu em cứ nhất nhất theo những gì anh nói thì em đã thành công rồi, đằng này cứ làm lửng lơ khiến anh phải ngán ngẩm, thở dài.
Em vẫn quyết tâm đó thôi, nhưng vì đôi lúc nản em lại buông xuôi rồi lại tự mình vực mình dậy...
Sắp sang năm mới rồi, chúc anh chị và các cháu đón một năm mới nhiều may mắn, anh thành công hơn và suôn sẻ hơn trong công việc, chúc các cháu luôn khỏe, ngoan, học giỏi.
gửi anh: em vẫn còn bỡ ngỡ khi gọi anh là ex, kể cả khi điền vào khai form đăng ký tình trạng hôn nhân em vẫn ghi là married, chỉ vì em không muốn người ta dị nghị, em không muốn bị những người đàn ông xấu .... Anh à, tại sao mình không thể chia tay một cách nhẹ nhàng? Tại sao không sống được với nhau nữa thì không thể là 2 người bình thường được? tại sao cái bát nước đã vỡ rồi mà anh còn cố tình chà đạp cho nó nát vụn ra?
Em biết anh đau khổ, vậy em sung sướng hơn anh sao? Lỗi do ai ư? tìm hiểu điều này đâu còn ý nghĩa gì nữa khi lửa lòng cả 2 đều đã nguội lạnh?
Đã nhiều lần em xin anh hãy nghĩ đến lợi ích của con. tranh dành nuôi con là một cuộc chiến tranh gây ra nhiều tổn thất nhất cho cả 2 bên. Tại sao chúng ta không thể làm cho cuộc sống của con tốt hơn không? Em cầu xin anh cho em được kèm cặp việc học hành cho con vì em luôn làm thế từ khi con còn nhỏ đến giờ. anh sẽ đảm nhận những việc cho con đi chơi, đi du lịch vì anh có điều kiện ơn em. Sao anh không đồng ý????
Em thực sự mong anh hạnh phúc, tìm được một người tốt hơn em, yêu anh thực lòng. Với em, bây giờ anh là người xa lạ...........
Dạ em ở HN nhưng tết này em vào SG, bác ở SG thì em sẽ tặng bác một hộp ô mai chính gốc HN ạ!:69:
Ơ, không tặng chị à ?:46:
Ơ, không tặng chị à ?:46:
De em tang cho :69:
De em tang cho :69:
Nhớ nhá, ăn không nói có là ... biết tên tớ còn thiếu chữ "hồ" không đấy :44:B-)B-)
thoanguyen
21-01-09, 00:26
tối nay vui và hơi mệt , cảm ơn gia chủ nhiều
thoanguyen
21-01-09, 07:14
De em tang cho :69:
@carmen: tks H tặng ô mai cho S nhé (ơ hơ mà sao lại tks H giúp S thế nhỉ?) :50:
Lịch đi chơi thế nào? Tớ đang hy vọng có mặt ở sân bay trước đêm giao thừa để được ngắm pháo hoa và giây phút giao thời Sài Gòn đây. Sáng mùng 1 sẽ quay ngược trở lại sân bay với bố con nó.
Sáng qua ngồi ở một quán cafe lạ với một người quen và nói về những điều vừa xưa cũ vừa mới mẻ.
Xưa cũ... là con người, là cuộc đời của em và anh, những gì cả hai đã trải qua.
Mới mẻ, là những điều em kể về cuộc hôn nhân ngắn ngủi của mình, là những điều anh kể về mối tình với người phụ nữ "cá tính và lãng mạn kì lạ" của anh.
Em nhận ra rằng, trước đây thường thì anh luôn là người lắng nghe em tâm sự. Còn lần này, anh đã ngồi tâm sự với em về gia đình và tình cảm của mình, về sự nghiệp, những suy nghĩ sâu sắc trong anh. Có phải vì anh thấy em đã lớn hơn rồi không nhỉ?
"Yêu một người rất khó, có lẽ cả đời này chúng ta không thể yêu được". Em gật đầu với câu nói đấy của anh. "chỉ là những rung động mà thôi, cứ để mình sống theo những rung động ấy phải không anh?" - "Vâng ạ!" Tự nhiên bật cười vì cách trả lời của anh!
Lại nhớ một lần cafe cùng anh, có lẽ đã 5,6 năm rồi, anh gọi một ly kem và nói "Trong mỗi người đàn ông vẫn là một đứa trẻ".
Anh đã khơi lại cho em nhìn về con người của em trước đây, lòng nhiệt huyết vào những đam mê. Luôn là như thế, anh chỉ cho em thấy con đường mà em nên đi, vì anh hiểu nó không chỉ mang lại cho em một công việc, mà hơn hết là nuôi dưỡng những sở thích và cảm xúc của chính em. Nếu không có những điều đó, liệu em có phải là chính mình nữa không?
Cám ơn anh về một buổi sáng ấm áp... Chỉ có điều, em quên chưa nói với anh - mà không phải em quên, thực ra em không muốn nói vì sợ anh thất vọng - đó là quyết định ra đi của em. Em muốn nói khi đã chắc chắn về điều ấy anh ạ.
thoanguyen
22-01-09, 07:26
@B.E: tối qua có mấy người bạn hỏi về mắt nâu, chắc có lẽ anh giật mình thon thót nhỉ, thấy đèn sáng một tí rồi lại thôi:54:.Em để chế độ ẩn với riêng anh vì chưa muốn nói chuyện. Người ta nhầm anh với một người khác, nếu trúng người ấy thì sẽ có xì căng đan ngay thôi:33:. May mà mắt nâu vẫn bình an vô sự.
Một người bạn cũ! Mấy năm rồi không gặp!
Lần này, sau biến cố của em, anh mới thổ lô.
Anh buồn, ân hận vì trước đây ko dám tỏ tình với em :D
Nhưng điều đó chả ý nghĩa gì, nó vô nghĩa với em.
Anh lo lắng và dặn em nhớ kỹ: "lấy chồng nhớ xem giống!". Em nhớ, nhưng thực hiện lời anh dặn sao khó quá, bây giờ, quyền chọn lựa với em nhiều lắm sao??
Ấm lòng trong chuyến đi xa, có người bạn luôn dõi theo mình và rất mong mình tìm được hạnh phúc!
thoanguyen
23-01-09, 10:05
Sau một ngày dài không ăn, uống 2 lon nước có ga và tối uống nguyên 1 nâu đá, đêm cồn cào em không ngủ được. Em nhớ anh, nhớ mắt nâu và miệng cười ấy! Em đã thử vào mục xem bói online và nhấn ngày tháng năm sinh của anh. Ừ, đúng tới 80% theo như cảm nhận của em về anh.
Hôm nay có việc, người đầu tiên đến trong suy nghĩ là anh nhưng em đã không gọi vì nếu gọi sẽ là rất vô duyên.
Cả đêm qua lẫn trong cái đói cồn cào cũng là cái nhớ cồn cào :40: Hôm nay anh vẫn làm việc, mai mới nghỉ tết phải không?
Anh nói đúng, để có một người bạn tốt thì phải chơi với nhau lâu mới hiểu được. Giờ thì em hiểu rồi, em đã từng nghĩ Nếu mình chân thành với bạn thì bạn cũng sẽ chân thành với mình, hóa ra không phải thế! Anh cho em cắp tráp theo anh nhé! Em còn tồ tệch, ngờ nghệch quá.
thoanguyen
24-01-09, 22:22
Ảo ảnh đang dần mờ nhạt, còn lại đôi mắt nâu trong veo và miệng cười tươi tắn. Muốn tặng anh một sự bất ngờ nhưng có lẽ với anh không là gì cả nên thôi.:D
Người ây? sao hai từ đó trống rỗng đến lạ kỳ vì người ấy không thuộc về minh..
Nhớ nhá, ăn không nói có là ... biết tên tớ còn thiếu chữ "hồ" không đấy :44:B-)B-)
Chi, hihi, quay ra HN em se gui omai nguoc vao SG cho chi, mai lo di choi quen mat omai, hihi, ma chi thich omai gi nhi ? Khe, mo, man, gung, chanh ... ?
Chi, hihi, quay ra HN em se gui omai nguoc vao SG cho chi, mai lo di choi quen mat omai, hihi, ma chi thich omai gi nhi ? Khe, mo, man, gung, chanh ... ?
Omai gừng cho nó cay đi em :D Cho là nhận ;) :x
Hôm qua trong giấc bỗng dưng tôi thấy em, tôi liền bỏ chay. Có lẽ tôi đã bị em làm tổn thương nhiều quá . Đã 2 năm rồi...
Hôm qua trong giấc bỗng dưng tôi thấy em, tôi liền bỏ chay. Có lẽ tôi đã bị em làm tổn thương nhiều quá . Đã 2 năm rồi...
Vui nhỉ, đọc bài này buồn cười quá. Làm gì mà bị ám ảnh lâu vậy bạn, lại còn trong cả giấc mơ cũng phải chạy.
Thế mà lúc mua cưa không mua thêm cái búa, khỏi phải chạy :4:
monkey2004
05-02-09, 14:51
Sẽ đập vỡ 'vỏ ốc'
Nhưng rồi anh không gọi, một ngày, hai ngày, rồi một tháng. Cô chạy tìm anh khấp nơi nhưng anh dường như đã tan vào không khí vậy.
Sáng nay trời se lạnh, tiết trời lành lạnh này làm cho nỗi nhớ của cô về anh ngày càng da diết hơn. “Uhm, vậy cũng gần ba năm rồi còn gì!”, cô chợt nghĩ.
Anh và cô quen nhau vào một chiều mưa cuối năm khi tình cờ trú mưa chung một mái hiên. Khi ấy cô là một cô nữ sinh cuối cấp còn anh là một tân sinh viên. Một người thì hoạt bát líu lo suốt ngày, còn một kẻ thì tầm tư ít nói vậy mà khi bắt chuyện lại tâm đầu ý hợp đến như vậy. Chuyện tình của anh và cô cũng bắt đầu từ đó. Hai người như đôi chim non suốt ngày quấn quýt bên nhau. Bên cạnh anh cô thấy thời gian trôi qua thật mau và không bao giờ thấy chán.
Người ta thường nói trước cơn bão lớn thì bầu trời sẽ êm đềm trong xanh. Có lẽ đúng như vậy thật!
Hè năm đó, mẹ anh từ dưới quê lên thăm. Anh dắt cô về giới thiệu với bà. Bà đón tiếp cô thật niềm nở nhưng trong từng lời nói của bà toát lên một vẻ gì đó không thích cho lắm. Những ngày bà ở đây cô vẫn thường xuyên đến chơi và thăm nom bà. Thái độ của bà vẫn vậy, không thương không ghét. Nhưng cũng bắt đầu từ lúc đó thời gian anh dành cho cô ngày một thưa dần. Cô cũng bâng khuâng nhưng nghĩ anh là con một, mẹ anh lâu mới lên thăm nên anh phải dành nhiều thời gian cho mẹ là đúng rồi. Tuy nghĩ vậy nhưng trong lòng cô vẫn thấy cái gì đó rất khác.
Bão tố bất chợt ập đến, ba anh bỗng đổ bệnh nặng. Ngày nào anh cũng thay phiên mẹ túc trực trong bệnh viện. Từ ngày ba anh đổ bệnh, thời gian anh dành cho cô vốn đã ít nay còn ít hơn. Cô thường xuyên đến bệnh viện thăm ba anh và luôn muốn ở lại chăm sóc ông để cho anh và mẹ có thời gian nghỉ ngơi nhưng lúc nào cũng bị từ chối. Anh ngày càng ít nói với cô hơn, và giữa họ hình như có một khoảng cách vô hình nào đó. Còn mẹ anh vẫn vậy, vẫn thái độ điềm tĩnh như vậy đối với cô. Bệnh của ba anh ngày càng nặng và anh càng gầy gò xanh xao hơn nữa.
Còn hai ngày nữa là tới Noel, chiều nay cô được nghỉ nên cô ghé thăm anh. Cơn mưa cuối mùa lất phất tuy không làm cô ướt nhưng nó làm cô se lạnh. Khi cô tới nhà anh thì cửa đã khóa trái. Cô đến bệnh viện vì nghĩ chắc anh đang ở đó. Bước vào phòng bệnh của ba anh, cô không tin vào mắt mình. Phòng bệnh trống trơn, tim cô đập thình thịch, cô vội vàng chạy đi tìm y tá. Khi biết được ba anh đã xuất viện cô cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn nhiều. “Vậy chắc anh đã đưa ba về quê” Cồ thầm nghĩ. Tuy vậy cô vẫn buồn khi anh đi mà không nói với cô một tiếng, và cô tự nhủ lòng mình rằng khi anh về tới nhà thì anh sẽ gọi cho cô.
Nhưng rồi anh không gọi, một ngày, hai ngày, rồi một tháng. Cô chạy tìm anh khấp nơi nhưng anh dường như đã tan vào không khí vậy. Cô khóc, khóc rất nhiều mỗi lần khi nghĩ về anh, hay tình cờ ai đó nhắc đến. Rồi một ngày kia nước mắt dường như đã cạn, cô không khóc được nữa, nhưng mỗi khi nghĩ về anh thì thì tim cô nhói lên như có hàng ngàn mũi kim đâm.
Thấm thoát đã ba năm trôi qua kể từ ngày anh ra đi. Bây giờ dường như cô đã trở thành một con người khác, ít nói , ít cười và không bao giờ khóc nữa. Cô thu mình vào trong cái vỏ ốc mà cô tạo ra. Bất kể cô đi đâu cô cũng muốn chạy mau về nhà, vì cô hy vọng một ngày khi cô về đến nhà thì sẽ gặp anh đứng trước hiên. Nhưng mộng mơ mãi cũng chỉ là mộng mơ thôi.
Thời gian trôi qua, cũng có khá nhiều người đến với cô nhưng cô luôn từ chối vì cô không thể nào quên được anh. Có nhiều lần cô tự nhủ phải quên anh đi, cho người khác cơ hội cũng như là cho bản thân mình. Cô bắt đầu chấp nhận tình cảm của một vài người, nhưng tất cả đều bị kết thúc nhanh chóng. Cô chấp nhận rằng người ta yêu mình nhưng cô không thể nào yêu người ta được vì anh đã mang trái tim của cô theo.
Tình yêu của cô đối với anh không bao giờ thay đổi. Anh vẫn sẽ luôn ở trong trái tim của cô nhưng cô không thể vì một người đã ra đi mà đánh mất hạnh phúc của bản thân mình mãi được. Cô cần tìm cho mình cuộc sống riêng và hạnh phúc mà cô xứng đáng được hưởng. Cô sẽ đập vỡ vỏ ốc và trở lại với cuộc sống bình thường.
Một cơn gió thoáng qua mang theo cái lạnh làm cô rùng mình thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Hôm nay là ngày cuối năm rồi, lại thêm một năm nữa trôi qua. Cô mỉm cười dắt xe ra và trôi theo dòng đời hối hả!
Ngan Ha (http://vnexpress.net/GL/Doi-song/Blog/2009/01/3BA0A816/)
thoanguyen
05-02-09, 18:43
Xém tí thôi là mình đã gọi nhau là CC và CV, em lại lửng lơ, lập lờ giữa hai dòng mà chưa biết sẽ thế nào. Trái tim muốn bước về mà lý trí kéo em đi. Lại sợ, sợ gia đình mà một đứa cẩu thả, xuề xòa ở với một nguời quá ư kỹ tính và nhớ dai. Em sợ chuỗi ngày còn lại đến cuối đời lại là những trận cãi vã không đầu không cuối, lại là 6/7 ngày trong tuần băng hỏa. Anh có thể là người cha tốt nhất, chu đáo cẩn thận với con nhất nhưng hình như không phải người cho em bờ vai mỗi khi em cần, không phải người mà em vẫn đang tìm kiếm. Tình yêu bảy năm đã tan vèo kể từ cái ngày em cho đôi nhẫn cưới và kỷ niệm tình yêu trôi theo dòng nước sông Hồng. Em đã xác định rõ ràng rồi vậy mà giờ lại lăn tăn, vì con bé con ... và vì... hình như em... còn... yêu anh?????? Em mang theo lá đơn vào đó mà không đủ can đảm đưa cho anh. Giờ tính sao đây? Em còn mạnh miệng nói với bạn bè đồng nghiệp của anh rằng Hẹn gặp lại Sài Gòn trong năm nay (nổ quá!). Thực lòng em cũng muốn vào trong đó để đoàn tụ nhưng hồi tưởng lại một năm chung sống, nước mắt nhiều hơn tiếng cười, nỗi buồn nhiều hơn niềm vui, cau có tức giận nhiều hơn hạnh phúc... em lại sợ... giờ mọi thứ vẫn còn dở dang... Liệu em vào đó có được hạnh phúc không hay lại nhanh chóng xách va ly ngược về Hà Nội với hai bàn tay trắng??? mấy đêm rồi cứ nghĩ nghĩ nghĩ mà chẳng nghĩ được điều gì. Chúng ta đã bỏ qua mọi lỗi lầm của nhau nhưng còn tương lai? Liệu có còn phải nghe nhau chì chiết, dằn vặt, lải nhải...? Sự bao dung, chân thành có vượt qua được những ích kỷ cá nhân không anh? Yêu nhau không khó nhưng để sống vui vẻ bênnhau, yêu thương nhau sao khó khăn đến thế?
Nhớ ngày ấy em quyết rời HN thân thương với những điều rất thuận lợi, rời cả sự hận thù đang ngùn ngụt, rời cả sự đắng chát trong lòng sau đám cưới để vào đó với anh làm lại từ đầu bằng đôi tay. Gian phòng thuê chật chội, ẩm ướt, phương tiện đi lại ọc ạch, đất lạ quê người mà cứ bon chen, nhoi lên để kiếm sống để gây dựng... với tất cả niềm tin rằng anh đã về bên em trọn vẹn, từ đây em không bao giờ mất anh nữa. Vâng, đúng là em đã không mất anh nhưng anh có bao giờ nghĩ cho em, chia sẻ với em dù chỉ là điều nhỏ bé vụn vặt, có bao giờ anh đặt anh ở vị trí của em để nghĩ? Nếu em hiền, chăm, ngoan, nhu mì, công dung ngôn hạnh đủ đầy như anh nói liệu anh đã có yêu em, liệu em đã có yêu anh?.. Chuỗi ngày không hạnh phúc bắt đầu ngay sau ngày chung sống hai tháng. .. Em vẫn buồn khi nghĩ lại ngày tháng ấy.
Em không mất anh vì anh vẫn là chồng em, nhưng em mất đi niềm tin rằng em hạnh phúc khi ở bên anh. Hic hic, sụt sịt rồi này, anh dễ tính hơn chút đi, phá bớt đi cái nguyên tắc của nhà lính, mỗi lần muốn đùa cợt cho vui là anh cau mày khó chịu, mỗi lần hơi tếu là anh lại lên giọng dạy dỗ em, mỗi lần muốn bá cổ chồng là bị gạt ra. Em hiểu anh chu đáo với gia đình , với con là đã chia sẻ với em rồi, em hiểu anh không ngại khổ ngại khó trong tất cả mọi việc nhưng cái em cần nhất chính là tình yêu thương anh dành cho em, sự quan tâm chia sẻ anh dành cho em.
Giờ hình dung lại mỗi lần nghe anh chỉnh đốn vợ anh từ lời ăn, tiếng nói, đi đứng, quần áo, đầu tóc, trang điểm, cách dọn nhà cửa, cách xào nấu,cách sắp xếp giày dép ...là em đã sởn gai ốc, dựng tóc gáy rồi. Cái mơ ước đơn giản chỉ là căn nhà đầy ắp tiếng cười cũng không với tới được.
Em vẫn thèm một mái ấm gia đình hơn là một cõi đi về bù khú bạn bè, vẫn thèm đứng bếp nấu một bữa cơm tối hơn là một mình gặm bánh mì với cốc sữa nhạt thếch, vẫn thèm một buổi tối vợ chồng quây quần xem tivi hoặc cùng nhau hát ngêu nghao đoạn nhạc nào đó hơn là đi nhảy nhót, cà phê cà pháo... Những điều đó có bao giờ anh hiểu? Vì em chưa kịp nói ra anh đã chặn "Việc ai người ấy làm!"
Thực sự em muốn được ở cùng anh, được cùng nhau chăm sóc con mình, được toan tính tương lai... nhưng sợ lắm nếu phải ở cạnh anh với những tính cách và công việc được lập trình sẵn trong đầu anh như một chú robo chính hiệu.
Tiếp tục ở cạnh anh liệu em có thể vượt qua để quên đi những lời lẽ phũ phàng, nhẫn tâm anh đã dành cho em? Anh đã từng đưa vợ anh xếp cuối hàng, sau cả những họ hàng bắn đại bác bảy ngày không tới, liệu em có chịu nổi không?
Cảm xúc quá tải rồi, không viết được nữa.:(
Cố gắng lên thuxua nhé :)
thoanguyen
09-02-09, 11:16
@ANH: đừng nhìn em như thế. Không thích!!!!
Nếu ngày đó anh không ghen chắc chúng mình đã có thể sống chung rồi . Lỗi tại anh thôi, a đã rất yêu em nhưng thiếu kinh nghiệm sống quá nên ghen bóng ghen gió để rồi chúng mình đã xa nhau để bây giờ anh vẫn hoài niệm về một cuộc tình trong sáng, đầy xúc cảm với những kỷ niệm ngọt ngào . Con người không thể quay ngược được quá khứ , e đã có gia đình, a đã cụt và 99% chúng ta cũng ko có cơ hội đến với nhau nữa nhưng trong sâu thẳm trái tim anh, hình ảnh của em vẫn hiện về trong tâm tưởng với nét thơ ngây, trong trắng và hồn nhiên của cô bé trung học . Giờ đây anh chỉ còn biết cầu chúc cho em được hạnh phúc .
thoanguyen
10-02-09, 00:39
Chưa lần nào chúng ta được vui vẻ trọn vẹn trong mỗi cuộc điện thoại. Em chỉ muốn anh là một ngừoi chồng bình thường hiểu và chia sẻ cùng em về mọi thứ, hiểu được lý do những việc em đang làm. Em không muốn anh là Thầy giáo của em, lúc nào cũng kèn kèn uốn nắn em từng tí một. Em không muốn anh đặt ra deadline cho em đâu, còn một khi anh ra điều kiện như thế thì em cũng tùy anh thôi, muốn làm gì thì làm,... em càng muốn hy vọng ở anh lại càng thất vọng. Thực sự là em đang nản, em không muốn cố gắng nữa rồi. Biết là anh có thương thì mới dặn dò em như vậy nhưng sao cái cách anh nói khiến em khó chịu đến thế.. Em phải như này, em phải như nọ, em không được như này, em không được như kia... Nếu em không ... thì anh sẽ... ÔI, những câu nói ấy anh lặp đi lặp lại biết bao lần, quen thuộc đến độ anh chưa nói đến từ thứ ba trong câu em đã biết trước đoạn còn lại anh định nói rồi.
Khi anh đã níu em về, em mong anh hãy giữ em lại bằng những gì dịu dàng nhất như hồi tình yêu bắt đầu. Chứ cứ thế này, em lại chán hơn, nản hơn.
Sao mình hỏng có gì để viết hết vậy trùi huhuhu
Thấy bạn nào cũng viết khí thế hết hixxx ghanh tị quá
thoanguyen
11-02-09, 10:21
Cả ngày hôm qua anh không gọi. Anh tưởng rằng tối em sẽ gọi phải không? Em biết chắc là thế mà, chiều em đã gọi cho nhóc rồi khi nhóc đi học, thế nên em sẽ không gọi vào máy của anh nữa đâu! Để anh có thể nghĩ kỹ hơn rằng anh đã không hiểu em, không muốn hiểu em. Em muốn đoàn tụ nhưng đâu phải muốn là làm ngay được, phải không anh?
Giá như anh có thể đọc blog của em, để chế độ P mà người em muốn đọc lại never đọc vì anh không biết tí gì về Internet. :35:
thoanguyen
13-02-09, 13:02
Nghĩ đến anh như một chuyện đời
Có buồn, có khổ, có khi vui...
Hai ngày rồi không điện đóm, sao lòng bình yên thế... Vì biết gọi anh cũng không nghe máy đâu. Đã thế thì em lặn luôn cho anh xem. Đừng thi gan nữa. Nếu thích thi thì thi... Hic, Chỉ muốn chồng mình hơn mình đúng một cái đầu theo nghĩa bóng. :20:
bsnguyentanvan
17-02-09, 23:30
cac ban hay noi ve cam giac sau khi ly hon
diudangbuon
18-02-09, 00:06
To bsnguyentanvan:
Thật khó định lượng rằng sau khi ly hôn mình đã buồn khổ và trống rỗng đến thế nào . Sau đó, mình đã đọc nhiều tài liệu nói về tâm trạng chung của những người như mình, và mình thấy có một vài trạng thái phổ biến sau đây, hoặc là tất cả trong số đó:
1, Muốn ngay lập tức có một người khác để lấp chỗ trống, hoặc để trả thù người cũ
2, Cảm giác cực kỳ thoải mái và tự do như vừa trút được gánh nặng
3, Đau buồn, tận hiểu sự cô đơn và cảm giác tội lỗi với con . Tự ti, không dám nói to, cười to, không dám tham gia vào các hoạt động tập thể .
Riêng mình từ hồi ấy đến bây giờ không đi đám cưới của bất kì ai .
mauxanhyeuthuong8
19-02-09, 23:17
em cũng không viết cho chồng mà cũng không phải người yêu mà là mối tình đầu của em< chào anh đã 8nam rồi em không gặp ạnh.anh có biết không hình ảnh của anh luôn o trong tim em ngày đó em lấy chồng cũng chỉ vì em hận anh và muốn nói với anh là <em không có anh em vẫn còn người khác > anh biết không đem tân hôn em đã gọi tên anh bị ông xã em phát hiện từ lúc đó em và chồng em đã lục đục . mỗi lần nhìn vào chồng mà em chỉ muốn khó thôi vì người em yêu không phải là anh ấy mỗi ngày trôi đi đói với em thật là mệt mỏi.cho đến bây giời em vẫn mong muốn có cơ hội gặp anh rù 1 lần cuối cũng được em cũng không hối tiếc cuộc sống .vì em vẫn yêu anh em không thể quên được anh em không thể yêu ai được ngoài anh cho rù em cũng gặp khá nhiều người.nhiều lần em muốn lên nhà anh chơi nắm vi nhà anh và nhà em cũng không xa nắm.cho rú không xa nhưng không liên lạc lên không biết tin về anh sợ anh đã co gd em lại làm phiền anh tên con em .em cũng đặt giống tên anh,
- Người thứ 1 : Ngày mai lấy vợ mất rùi có nên đi đám cưới ko nhỉ ? Dù sao cũng là mối tình đầu 4 năm của mình !
- Người thứ 2 : Tập 1 gặp lại sau 5 năm, có nên tiếp tục gặp ko nhỉ ? Không nên dù sao anh cũng đã có gia đình rồi !
- Người thứ 3 : Tập 2 chẳng bao giờ muốn gặp lại cả ! Muốn quẳng nó vào dĩ vãng cho nhẹ người !
- Người thứ 4 : Một gã khốn nào đó đã làm mình cảm thấy nhớ nhớ, thích thích !Nhưng tiếc thay ...khốn nạn ! Thôi quẳng cái gã đó vào cái sọt rác cho đỡ mệt người !
To bsnguyentanvan:
Thật khó định lượng rằng sau khi ly hôn mình đã buồn khổ và trống rỗng đến thế nào . Sau đó, mình đã đọc nhiều tài liệu nói về tâm trạng chung của những người như mình, và mình thấy có một vài trạng thái phổ biến sau đây, hoặc là tất cả trong số đó:
1, Muốn ngay lập tức có một người khác để lấp chỗ trống, hoặc để trả thù người cũ
2, Cảm giác cực kỳ thoải mái và tự do như vừa trút được gánh nặng
3, Đau buồn, tận hiểu sự cô đơn và cảm giác tội lỗi với con . Tự ti, không dám nói to, cười to, không dám tham gia vào các hoạt động tập thể .
Riêng mình từ hồi ấy đến bây giờ không đi đám cưới của bất kì ai .
Ơ em tưởng là anh đi đám cưới em cơ mà ???B-)
thoanguyen
21-02-09, 08:04
Ơ em tưởng là anh đi đám cưới em cơ mà ???B-)
nhầm nhọt thế này có tai hại không cơ chứ.:37::68:
diudangbuon
21-02-09, 16:36
Phương Linh cô cô, sao cô lại gọi tôi là ANH là thía nào ??? :confused:
Phương Linh cô cô, sao cô lại gọi tôi là ANH là thía nào ??? :confused:
Ôi thôi chết ! Xin lỗi em dịu dàng buồn nhé ! Post nhầm ! He he :P
thoanguyen
22-02-09, 15:11
@Anh: Ghét anh, giận anh. Anh mà ở gần là em thực thi đúng truyền thuyết 14.2 (Bóp cổ anh 14m2s - hoặc là 1m42s):D Từ giờ tới tối mà không gọi điện xin lỗi thì cho biết tay nhau ngay đấy nhé:x
mauxanhyeuthuong8
23-02-09, 22:36
em muốn quên anh đi để sống 1 cuộc sống vui vẻ mà không được
Thầm mong anh về đây thầm mong như ngày xưa ...
thoanguyen
26-02-09, 01:42
Lòng đã quyết tâm đoàn tụ với anh, anh có hiểu em không vậy? Sao không hiểu? Sao cứ cố chấp, cứ soi mói, cứ dò xét, cứ không tin tưởng... Anh lại khiến em thấy nghi ngờ quyết định của mình... Mai em gọi cho anh vậy:(:43:
thoanguyen
27-02-09, 21:16
:30::47::2::20:
thoanguyen
27-02-09, 21:49
For u:
- Lang thang trên phố khuya
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/47c395a1_cimg0365_resize.jpg
- Ngắm bình minh trên biển
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/untitled1.jpg
- Cùng lãng du trên đỉnh núi
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/untitled2.jpg
- For u một bông hồng nữa nhé
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/hong_hoa_304.jpg
Lúc này trời đang mưa lớn, anh đi làm về muộn có mang theo áo mưa không anh? Em muốn gọi điện cho anh để hỏi thăm anh nhưng cầm máy lên lại bỏ xuống . Không đủ can đảm để gọi . Mong anh hãy hiểu em đang nhớ anh đến nhường nào
thoanguyen
28-02-09, 08:53
Đừng nói nữa anh, em không còn đủ sức
Lời thanh minh nào cũng chỉ bằng không
Em đi mãi vẫn không hàn gắn được
Vết thương xưa không thành sẹo - không lành .
Chuỗi ngày cơ cực, khổ sở, vật vã của mẹ con em đã ngủ yên rồi, những lời nói như dao cứa, như giáo đâm em cũng đã cố gắng để quên rồi . Em vẫn luôn tự nhủ mình cố gắng rằng nơi đó anh thực sự cần có em và sẽ mang đến cho em những điều ấm áp dù chỉ là nhỏ bé, là sự đồng cảm, tin tưởng, sẻ chia . Vì sao? Vì sao trong khi em vẫn cố gắng anh lại ỉ i như vậy .. Dù đã và đang ở xa nhau, em đã refresh lại tinh thần, đã cố tin tưởng rằng mình quyết định đúng nhưng sao anh luôn nghi kị, dò xét, khó chịu . ANh có nghĩ rằng một ngày nào đó em sẽ yêu thực sự một người đàn ông khác và mong muốn sống với người ta không anh ?
thoanguyen
04-03-09, 13:35
Haizzzzz, phải làm gì đây?
thoanguyen
05-03-09, 02:05
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/broken_heart.jpg
Em như con dã tràng, xây trên cát những lâu đài ảo tưởng, cơn sóng biển vô tình tàn nhẫn , đập tan tành bao công sức yêu thương....
Anh theo cơn sóng biển bỏ đi, em say em cười em khóc, em lại như con dã tràng ... xe cát biển đông ...
http://i241.photobucket.com/albums/ff287/thoa261178/missing-you.jpg
Anh chưa về vì đi làm hay đi chơi ? Khởi đầu một tình bạn hãy giữ tình bạn thôi anh nhé
thoanguyen
06-03-09, 11:36
@Anh
Năm ngoái bảo anh đưa giấy kết hôn đây để lấy số quyết định thì kêu là cất đâu không nhớ, mất rồi , thích thì tự ra phường nhờ người ta truy sổ gốc mà lấy
Em trách anh rằng giấy kết hôn chỉ có 1 tờ duy nhất, em tin anh, em đưa anh, anh còn không giữ được, với em giấy kết hôn luôn được trân trọng . Anh im lặng
Khi em về HN, anh điện ra nói với em rằng, anh đùa em đấy, anh vẫn cất tờ giấy ấy dưới đáy va li, vẫn nguyên vẹn
Giờ đây, em hỏi lại anh tờ giấy đó để lại lấy số trên đó, anh lại nói với em rằng :"Tôi nói thế mà cũng tin à, tôi làm mất rồi ..."
Anh nói gì có khi nào em nghi ngờ đâu... nếu còn thì đọc cho em cái số và gửi em bản phô tô, nếu mất rồi thì nói em để em ra phường chứ đừng có kiểu khó chịu ông chẳng bà chuộc làm tội thân em và tội cái đầu anh ra .
RAT_NHE_NHANG
06-03-09, 15:21
@Anh
Năm ngoái bảo anh đưa giấy kết hôn đây để lấy số quyết định thì kêu là cất đâu không nhớ, mất rồi , thích thì tự ra phường nhờ người ta truy sổ gốc mà lấy
Em trách anh rằng giấy kết hôn chỉ có 1 tờ duy nhất, em tin anh, em đưa anh, anh còn không giữ được, với em giấy kết hôn luôn được trân trọng . Anh im lặng
Khi em về HN, anh điện ra nói với em rằng, anh đùa em đấy, anh vẫn cất tờ giấy ấy dưới đáy va li, vẫn nguyên vẹn
Giờ đây, em hỏi lại anh tờ giấy đó để lại lấy số trên đó, anh lại nói với em rằng :"Tôi nói thế mà cũng tin à, tôi làm mất rồi ..."
Anh nói gì có khi nào em nghi ngờ đâu... nếu còn thì đọc cho em cái số và gửi em bản phô tô, nếu mất rồi thì nói em để em ra phường chứ đừng có kiểu khó chịu ông chẳng bà chuộc làm tội thân em và tội cái đầu anh ra .
Giề vậy TX....các con số mang đến "tự do" à ...
thoanguyen
06-03-09, 15:42
Giề vậy TX....các con số mang đến "tự do" à ...
bác đừng có tỉ đểu em, đang sầu hết cả lòng đây này, có nhệch miệng ra mà cười được đâu :-s
Em, anh không biết bắt đầu từ khi nào, từ đâu?, bỗng nhiên anh thấy nhớ một người mà mình chưa từng biết! em là ai? ở đâu ? hãy đến với anh trong những giấc mơ nhé !
http://fc65.deviantart.com/fs40/i/2009/036/a/c/Missing_You_by_logoistics086.jpg
thoanguyen
07-03-09, 01:19
...Nhớ anh nhiều, nhưng chẳng nói
Nói ra nhiều cũng vậy thôi
Ôi đớn đau đã nhiều rồi
Một lời thêm càng buồn thêm ...
thoanguyen
09-03-09, 00:54
Gửi tình yêu vào đất được hoa trái đầy cành
Gửi lên trời cao rộng sẽ được ngọn gió xanh
Em trao cả cho anh một tình yêu nồng cháy
Như một cánh buồm xinh hiến mình ra biển rộng
Em đã gửi cho anh cả con tim dào dạt
Anh lại trả cho em nỗi buồn đau tan nát
Em muốn ôm cả đất
Em muốn ôm cả trời
Mà sao anh ơi
Mà sao anh ơi
Không ôm nổi trái tim một con người
thoanguyen
09-03-09, 09:07
edit lần 3 - xóa!
thoanguyen
14-03-09, 16:45
@PDG: Cuộc sống của u có xáo trộn gì không ? Hạnh phúc đã nằm trong tầm tay chưa?
Gần tuần nay rồi không tin tức không liên lạc, i cầm máy lên bấm số rồi lại thôi.
Sao nỡ làm tan một gia đình khác vậy . Liệu hạnh phúc này có là đích thực khi bên u là 1 phụ nữ vì u mà quyết tâm dứt bỏ mẹ cha, dứt bỏ gia đình . =(( Thực lòng i không dám chúc u hạnh phúc đâu.
Anh! lâu lắm rồi không được đọc thơ anh viết nữa , anh có khỏe không ? có hạnh phúc không ?em muốn trong trái tim của anh em mãi mãi là 1 người hồng nhan tri kỷ , có thể cùng chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống , có thể viết những vân thơ cho nhau .Nhưng mãi mãi hãy là những người bạn tốt của nhau a nhé .
Thỏ rừng .
Anh ! Hôm nay là thứ bẩy ,em chẳng muốn đi đâu cả , ngôi ở nhà và viết những dòng này cho anh :
"Nếu chiều nay lỡ hẹn không về , thì xuân năm nay , xuân sẽ buồn ,sẽ buồn hơn mấy cội mai già và mùa xuân quên mặc áo mới .Hẹn hò xa xưa còn nguyên tất cả , dành cho e tình yêu rất la..."
Anh còn nhớ bài hát này không ? anh thường hát cho em nghe ,a hát rất hay , mỗi khi e buồn a thường gọi điện và hát cho em nghe trên điện thoại , rồi thật buồn cười khi cuối tháng tiền điện thoại ngốn gần hết số lương của anh , e bảo anh đừng gọi nưa , nhưng anh chỉ cười " Chuyện đó quan trọng gì đâu ..." anh là người đàn ông phóng khoáng , chẳng bao giờ nghĩ đến tiền tài địa vị , cái anh cần và coi trọng là nhân cách con người , bởi vậy e càng kính trọng anh hơn .Bởi vì trong cuộc sống hiện nay có mấy người như anh đâu .Cám ơn anh vì tất cả .
Hãy giữ mãi trong lòng nhau những ký ức thật đẹp nhen anh .
Chúc a luôn hạnh phúc và thành đat.
Thỏ rừng
Hôm nay rất buồn và thấy cô đơn lắm , muốn gọi điện cho a , nhưng lại sợ khuấy động cuộc sống của a , nên chỉ có thể ngồi đây nhớ về tất cả .
Anh thân thuộc sao mà xa lạ thế .
sắp gặp anh rồi sóng lại đẩy xa thêm .
Qua muôn lối thuyền tìm bến đỗ Đã gặp rồi biển lặng sóng yênChỉ nghe tiếng ru hòai trong gió Không nói lời cho giá lạnh con tim .
Qua muôn lối thuyền tìm bến đỗ
Đã gặp rồi biển lặng sóng yên
Chỉ nghe tiếng ru hòai trong gió
Không nói lời cho giá lạnh con tim .
thoanguyen
18-03-09, 10:19
@Mr Hói:
Lúc nào anh cũng mang đến cho em tiếng cười . Anh cứ gợi em nói và rồi lại để em tự kết luận . Lần nào cũng vậy anh nhỉ ! nếu em lúc nào cũng lạc quan như anh thì tốt biết mấy, có khi lúc ấy em lại mang đến cho người khác tiếng cười .Những câu chuyện về cuộc sống, về công việc, về tình yêu, về quan điểm, anh cứ kể em nghe thôi, để cho em thêm có niềm tin vào cuộc sống! Đúng là anh giai nhớn của em . Hic, nếu bây giờ lên rừng như anh nói thì em chết, nhưng đúng là chỗ nào cũng có thể mang đến cho mình niềm vui, hạnh phúc khi mình thực sự có niềm tin phải không nhỉ . Em chỉ có thể về quê và tiếp cận dần như anh nói thôi, nhưng vì tương lai con em chúng ta nên chắc vẫn phải ở lại thành phố này . Em cũng biết thừa là anh đang đùa em, đang cố tình khơi gợi cái năng động, nhiệt tình vốn có của em với cuộc sống này .
Anh cứ nhằm đúng lúc em down là anh lại kéo em lên bằng cách chia sẻ như thế này! Em thấy mình thật vui có một người bạn, một người anh là anh dù thỉnh thoảng mới gặp
Em muốn nói với anh rằng lúc này đây em nhớ anh vô cùng. Bốn ngày rồi không gặp không tin tức. Chuyện của anh đến đâu rồi? Sao không thấy alo cho em?
Chuyện gì cũng có cách giải quyết phải không anh! Anh hãy cứ bình tĩnh và cùng người ấy giải quyết từng vấn đề một anh nhé. Thực lòng chúc anh hạnh phúc. Có khi nào anh nhớ tới em không
Anh đấy - đang nói chuyện - thật vui - nhưng chỉ thế thôi nhé - có lẽ một tình bạn chân thành tốt hơn nhiều
"Ngủ ngoan anh nhé, tình yêu của em. Và ngày mai sẽ ngọt ngào những ước hen... Phải làm chi để hết buồn Chỉ vì quá nhớ người Một cảm giác trống vắng đến hiu quạnh Ngoài trời sương gió tội lắm đôi vai gầy . Giờ anh nơi ấy hình dung em chốn này Rất cần hơi ấm Rất sợ đêm trắng Em thường vẫn ước ao rằng Một ngày đang tới ngày ấy không xa xôi Và anh sẽ đến nhìn em hé môi cười Anh về đi nhé Hãy về đi nhé chính nơi mà ta hẹn thề ..."
thoanguyen
27-03-09, 13:35
Dồn tất cả cảm xúc, suy nghĩ, mong muốn .... vào lá thư ấy . Vậy mà lại viết địa chỉ người nhận không đúng, thiếu số 1 =>>> hay là đã hết duyên vợ chồng ?
Hic, viết lại à ? Cảm xúc khác rồi anh ơi...
silent_rain
27-03-09, 16:42
Chiều hôm qua, lúc ở sân bay bạn gọi cho mình, bảo là tí nữa bạn bay rui. Mình giật mình .Vậy à ? Sao Hok nghe bạn nói gì hết. Bạn cười thì đi có tí rùi về chứ có đi lâu đâu mà. Ừ hen. Vậy đâu cần phải nói cho mình nghe nhỉ ? hay tại mình vô tâm nên có biết quan tâm gì đến người ta đâu nè. Toàn là hỏi chuyện của mình. Ui soa mà xấu hổ thía ?
Sáng nay bạn gọi mình, chỉ để hỏi là đang làm gì đấy. Lúc đấy thì busy quá chỉ trả lời là ui bận quá. Ban bân quơ ừ mình đang uống cafe với đối tác, ăn trưa xong rùi mới về. Mà thui bận thì cứ làm việc đi, chiều gọi lại .Bổng dưng nghe như có tiếng thở dài dù bạn vẫn cười hihi
Bạn gọi cho tôi mọi lúc, mọi nơi. Khi thì nhắc tôi đừng lên giường muộn quá, khi lại hăm he buổi chiều hok dc bỏ bửa. Hiii. Bên cạnh bạn tôi như thấy mình vui hơn, yêu đời hơn dù tất cả chỉ là thoáng qua.
Người ấy của tôi đang cách xa hơn 1000km
tết năm 2008 ra HN ăn tết, 10 năm chẵn kg ăn tết ngoài Bắc, rét kinh luôn. Trên chuyến tàu từ Lào Cai về Hn, người ấy bảo: N mặc thêm áo khoác của H đi, H chịu lạnh quen rồi . (cảm động tập I) . Khi tàu sắp về đến ga HN. người ấy bảo: N cài áo khoác lại đi, xuống ga lạnh đấy . đang mải liên thiên chưa kịp cài áo thì người ấy cúi xuống cài nút áo lại cho N. một cảm giác ngèn ngẹn dâng trào .
Mấy năm nay mình nhớ hư vô nhiều lắm Mình chia tay nhau đã 10 năm rồi còn gì . Có bao giờ bạn nhớ đến tớ không ? Bao lần tớ định hỏi về cuộc sống của bạn mà lại sợ sẽ làm cho bạn phải bận lòng . Nhiều hôm tỉnh dậy nhớ da diết ánh mắt của bạn . Tớ gọi bạn là hư vô - Hư vô không là thực . Mộng ảo tựa phù du . Khi hối hận biết là đã muôn.Hồn mộng tan thức tỉnh con người . Mong lắm một lần gặp lại , nhưng tự hỏi gặp để làm gì ?
@cho người ở xa: Thương một người ở xa... anh ở xa thế, yêu quí cũng nhiều thế, nhưng anh về HN cũng đã mấy lần, thế mà em cũng chẳng có can đảm gặp anh đâu...dường như có một bức tường vô hình ngăn cách chúng ta, em chẳng nói chắc anh vẫn hiểu, bởi em là CCC còn anh thì không mà ...
thoanguyen
05-04-09, 12:20
Chờ anh, chờ đến bao giờ
Mấy thu thuyền đã xa bờ
Nhiều đêm cô đơn nhìn cây trút lá
Buồn quá cơn mưa hắt hiu
Đưa hồn về trong cô liêu
Tự dưng hát nhẩm mấy câu hát này, nhớ giọng hát Giao Linh thế
thoanguyen
05-04-09, 21:29
Tình đầu hay tình cuối khi một ngày một người đã ra đi. Tình đầu hay tình sau khi cơn đau không biết đến bao lâu. Một ngày ta được yêu rồi một ngày một mình ta buồn thiu, biết trống vắng, biết thức trắng và biết nếm trái đắng. Mà đời thì như chiêm bao khi yêu nhau biết ra sao ngày sau, tình đầu thường lên men đau nên đôi khi trái tim như nhỏ máu. Đầu tình nào đoán đến phút cuối, bẽ bàng rồi lòng chất ngất tiếc nuối ....
Bạn ạ .Tớ hiểu những gì bạn làm cho tớ không đơn thuần chỉ là tình bạn . Nhưng thực sự tớ không yêu bạn . Biết làm thế nào được bây giờ . Tớ sẽ rất ích kỉ nếu giữ bạn ở lại . Tớ biết bạn nghĩ mình không có gì trong tay nên không tự tin khi đến với tớ .Nhưng tớ có những việc phải làm để bù lại những tháng năm đã mất . Và thực sự tớ chưa bắt có ý định bắt đầu cho một cái gì mới cả . Tớ mong bạn sẽ tìm được một người phù hợp với mình . Chúng mình sẽ mãi là bạn tốt nhé!
@ cho một người ở xa: em tệ quá nhỉ, cứng nhắc quá chăng ? lạnh lùng quá chăng ? chỉ là là rất lúng túng và e ngai... thế mà anh vẫn bảo thương, anh bảo anh hiểu hết những trăn trở của em! cho em xin lỗi nhé và hiểu cho em nhé ...
thoanguyen
06-04-09, 08:59
Bạn: Chúng ta đã là bạn tốt của nhau 7 năm nay rồi anh ạ. Em biết ngày ấy anh thương em vất vả mà đứng ra lo chu toàn mọi việc cho đám cưới của vợ chồng em suôn sẻ. Anh đi thuê xe cưới cho em, đi đặt may comple cho chồng em, chuẩn bị tất tật mọi thứ với em... Biết nói sao nhỉ? Đừng gọi điện và nhắn tin lúc khuya khoắt nữa. Có gì mà nói đâu nhỉ! Nếu có gì muốn nói anh cũng không nên nói, mất nhiều hơn được, anh sẽ chẳng được gì đâu anh mà ngược lại anh mất đi tình bạn với em, mất đi sự tôn trọng quý mến bấy lâu em dành cho anh.
thoanguyen
06-04-09, 23:16
Anh có nghe thấy em nói gì không? Em mang thương nhớ gửi vào trong gió
thoanguyen
07-04-09, 15:24
@Anh: Ý nghĩ của em trở nên điên rồ rồi anh ơi. Cầu mong thời gian trôi thật nhanh để em được bình yên bên gia đình
thoanguyen
10-04-09, 22:53
@Anh: Hãy giữ lửa cho nhau anh nhé! Em đang dần biết mình phải làm gì. Đã mở lòng rồi, vui hơn rồi vì anh đang tạo lại niềm tin nơi em. Nhát gừng quá. Nhưng nên như thế này! Em cần chậm lại, cần tĩnh lại phải không anh. Chỉ biết rằng lúc này đây cồn cào mong ngóng gặp
thoanguyen
14-04-09, 06:58
Yêu mình nhiều hơn yêu anh có lẽ là tốt phải không anh. Nhưng cho đến giờ cũng ko biết tình yêu ấy còn tồn tại hay không nữa? Đã xa nhau quá nhiều rồi. lập cập vụng về, không biết nên làm thế nào cho đúng nên đã giữ im lặng .
Anh, hơn lúc nào,mong muốn đoàn tụ rõ hơn lúc này nhưng còn tình yêu thì sao
silent_rain
14-04-09, 12:22
@: Thuxưa78: E chuyển trạng thái : có gia đình khi nào thía? Chúc mừng em nhá
thoanguyen
14-04-09, 12:36
@: Thuxưa78: E chuyển trạng thái : có gia đình khi nào thía? Chúc mừng em nhá
Chị , cách đây mấy ngày . Hai năm qua thấy suy nghĩ thăng trầm quá, và lúc này (không biết có còn thay đổi ko) em nghĩ rằng nên đoàn tụ vì em và anh ấy khắc khẩu phần nhiều còn lại bù trừ cho nhau được nhiều thứ khác .
Em mong sẽ sớm gặp chị ở trong ấy . Chúc chị luôn mạnh mẽ và niềm vui luôn bên chị
silent_rain
14-04-09, 12:44
Em! Cái này là phải khao to đấy nhá . Chúc mừng em nhìu thật nhìu :icon_smile_rose:
chúc mừng Thuxua! hẹn gặp lại ở SG nhé!
thoanguyen
14-04-09, 14:13
Mình có vào cùng đợt với người ấy của Hạ không? Có lẽ hè này hai mẹ con mình nam tiến .
@Mưa: Em sẽ mời chị, Sóng, nhớ mãi một bữa nhậu nhé
[quote=thuxua78;9464]Mình có vào cùng đợt với người ấy của Hạ không? Có lẽ hè này hai mẹ con mình nam tiến .
ừ! SG là thành phố mở , hi vọng thuxua xẽ đoàn tụ gia đình sớm nhé . Khi nào vào SG thì alo cho hatrang.
silent_rain
14-04-09, 16:55
Mình có vào cùng đợt với người ấy của Hạ không? Có lẽ hè này hai mẹ con mình nam tiến .
@Mưa: Em sẽ mời chị, Sóng, nhớ mãi một bữa nhậu nhé
Nhất định nhé thuxua78. Chị chờ đấy
dalathoanghon
15-04-09, 18:53
Tình yêu, ....
Dường như sau khi đổ vỡ, mình không còn tin nó là điều vĩnh cửu nữa... Khi con người ta yêu nhau, sao mà đẹp, mà vui, mà hay đến thế... Vậy mà, chỉ một lời "Tình yêu đã chết, đã không còn...". ... Thì những gì tốt đẹp nhất, vỡ òa, không hiểu tại sao, không biết làm cách nào... níu kéo...
.........................................
Nửa cốc nước cũng làm vơi cơn khát
Nửa vầng trăng đủ cho kẻ làm thơ
Nửa sự thật không còn là sự thật
Tình yêu không san nửa bao giờ....
namhoanghn
16-04-09, 19:10
Không còn cách nào để lựa chọn nữa. Dù muốn hay không cũng vẫn phải đưa ra một quyết định. :2:
Mình có vào cùng đợt với người ấy của Hạ không? Có lẽ hè này hai mẹ con mình nam tiến .
@Mưa: Em sẽ mời chị, Sóng, nhớ mãi một bữa nhậu nhé
:59::59::59: nhớ nhớ nhớ nhơ ... nhậu nhơ ... còn ông Nhớmai, Sóng khuyến cáo ko nên mời cậu ý nhậu :36: :47::19:
thoanguyen
17-04-09, 21:55
:59::59::59: nhớ nhớ nhớ nhơ ... nhậu nhơ ... còn ông Nhớmai, Sóng khuyến cáo ko nên mời cậu ý nhậu :36: :47::19:
Sao ko rủ rê anh í được hả Sóng ?:46:
yêu thương là quá đỗi mong manh, có những niềm yêu dấu tưởng là mãi mãi, nhưng rồi cũng vẫn nhạt phai, chẳng phải tại anh, chẳng phải tại em, chỉ là yêu thương vốn rất mong manh..
thoanguyen
18-04-09, 19:51
Lúc em buồn nhất, cùng cực nhất chị đã xốc em lên chỉ giản dị thôi những lời nói ngắn gọn nhưng ý nghĩa . Hai cuốn sách chị tặng em, em đọc đi đọc lại nhiều lần lắm và sẽ vẫn đọc đi đọc lại nhiều hơn nữa
Bây giờ em thăng bằng được rồi, em cảm ơn chị nhiều thật nhiều, không biết vì sao em cứ e dè ngại ngùng khi nói cảm ơn như vậy . Em chưa hiểu chị nhiều nhưng chị đã rất hiểu em phải không ạ :25: Em cũng không biết cách chia sẻ với chị như thế nào mặc dù rất muốn
Nói thế nào bây giờ nhỉ, chỉ biết là em cảm ơn chị, em quý chị lắm, Những lời tâm sự với chị em còn không dám nói với mẹ và chị gái em đâu, kể cả những điều sâu kín, cả những lúc sai đường nữa kìa, cũng ko dám nói .
Chúc chị luôn khỏe, vui nhé .:icon_smile_rose::*
Hic, nói lủng củng quá :41:
thoanguyen
21-04-09, 21:28
ANh: Em đã nhủ lòng quyết tâm rồi nhưng sao anh cứ làm em đau vậy ? Sao ko cho em niềm tin ? Chán nhỉ! Nói chuyện với anh mà em chỉ muốn văng tục thôi =(( vì ức chế vì thấy sao anh quá bảo thủ và cực đoan vậy, bất hợp tác vậy
Haizzzz, cố lên nào tôi ơi, cố lên nào tôi ơi, ngốc gì mà khóc, thừa nước mắt đâu mà khóc, nuốt nghẹn đi nào, không đáng mà
Đang ngồi cười 1 mình, buồn cười quá cơ abc ạ .
thoanguyen
28-04-09, 00:30
Anh là một người có trái tim nhân hậu và bao dung. Chúc anh luôn chân cứng đá mềm và giúp được nhiều người hơn nữa . EM thực sự ngưỡng mộ
em gọi chị là chị . Mà sao chị thấy lòng mình buồn tê tái mhư thế . Đã mấy năm rồi chị thấy lòng bình yên , hạnh phúc với những gì mình có . Nhưng từ khi gặp em , thấy em với những tình cảm vui buồn trong tình yêu , chia tay rồi khóc , rồi lại hàn gắn .Tưởng mình vô cảm mà lại thấy trong mình dấy lên một ước mơ về hạnh phúc . Chị cảm ơn em đã luôn chia sẻ với chị những vui buồn , đã khơi dậy cho chị ước mơ về cuộc sống . Giá như chị có thể .................
thoanguyen
04-05-09, 00:18
@Anh: Anh hãy là người bạn tốt như em đã và vẫn tin tưởng, quý mến nhé anh
thoanguyen
07-05-09, 12:17
@Anh: Đừng quá tốt với em.
Em à, anh nhớ em nhiều lắm!
thoanguyen
18-05-09, 20:48
Hết thật
Bật lửa!
Mình nhớ cái bật lửa màu đỏ... giờ mình chẳng còn cái nào...
Mình nhớ cái bật lửa Zippo... giờ đang trong một quán rượu quen thuộc bọn mình vẫn ngồi.
Mình nhớ bạn! Nhớ đến cồn cào. Rất lạ vì rất khác...
Mình nhớ những con đường, nhớ những chuyến đi, nhớ những thương yêu...
Mình nhớ,là mình lại sợ...
Nhớ!
Nhớ em cồn cào! :52:
thoanguyen
19-05-09, 22:03
@ Anh: "Anh đây!" nhẹ nhàng thế làm em suýt nữa thì té ghế nhưng vui lắm! Ít nhất là có thêm hy vọng và niềm tin cho những ngày sắp tới:33:
thoanguyen
22-05-09, 12:46
@Mr Điện Khẩn: sao lúc nào mặt anh cũng =(( thế hả, việc gì cũng có cách giải quyết mà! Thôi, bữa nào rảnh rủ em cà phê đi nhé - em nói cho nghe mấy chuyện vui vui là anh :) ngay thôi í mà :42:
@người xưa: có những thứ đã đi rồi không bao giờ trở lại, yêu thương cũng vậy anh à . Nếu không thể "quay về cùng nhau" thì hãy giữ cho nhau chút êm đềm anh nhé!
Em à,
Anh biết em sẽ ko đọc những dòng này. Nhưng anh vẫn viết và hy vọng em sẽ đọc. Anh nhớ em lắm! Nhớ thật nhiều.
thoanguyen
24-05-09, 11:09
@Anh: Đêm qua anh trong giấc mơ em thật gần . Cũng gần lắm rồi mà!
Sáng nay con gái líu lo hát "Bố là tất cả" - thấy anh lạc cả giọng đi,
Dẫu biết còn nhiều gian nan nhưng phải tin là sẽ vượt qua được chứ!:D<
thoanguyen
24-05-09, 11:09
Em à,
Anh biết em sẽ ko đọc những dòng này. Nhưng anh vẫn viết và hy vọng em sẽ đọc. Anh nhớ em lắm! Nhớ thật nhiều.
Bác gửi link này cho bạn gái bác đọc đi ạ
Chào anh,
Tuy anh chưa bao giờ hỏi con đi học thế nào, học có được không? có bị các bạn bắt nạt không? Nhưng em vẫn thông tin để anh biết rằng con đã kết thúc năm học đầu tiên trong đời với thành tích học sinh giỏi. Tuy học sinh giỏi đấy nhưng nhiều vấn đề lắm, con học rất mất tập trung, thường xuyên viết thiếu bài ở lớp đến nỗi cô giáo phải nhắc đây là trường hợp cá biệt. Cũng may mà lúc thi thì cũng biết là phải làm nhanh nên vẫn thi được.
Hè này, em phải cho con đi học tiếng Anh ở 1 trung tâm khá nổi tiếng để rèn khả năng tập trung, độc lập và tự tin trong cuộc sống cũng như ở lớp. Lại đi học bơi để rèn luyện sức khỏe và nhiều hoạt động vui chơi hè khác. Nói vậy để anh yên tâm là em quan tâm đến sự phát triển toàn diện của con.
Anh ah, nếu anh có thể chia sẻ cùng em những quan tâm này với con ngoài khoản đóng góp hàng tháng thì tốt quá, theo khả năng và điều kiện của mình thôi.
Chúc anh hạnh phúc và thành đạt.
Tái bút: Đọc xong mail này chắc anh lẩm bẩm con mụ này lại chỉ nghĩ đến tiền thôi, nhưng anh yên tâm, anh sẽ không phải nghe từ em nhiều nữa, vì con biết viết rồi, em sẽ dạy con viết mail và từ sau nó sẽ tự xin bố :24:
Thế nhé!
Chào anh,
Tuy anh chưa bao giờ hỏi con đi học thế nào, học có được không? có bị các bạn bắt nạt không? Nhưng em vẫn thông tin để anh biết rằng con đã kết thúc năm học đầu tiên trong đời với thành tích học sinh giỏi. Tuy học sinh giỏi đấy nhưng nhiều vấn đề lắm, con học rất mất tập trung, thường xuyên viết thiếu bài ở lớp đến nỗi cô giáo phải nhắc đây là trường hợp cá biệt. Cũng may mà lúc thi thì cũng biết là phải làm nhanh nên vẫn thi được.
Hè này, em phải cho con đi học tiếng Anh ở 1 trung tâm khá nổi tiếng để rèn khả năng tập trung, độc lập và tự tin trong cuộc sống cũng như ở lớp. Lại đi học bơi để rèn luyện sức khỏe và nhiều hoạt động vui chơi hè khác. Nói vậy để anh yên tâm là em quan tâm đến sự phát triển toàn diện của con.
Anh ah, nếu anh có thể chia sẻ cùng em những quan tâm này với con ngoài khoản đóng góp hàng tháng thì tốt quá, theo khả năng và điều kiện của mình thôi.
Chúc anh hạnh phúc và thành đạt.
Tái bút: Đọc xong mail này chắc anh lẩm bẩm con mụ này lại chỉ nghĩ đến tiền thôi, nhưng anh yên tâm, anh sẽ không phải nghe từ em nhiều nữa, vì con biết viết rồi, em sẽ dạy con viết mail và từ sau nó sẽ tự xin bố :24:
Thế nhé!
Haizzz, chị làm em lại nghĩ đến ex của em. Tết đến giờ không đóng góp cho con một đồng nào đấy chị ạ.
@ LKD: không tự giác thì nhắc khéo vậy em ah, chả tội gì, vì con cả, tiền cũng quan trọng nhưng ý nghĩa lớn hơn là khi người ta bỏ tiền ra chăm sóc và nuôi con tự nhiên cũng gắn bó hơn là không, con mình thì sau này lớn nó cũng đỡ tủi thân.
Nhưng nghĩ thì viết vậy để đấy thôi chứ chị cũng đã gửi đâu, hihi
thoanguyen
30-05-09, 22:04
Sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh!
Anh xa em, trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ
thoanguyen
02-06-09, 14:54
@Người mà em sẽ không bao giờ gặp lại:
Gần cũng gần mà xa cũng xa, chỉ một lần gặp duy nhất mà thôi - ko liên lạc . Sdt vẫn đây nhưng em ko gọi vì sợ bị hiểu nhầm
Anh dạo này khỏe ko? Có tìm được người nào thay thế cho mẹ của con gái chưa? Con gái có được học sinh xuất sắc không ?
Biết anh đang có niềm vui nên cũng cảm thấy mừng, em hiểu, mất đi mãi mãi một nửa yêu thương là điều kinh khủng nhất nhưng rồi mọi chuyện cũng sẽ qua và thời gian là liều thuốc tốt nhất phải không anh!
Vẫn cầu chúc anh sớm tìm được một nửa sau những mất mát đã qua!
thoanguyen
03-06-09, 17:10
@Mr Điện Khẩn: :D , em sắp không ở Hà Nội nữa rồi, chúc anh luôn vui và hạnh phúc nhé, Có gì mới thì báo cho em vui với!
thoanguyen
05-06-09, 20:40
@Xã: Đến khi nào anh mới chịu học internet? Sao anh lại tẩy chay công nghệ thế ? Muốn anh xem ảnh con gái thì phải ra tiệm ảnh để rửa ảnh rồi ra bưu điện chuyển phát nhanh . Muốn anh đọc thư thì phải ngồi viết tay . Muốn trò chuyện thì chỉ có điện thoại mà điện thoại là lại cãi nhau
Em thì cứ ước một điều phi thực tế rằng ngày nào đó anh cũng dùng internet như mọi người ,,, =((
câu này tôi ko viết cho người ấy mà viết cho thuxua, phải nói ngay rằng qua những bài viết có thể thấy thuxua là người tình cảm lắm
Greenjadenguyen
06-06-09, 09:55
Người ấy của tôi không phải người yêu, không phải chồng cũng không phải bạn, chỉ là những cảm xúc vụt trôi, nhanh đến mức khiến tôi sụp đổ tất cạ Với tôi đàn ông đều như nhau, đều làm phụ nữ tổn thương. Họ không bao giờ có thể cho tôi chút ý nghĩ tốt đẹp nào cả
diudangbuon
06-06-09, 15:25
To Thuxua: Em vẫn muốn cải tạo chồng em sao? Sao em hứa với chị thế nào cơ mà? ...
Chị về HN rồi, khi nào càphê chia tay thì ới chị nhé!
Greenjadenguyen
06-06-09, 16:52
Chị diudang_buon oi, cha le khong the cai tao cac ong chong a? ho toan lam chung ta dau
diudangbuon
06-06-09, 18:59
To Greenjadenguyen:
Chị không biết mình có đúng không, nhưng theo quan niệm của chị thì hãy nên tự thay đổi mình, nên biết chấp nhận. Điều đó dễ hơn nhiều so với việc muốn cải tạo và thay đổi người khác, đặc biệt là quan điểm sống, bản chất, và thậm chí cả thói quen của người ta.
Cũng giống như việc chị khuyên Thuxua thì dễ hơn nhiều so với việc tự chị phải làm ấy mà ... ;)
Greenjadenguyen
06-06-09, 20:32
To Diudang_buon: chị ơi, ly hôn là một cú sốc lớn, em thấy mình khó vượt qua lắm nhưng sống chung với anh ấy quả là khó . Không biết Greenjadenguyen làm thế này đã thỏa đáng hay chưa, việc ly hôn ấy ạ
xin phét được chen đôi lời, nhưng cải tạo đàn ông ư? Trời sinh ra bản tính như vậy rồi, ương bướng và ngang ngạnh, và, biết bao người đàn ông được cải tạo trong tù - một môi trừơng khắc nghiệt vậy mà có được đâu. Đừng mạo hiểm làm điều mà hơn nửa % là mong mạnh
thoanguyen
07-06-09, 11:02
@Dịu dàng buồn: Em vẫn chờ chị và Vịt về để ọp chia tay 3C đây mà
Em ko có ý định cải tạo xã em đâu chị, nhưng em buồn và mơ ước thế thôi . Dạo này bớt căng rồi ạ!
Tính cách không thể thay đổi, chỉ có thể thay đổi cách cư xử với nhau thôi phải không chị
thoanguyen
07-06-09, 11:03
câu này tôi ko viết cho người ấy mà viết cho thuxua, phải nói ngay rằng qua những bài viết có thể thấy thuxua là người tình cảm lắm
Bác làm em xúc động đậy quá!!!!!!!!!!! :)
diudangbuon
07-06-09, 13:30
To Greenjadenguyen: Em ơi, ly hôn là thất bại, là đắng cay, là vạn bất đắc dĩ. Nếu có thể cố gắng thì em hãy níu giữ lại khi tất cả chưa quá muộn. Quan trọng là em muốn thế nào, em ạ! Chúc em luôn vui.
vâng, tôi cũng đồng ý với diudang_buon, vạn bất đắc dĩ mới phải chia tay thôi, chứ chỉ vì không chịu nhau được vì những lý do nhỏ thì sau này cái đau khổ nhận được sẽ lớn hơn nhiều, hãy nghĩ mà xem, những mệt mỏi, bực bội khi trước em sống với chồng phải chăng chỉ bằng 1 phần nhỏ so với những gì bây giờ - khi xa nhau rồi - em nhớ, nuối tiếc về anh ấy
Greenjadenguyen
07-06-09, 21:41
Thực ra e chưa ly hôn . Em tham gia diễn đàn với mong muốn hiểu về cuộc sống sau ly hôn và lắng nghe tâm sự của các ông bố bà mẹ nuôi con một mình . Cảm ơn các ý kiến chia sẻ của các anh chị . Không ai khi bước vào hôn nhân mong muốn mình phải ly hôn, nhưng em không biết làm thế nào để có thể vượt qua tình trạng hiện tại ngoài cách giải phóng cho nhau.
Em muốn viết cho "anh- người suýt nữa đã trở thành tập 2 của em" dù biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, đơn giản là để viết cho những người bạn cùng cảnh ngộ, và mong họ chia sẻ cùng em.
30 tuổi, em mới biết yêu lần đầu, đó là từ khi gặp anh.
Em biết thế nào là cho và nhận, biết thế nào là hy sinh và tha thứ, biết thế nào là ngọt và đắng..
Và khi Tình yêu vỗ cánh ra đi, em tự nhận ra rằng để có một người yêu mình thật khó và càng khó hơn để yêu thương một ngươi.
Khi ở bên anh, anh khiến em thật hạnh phúc nhưng cũng làm em ngạt thở bởi thứ tình yêu ích kỷ và sở hữu . Em không còn là chính mình khi ở bên anh.
Cho đến một ngày, em lại phải dũng cảm ra đi, để rồi lại những đêm không ngủ, nuốt những giọt đắng cay vào trong sâu thẳm.
Tình yêu ơi xin đừng đến nhé, vì em biết rằng mình không còn đủ dũng cảm để yêu một lần nữa .
Greenjadenguyen
07-06-09, 22:01
Nụ hôn lạnh à: đồng ý với chị. thật khó có người đàn ông yêu mình thật sự. Lại càng khó hơn để có thể yêu một người
Green à! Một khi cuộc sống gia đình không thể níu kéo hay vớt vát gì nữa thì "dũng cảm" là hai từ cần thiết.
Một người bạn đã nói với mình một câu, mình không nhớ rõ lắm, nhưng đại ý là :Ví tình cảm là một tấm gương, nếu nó đã vỡ, thì có cố gắng hàn gắn thì khi ban soi vào, bạn sẽ vẫn luôn nhìn thấy những vết rạn nứt. Chi bằng bạn dũng cảm dẫm chân lên những mảnh vỡ của nó, bất chấp đau đớn để tìm kiếm một tấm gương khác nhỏ hơn, nhưng là tấm gương mơi...
Greenjadenguyen
07-06-09, 23:09
Có lẽ làm vậy sẽ tốt hơn. Em bối rối quá. Vì tấm gương vỡ của em lớn lắm. Nó quá nhiều mảnh vỡ, dẫm qua những mảnh vỡ đó sẽ đau lắm chị ạ, và em sẽ mất tất cả trừ tự do. Con trai em nữa, với nó, bố rất tuyệt mà. Dẫu sao, em cảm ơn lời khuyên của chị.
lần nữa xin chen vào 1 chút, nếu em cảm thấy đau và muốn bước qua tấm gương vỡ thì không sao, nhưng nếu sau tấm gương vỡ lại là đống than cháy đỏ rực thì sao nhỉ, nên bước tiếp hay quay lại đây...Có 1 câu hát: "ngày buồn còn bao lâu hay muôn đời hối tiếc ..."
"Muôn đời hối tiếc" ư ? Em không nghĩ thế . Ai có thể nói trong cuộc đời mình không phạm sai lầm, ai dám khẳng định rằng mình chưa bao giờ hối tiếc . Tinh yêu đến và đi khiến cho người ta nuối tiếc nhiều lắm chứ .
Nhưng người ta cũng nói, thời gian có thể chữa lành mọi vết thương, và em cũng hy vọng rằng mình không đen đủi tới mức bước qua những mảnh vỡ lại gặp "than hồng" như anh nói .
Tất nhiên, mỗi người mỗi cảnh, những lời em nói chỉ là một trong vô vàn sự lựa chọn thôi.
Dù thế nào thì những ai đã dành thời gian đọc và viết trên diễn đàn này đều là những người chịu mất mát và đau khổ rồi . Nhưng không thể cứ mãi do dự được, như vậy sẽ khổ cả một đời .
Nếu muốn tiếp tục, và không muốn mất tất cả trừ sự tự do như Green thì phải gạt bỏ tất cả, chấp nhận tất cả và AQ một chút là: luôn nghĩ rằng mình hạnh phúc . Còn không phải san bằng mọi thứ để làm lại từ đống tro tàn .
Em cũng chả nghị lực gì cả, cũng chẳng "dũng cảm" và ăn to nói lớn như những gì mọi người cảm nhận khi đọc những lời này đâu . Nhưng số phận đôi lúc muốn chúng ta phải quyết đinh.
silent_rain
08-06-09, 10:47
E định ko viết về anh, một người bạn, một người đồng hành trong những thắc mắc ko biết hỏi ai (trong công việc) và đôi khi chỉ là những nỗi buồn vu vơ e có một nơi để nhắn rằng : E buồn lắm. hay chỉ để mách rằng em đang khóc đó. Để nghe anh phì cười (anh vốn thế, đi qua nỗi đau bằng nhiều kỉu cười khác nhau) và trêu. Và em ko biết vì sao mình hết buồn nữa. E cảm nhận rất rõ rằng chỉ có thể vì anh từng trãi, chỉ có thể anh cũng từng đi qua nỗi đau nên anh biết những lúc như vậy phải làm gì ? Bên anh em có thể hồn nhiên mách lẽo bao nhiêu thứ, hỏi bao nhiêu câu vớ va vớ vẫn. Anh em mình hem có thói quen báo cho nhau biết là sắp đi đâu. Để khi về CM anh mới biết em xa TP rồi. Hay chiều vẫn còn 888 với nhau, đến muộn mới biết anh chuẩn bị bay. và ngạc nhiên hơn khi anh lên ĐL lúc em chuẩn bị về.
Nếu cuộc đời còn có những ngày vui, thì xin hãy giữ lại một chút hồn nhiên trong em. Xin một góc nào đó trong mỗi một ngày, anh có 1 khoảng trống dành để em mè nheo anh trai hén ? hiiii
thoanguyen
08-06-09, 10:57
Mình đã đứng trước ngưỡng cửa ly hôn và chợt nhận ra rằng điều sắp mất đi lớn quá . Chưa biết phía trước là gì những mình đã quyết định lựa chọn và sẽ cố gắng hết mình để hạnh phúc một lần nữa quay trở về .
Những gì mất đi sẽ khiến chúng mình hối tiếc lắm . Hãy cố lên nào Green ơi, "nói ít thôi, muốn ít thôi,..." là lời khuyên chị dịu dàng buồn dành cho mình, "một người phụ nữ tự tin sẽ dễ đạt được hạnh phúc hơn" là lời khuyên Vịt dành cho mình
Em đang khác đi, tuy hơi khó khăn để sống khác trước nhưng em tin là em sẽ làm được
Em cũng đã nói rằng "mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh".
Thuxxua thực sự may mắn vì còn rất nhiều điều để nuối tiếc, điều đó có nghĩa là những tháng ngày hạnh phúc lớn hơn những hiểu lầm vụn vặt!
Nu hon lanh chúc chị hạnh phúc.
"Hạnh phúc là biết bằng lòng với những gì mình có"
Greenjadenguyen
08-06-09, 15:12
Chị Thuxua à? Thử cố gắng thêm một lần nữa có phải là cách tốt nhất không chị?
diudangbuon
08-06-09, 16:20
To Greenjadenguyen:
Không ai biết ngày mai của mình thế nào, tương lai của mình ra sao. Vì vậy, em hãy cố gắng cho hiện tại. Chị biết em rất sợ ly hôn, rất sợ đổ vỡ. Chị cũng biết em mong muốn có 1 gia đình hạnh phúc. Nếu thực sự như thế, em hãy cố gắng thật nhiều để có được điều em muốn.
Bước vào ngôi nhà 3C này, em hãy đừng lặp lại bước đi của những khổ đau, mất mát và tan vỡ. Đừng nản bước em nhé!
duongnguyen
08-06-09, 17:14
buồn vì anh cứ cố gắng còn em lại rửng rưng, một người xây một người đạp thì làm sao mà thành công được vợ à . Anh hết kiên nhẫn rồi có lẽ cần thêm thời gian xa nhau để mỗi người có khoảng lặng cho riêng mình .
Thu xưa à: Khi nào đoàn tụ bạn có thể khích lệ chồng bạn học Internet. Bằng tình cảm và mơ ước của mình bạn hoàn toàn có thể làm được điều này. Muốn chồng sử dụng Internet không đồng nghĩa với việc "cải tạo" một con người.
Thu xưa à: Khi nào đoàn tụ bạn có thể khích lệ chồng bạn học Internet. Bằng tình cảm và mơ ước của mình bạn hoàn toàn có thể làm được điều này. Muốn chồng sử dụng Internet không đồng nghĩa với việc "cải tạo" một con người.
VanHa nói đúng lắm. Chỉ là làm quen với công cụ của cuộc sống hiện đại thôi.
diudangbuon
08-06-09, 18:48
Nên hiểu "cải tạo" theo nghĩa rộng của nó. Muốn vợ hoặc chồng mình thay đổi theo ý muốn của mình không phải là một điều nên làm, trừ khi để họ tự nhận ra và tự thay đổi.
Sử dụng internet thì cần gì phải hiểu rộng hả chị. Giới thiệu 1 số cái hay ho là đồng chỉ ấy thích ngay mà. Vấn đề là có muốn làm và cách làm như nào. Mà bác kia có phải là 6-70 tuổi đâu mà lo.
Tôi thì không nói cụ thể về điều gì, nhưng mọi người trong ngôi nhà chúng ta, đều đã, đang sống một cuộc sống mới, những người đã ly hôn đều hiểu được rằng cuộc sống tiếp tới như thế nào, vậy khi một thành viên hơi đặc biệt - Green - vẫn còn cơ hội nối lại HP - thì, mọi người hãy cùng nhau có những lời khuyên đúng đắn nhất để cô ấy có những bước đi tốt hơn cái mà chúng ta đã từng chọn lựa .
diudangbuon
08-06-09, 20:14
Quan điểm của mình giống Lelong.
Tôi thì không nói cụ thể về điều gì, nhưng mọi người trong ngôi nhà chúng ta, đều đã, đang sống một cuộc sống mới, những người đã ly hôn đều hiểu được rằng cuộc sống tiếp tới như thế nào, vậy khi một thành viên hơi đặc biệt - Green - vẫn còn cơ hội nối lại HP - thì, mọi người hãy cùng nhau có những lời khuyên đúng đắn nhất để cô ấy có những bước đi tốt hơn cái mà chúng ta đã từng chọn lựa .
Biết thế nào là khuyên đúng hả Lelong? Kinh nghiệm của người này ko thể áp dụng cho người kia đc đâu, mặc dù bản chất sự việc có những nét giống giống đấy.
Tôi thì cho rằng người trong cuộc ai cũng nên cố gắng, nhưng nếu ko thể thì ly hôn là 1 phép mầu đấy.
Thực ra mà nói ai trong chúng ta ở đây đều đã có lúc hối tiếc và đều đã từng 1 lần nghĩ rằng giá như ngày xưa mình ko thế này ko thế nọ. Nhưng con người là vậy, phải đối mặt thật sự với sự mất mát, cô đơn mới thấm đc cái giá trị Hạnh Phúc.
Nên chăng xin chúc Green thật dũng cảm với quyết định của bạn. May mắn bạn nhé. ;)
Greenjadenguyen
08-06-09, 22:22
Rất cảm ơn các anh chị ạ. Dù mọi người có góp ý thế nào thì em hiểu đó là vì mọi người muốn tốt cho em thui. Em muốn tâm sự, muốn chia sẻ và thực sự rất hạnh phúc khi mọi người tham gia diễn đàn cho em những tình cảm chân thành ấm áp. Ở đây, em thấy mình được là mình, được quan tâm, sẻ chia, như vậy em cũng đã cảm thấy mình có niềm tin rồi, lâu nay phải sống bằng sự kìm nén đã làm em mệt mỏi. Cám ơn cả nhà cái nữa nha...:)
Biết thế nào là khuyên đúng hả Lelong? Kinh nghiệm của người này ko thể áp dụng cho người kia đc đâu, mặc dù bản chất sự việc có những nét giống giống đấy.
Tôi thì cho rằng người trong cuộc ai cũng nên cố gắng, nhưng nếu ko thể thì ly hôn là 1 phép mầu đấy.
Thực ra mà nói ai trong chúng ta ở đây đều đã có lúc hối tiếc và đều đã từng 1 lần nghĩ rằng giá như ngày xưa mình ko thế này ko thế nọ. Nhưng con người là vậy, phải đối mặt thật sự với sự mất mát, cô đơn mới thấm đc cái giá trị Hạnh Phúc.
Nên chăng xin chúc Green thật dũng cảm với quyết định của bạn. May mắn bạn nhé. ;)
Vâng, vì vậy nên tôi đã nói rằng tôi ko nói cụ thể điều gì cả, hãy để Green lựa chọn và quyết định cho số phận của cô ấy, nhưng, trước khi cô ấy "ký quyết định" cho cuộc sống tiếp của mình thì chúng ta nên cho cô ấy nhiều lời khuyên hơn, có thể là mỗi người hãy nói về cuộc sống của mình sau ly hôn, vừa để giúp cô ấy mường tượng được cũng là để chúng ta có thể chia sẻ với nhau .
Greenjadenguyen
09-06-09, 08:42
To lelong:
Vâng, anh Lelong rất hiểu cái mà em cần hiện tại. Đó là những lời tâm sự chia sẻ cuộc sống sau ly hôn của các thành viên tham gia diễn đàn. Em cần mường tượng ra cái gì đợi mình phía trước và em cần kinh nghiệm, tâm sự của những người đi trước để lựa chọn cho mình một quyết định đúng đắn hơn. Bởi cuộc sống, đâu có chuyện ai cũng như ai. Với ai đó, ly hôn là thần dược nhưng với ai đó ly hôn có thể là thuốc độc đúng không anh lelong nhỉ?
:beerchug::beerchug::beerchug:
Cụng ly nào anh lelong! Cheer!
Đã thỏa thuận, là không cãi nhau nữa, đã hứa với nhau, là không giận nhau nữa, đã nói với nhau, là không ghen linh tinh, đã thầm nhủ trong lòng, rằng chỉ có tình yêu thôi………
Nhưng dường như việc chỉ có mỗi tình yêu thôi chưa đủ, lại phải ghen, lại phải giận, lại dỗi hờn……
Thỉnh thoảng dỗi nhau một chặp, cũng thích lắm nhỉ , tha hồ mà dỗ dành, tha hồ mà nhẹ nhàng, mà nịnh bợ……
Nhưng nếu nó xảy ra như cơm bữa thì lại khác, cũng giống như hai đứa cùng nấu một bát canh, cho một thìa gia vị vào để thêm phần đậm đà, nhưng đằng này ông lại dốc nửa gói gia vị vào. Thì ai nó ăn được canh của ông chứ ?
Ừ thì đã tự nhủ là, cấm cho nhiều gia vị nhé ! mặn thì bỏ mẹ !! thế nhưng chết cha !! lỡ tay dốc vào nửa gói rồi, làm thế nào bây giờ ? tìm đứa khác nấu bát canh mới ? ấy, chớ , chớ có làm như thế !!!! vậy thì phải làm sao nhỉ ?
Thôi thì lỡ nấu rồi, đằng nào cũng là công lao của hai đứa mình, nên trân trọng nó…. Thế là hai đứa gắng gượng, giả vờ khen ngon mà húp lấy húp để……
Huhn….. cách này không được bà con ạ, đã thử rồi và không đem lại kết quả tốt…. có gì đó bức bối, có gì đó mặn chát…..
Bây giờ phải làm thế nào nhỉ ? lại quay ra tự trách mình, ngu chưa, ai bảo đổ cho lắm gia vị vào, bây giờ lỡ rồi làm thế nào ?
….. lại lặng lẽ cùng đổ đi một ít nước canh cũ, thêm nước vào ….. lại chan đầy yêu thương vào đấy…..
Cuộc sống đôi khi thật phức tạp và không như ta mong muốn, tình cảm cũng vậy, từ ngày có người yêu, ta chưa từng ngừng yêu em, chưa từng yêu em ít đi một tí ti nào cả …..tuy nhiên đôi khi vẫn gặp phải sóng gió…. Không nản lòng đâu em, ta chỉ lo em khổ nhiều ….
Anh sẽ lại nấu canh cho em ăn, mình sẽ rắc ít gia vị thôi …..Mình còn cả một chặng đường dài phía trước, em à, đi cùng anh em nhé !!!
( ST)
Chia tay rồi...
có phải không anh
Em sẽ ngủ đây
sau bao đêm thức trắng
Sau bao sợ hãi
và bao lần im lặng
Sau đớn đau
và dự cảm đã thành.
Trong giấc mơ anh sẽ lại ở bên em
Ta nắm tay nhau như có lần đã thế
Anh sẽ hôn lên vầng trán em thật khẽ
Nhẹ nhàng thôi
hạnh phúc dễ giật mình...
Rồi em cũng tỉnh dậy sau ánh bình minh
Anh - giấc mơ thành ảo ảnh
Trái tim em nhói đau
và buốt lạnh
Bàn tay em vội vã kiếm tìm...
Ừ,phải rồi
Hôm qua
Em nhìn anh lặng im
Chúng mình đã chia tay rồi anh nhỉ
Chỉ là một đêm trái tim đánh lừa lý trí
Chỉ là...
Chỉ là...
Thế thôi...
(ST)
UI! Sao khó quá ! Có phải người dự báo tương lai đâu mà biết được cuộc sống sau ly hôn sẽ như thế nào nếu bạn chưa thực sự đối mặt với nó .
Kinh nghiệm sống mối người mỗi khác, có người sẽ hối tiếc vì họ đã từng có HP để nuối tiếc . NHưng nếu là người chưa bao giờ, chưa một giây phút nào cảm thấy HP trong hôn nhân thì sao, vậy thì họ sẽ chỉ hối tiếc vì đã bước vào cuộc hôn nhân đó thôi...
Vâng, vì vậy nên tôi đã nói rằng tôi ko nói cụ thể điều gì cả, hãy để Green lựa chọn và quyết định cho số phận của cô ấy, nhưng, trước khi cô ấy "ký quyết định" cho cuộc sống tiếp của mình thì chúng ta nên cho cô ấy nhiều lời khuyên hơn, có thể là mỗi người hãy nói về cuộc sống của mình sau ly hôn, vừa để giúp cô ấy mường tượng được cũng là để chúng ta có thể chia sẻ với nhau .
Bác Lelong bắt đầu luôn đi, hãy nói về cuộc sống sau ly hôn của bác, cũng là cách bác chia sẻ với các thành viên trong diễn đàn về bác nhiều hơn. Sau đó đề nghị đến bác diudang_buon :66:. Rồi đến em và ...
đúng 5 phút sau, mà không hẳn, mới 4 phút 58 giây cô gái lao chiếc xe ga ra khỏi ngõ,: "chào anh, anh đến sớm vậy, chúng mình đi thôi"; "không phải anh đến sớm mà em ra muộn" - CT lẩm bẩm không nói thành câu, vì hắn biết rằng nếu để CG - tạm gọi tên cô gái - nghe thấy thì chắc công sức chau chuốt với bộ quần áo nhếch nhác kia sẽ tan tành . Cả hai đi sóng đôi bên nhau tuyệt đẹp, tuy CT không phải tài tử gì cho cam nhưng đã từng được tất thảy các cô gái trong ban nhạc Đồng Quê ngưỡng mộ đến sát nách (xin phải nói thêm rằng, ban nhạc được thành lập gồm 5 người, trong đó có 1 cô gái, chắc họ nhét tạm cô ta vào để nó có giọng nữ ấy mà, chỉ khổ cô gái, trước đó chưa lâu còn đi chặt củi, rồi bị ép buộc cầm mic chỉ vì cô ta có 1 chất giọng át thú rừng). Còn cô gái lướt trên chiếc xe tay ga đầy nữ tính nhưng khổ nỗi hai chân lại để dạng kiểu đàn ông vì vướng chút đồ đạc đang còn kẹp đằng trước, vậy nên trông mới hợp với hắn, chứ nếu không thì ...còn khuya.
- Anh ăn cơm chưa - CG hỏi phá tan bầu không khí im lặng giữa hai người
- Chưa - hắn đáp - vội quá nên ăn tạm bát phở .
CG bật cười: - Giờ chúng mình đi đâu hả anh.
- Cafe nhé - hắn ấp úng vì thực ra hắn rất mong chờ cuộc hẹn này nhưng lại quên cái chuyện là phải có chỗ cho cuộc hẹn thành công, với hắn, lúc này chỉ quan tâm tới câu chuyện đang dang dở lần trước chứ hắn không muốn rủ cô gái lên Mỹ Đình như nhiều người đã từng làm .
Cô gái gật đầu cái rụp và chỉ 10 phút sau ( tính theo đường tàu hỏa) cả hai đã đậu xe và bước vào một quán cafe không sang trọng nhưng khá đẹp ngự trị dưới chân một cái khách sạn .
- Anh chị dùng gì ạ - cô nhân viên có một chất giọng thanh thoát giống như người của cô ta nhẹ nhàng chìa cái list đồ uống .
- Anh có thể kể qua về bản thân anh được không, hôm nọ em quên hỏi - cô gái chủ động .
- Ừ, được chứ - hắn ấp úng - nhưng mai kể tiếp được không, bây giờ muộn rồi .
Chuyện này copy ở đâu thía, để tớ vào tớ đọc 1 mạch cho xong, hồi hộp chít đi được :4:
Chuyện này copy ở đâu thía, để tớ vào tớ đọc 1 mạch cho xong, hồi hộp chít đi được :4:
Hic, câu chuyện của tui mà, tui đang kể lại cho mọi người nghe, còn nếu là truyện do ai viết thì xin được gọi HA bằng mẹ ngay
thoanguyen
11-06-09, 10:41
Có khi em làm bác lelong mất hứng dưng thấy bác anhchi bẩu là kể về mình sau khi ly hôn cơ mờ!
oái, xin lỗi vì không biết TX lại chỉ hay xem kết phim :4:
Tiếp đi bác Long ơi, truyện của bác làm cả nhà hồi hộp quá!
thoanguyen
11-06-09, 12:12
oái, xin lỗi vì không biết TX lại chỉ hay xem kết phim :4:
Em đùa thôi mà, truyện của bác thú vị và hồi hộp quá, em hóng tiếp đây ạ
Em muốn viết cho "anh- người suýt nữa đã trở thành tập 2 của em" dù biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ đọc được những dòng tâm sự này, đơn giản là để viết cho những người bạn cùng cảnh ngộ, và mong họ chia sẻ cùng em.
30 tuổi, em mới biết yêu lần đầu, đó là từ khi gặp anh.
Em biết thế nào là cho và nhận, biết thế nào là hy sinh và tha thứ, biết thế nào là ngọt và đắng..
Và khi Tình yêu vỗ cánh ra đi, em tự nhận ra rằng để có một người yêu mình thật khó và càng khó hơn để yêu thương một ngươi.
Khi ở bên anh, anh khiến em thật hạnh phúc nhưng cũng làm em ngạt thở bởi thứ tình yêu ích kỷ và sở hữu . Em không còn là chính mình khi ở bên anh.
Cho đến một ngày, em lại phải dũng cảm ra đi, để rồi lại những đêm không ngủ, nuốt những giọt đắng cay vào trong sâu thẳm.
Tình yêu ơi xin đừng đến nhé, vì em biết rằng mình không còn đủ dũng cảm để yêu một lần nữa .
Nuhonlanh ơi, Các bé con có tội tình gì đâu, cảnh đứa trẻ mỗi buổi chiều ngồi thẫn thờ nhớ bố (hoặc mẹ), mỗi đêm về thèm hơi ấm của cha (thèm lời ru của mẹ), chao ôi tội nghiệp lắm . chẳng có gì trên đời là hoàn hảo, kể cả tình cảm . Nếu tình cảm là một tấm gương , đương nhiên trên đó sẽ có những vết dạn, vết nứt, vế ố, vết mờ .
Nuhonlanh ơi, Các bé con có tội tình gì đâu, cảnh đứa trẻ mỗi buổi chiều ngồi thẫn thờ nhớ bố (hoặc mẹ), mỗi đêm về thèm hơi ấm của cha (thèm lời ru của mẹ), chao ôi tội nghiệp lắm . chẳng có gì trên đời là hoàn hảo, kể cả tình cảm . Nếu tình cảm là một tấm gương , đương nhiên trên đó sẽ có những vết dạn, vết nứt, vế ố, vết mờ .
Lời chia sẻ của bác lelong hay quá ta, cả nhà mình vỗ tay nhẹ
Em biết mọi người điều có những suy nghĩ, những chính kiến riêng, nếu nói ai đúng ai sai thì thật khó .
Em cũng hiểu cảm giác khi nhìn những đứa trẻ thân yêu lớn lên thiếu hụt tình cha hay nghĩa mẹ, nhưng alone ạ, đúng như anh nói "trên đời không có gì là hoàn hảo cả". Mình chỉ có thể chọn phương án "ít xấu" nhất thôi.
Một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu của cha hoặc mẹ nhưng được bù đắp của những người còn lại thì theo nuhonlanh nó sẽ phát triển tốt hơn (chứ không phải là tốt nhất) so với chính nó nếu sống trong một gia đình đủ cả bố cả mẹ nhưng liên miên là những cuộc chiến tranh "nóng" và "lạnh" .
Chia tay là vạn bất đắc dĩ, chẳng ai mong muốn cả!
Greenjadenguyen
12-06-09, 21:16
Cái bác này, cứ làm hồi hộp
em muốn viết cho anh - người đàn ông mà đã từ từ len lỏi vào trong trái tim em, người mà đêm đêm khi cô đơn em lại nhớ đến, có những khi nhớ đến cồn cào nhưng phải tự kìm chế lại tình cảm của mình, anh - người đàn ông không dành cho em. em sẽ cố quên anh, quên đi tình cảm của mình
Thuong dua tre . Hix toi nghiep lam !
Em biết mọi người điều có những suy nghĩ, những chính kiến riêng, nếu nói ai đúng ai sai thì thật khó .
Em cũng hiểu cảm giác khi nhìn những đứa trẻ thân yêu lớn lên thiếu hụt tình cha hay nghĩa mẹ, nhưng alone ạ, đúng như anh nói "trên đời không có gì là hoàn hảo cả". Mình chỉ có thể chọn phương án "ít xấu" nhất thôi.
Một đứa trẻ thiếu thốn tình yêu của cha hoặc mẹ nhưng được bù đắp của những người còn lại thì theo nuhonlanh nó sẽ phát triển tốt hơn (chứ không phải là tốt nhất) so với chính nó nếu sống trong một gia đình đủ cả bố cả mẹ nhưng liên miên là những cuộc chiến tranh "nóng" và "lạnh" .
Chia tay là vạn bất đắc dĩ, chẳng ai mong muốn cả!
Thuong dua tre! Hixj , toi nghiep lam!!!:43:
-Hôm nay có triển khai gì tiếp không anh?
-Không, mình tạm dừng đã, giờ mọi việc đang khó khăn, tạm thời chưa triển khai vội, cần phải nghe ngóng. – ông sếp to béo trả lời rồi khệnh khạng đi ra phía chiếc Ford bóng lộn.
Hắn bước vào phòng, phòng làm việc riêng nên chỉ có mỗi hắn, vài cái bàn và cái máy tính, “biết làm gì bây giờ nhỉ” – hắn nghĩ và click vào YM.
-chào em, em đến lâu chưa? - hắn hỏi ngay CG khi thấy biểu tượng cô ấy sáng đèn
-em đến được một lúc rồi, còn anh….
…
Cuộc trò chuyện giữa hai người tiếp tục, và một tuần trôi qua, chẳng có nhiều việc để làm, hắn và cô gái cứ chat, cứ nói chuyện cho đến hết giờ, cũng may, thời gian này hắn chẳng có việc gì để làm cả, mà nếu có việc gì thì hắn chẳng còn tâm trí đâu để làm nữa, cả cô gái cũng vậy, những câu chuyện lãng xẹt trời ơi đất hỡi giữa hai người mà nếu người ngoài có biết sẽ cho rằng cả hai đứa rỗi hơi đang nói với nhau ấy như một sợi tơ hồng mỏng mảnh vô hình làm hắn và cô gái gắn kết với nhau lúc nào không hay .
Cảm thấy những cuộc trò chuyện kiểu này không đủ, cả hai cư dân mạng quyết định tạm bỏ ngôi nhà của mình để trao đổi với nhau bằng phương pháp “tín hiệu trực tiếp”, nghĩa là bên này phát thì bên kia thu ngay không cần qua một thiết bị trung gian nào cả.
Một buổi trưa hè nọ, trên con đường Trần Quang Khải bám dọc theo bờ đê Thanh Lương, có hai chiếc xe máy lướt đi nhẹ nhàng, xung quanh rất ít xe cộ, chắc bởi nhiệt độ ngoài cao quá, nhưng chủ nhân cả hai chiếc xe ấy, vẫn đi chầm chậm, hình như họ không có chung cái cảm giác với những người khác – những người một tay quệt trán một tay vừa điều khiển xe lao vun vút – nhưng, họ lặng im và chỉ lái xe, họ chăm chú lái như người đang tập đi xe vậy.
-Mình đi đâu hả anh – cô gái bất chợt hỏi.
-Em muốn đi đâu? – CT chỉ chờ có thế - anh nhường em lựa chọn.
-Em…em đi đâu cũng được anh à… – cô chỉ nói đến đây và cũng vội vàng dừng lại, suýt nữa thì cô đã bật ra ý nghĩ của mình – “…miễn là đi cùng anh”. Cô mỉm cười, ánh mắt long lanh, tuy rất nhẹ nhưng chắc không thể giấu được ai, kể cả những người kém tinh ý nhất.
-Hay là mình đi…đi… - CT ấp úng, người hay giao lưu với xã hội như hắn mà sao hôm nay nghĩ một chỗ để chơi khó vậy – …chúng mình đi hát em nhé – vừa nói vừa ngó xem phản ứng của cô gái mà tai hắn đỏ rần.
-Vâng – tiếng đáp lại nhẹ nhàng pha chút nữ tính làm hắn phấn khởi.
Chẳng nói chẳng rằng, hắn từ từ tăng tốc rẽ vào con đường Phạm Ngũ Lão yên ả đầy bóng mát, CG đi theo mà gần như không cần chờ một tín hiệu xi-nhan nào, cứ như cô ấy biết chỗ đó vậy, có lẽ, tín hiệu của tình yêu đã dẫn đường.
Quán karaoke là một ngôi nhà nhỏ nhưng được xây bốn tầng, bà chủ quán có vóc dáng gần như ngôi nhà của bà vậy, vội nhổm lên để lại tiếng ghế trúc đang đung đưa cọt kẹt.
Sau khi được nghe những lời đón tiếp tận tình như mật, hai con ruồi vo ve bay thẳng lên tầng ba rồi thẳng tiến vào phòng, bên ngoài, chú lính chì như hiểu ý đã vội sập cửa ngay, nhốt hai con ruồi “tự nguyện”.
Nước được mang lên, âm thanh chưa yêu cầu đã được bật, chỉ còn hai người trong cái không gian đó cộng với ánh đèn mờ ảo xanh đỏ dìu dịu đủ để viết tên bài hát.
“trong đôi mắt em anh là tất cả, là niềm vui, là hạnh phúc em dấu yêu…nhưng, em ước gì mình gặp nhau lúc anh chưa ràng buộc, và em chưa thuộc về ai…
Anh sẽ cố quên khung trời hoa mộng, ngày hè bên nhau tình mình đến rất nhanh…
Anh sẽ cố quên…nồng nàn như đã dấu yêu từ thuở nào”.
http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=-wR7n5cdJv
Hi vong se khong bao gio phai hat bai nay anh Lelong nhi!
Hi vong se khong bao gio phai hat bai nay anh Lelong nhi!
Vâng, kể cả tác giả chắc cũng chẳng muốn nhiều người phải hát bài này đâu
thoanguyen
13-06-09, 21:49
@Xã: Em dần biết cách để gần anh, biết cách để hiểu anh và em tin em sẽ làm được . Bạn em nói đúng, chỉ có một ngày duy nhất để sống cho trọn vẹn, cho hết mình, đó là ngày hôm nay! Cho qua ngày hôm qua và đừng nghĩ tới ngày mai anh nhé! Chỉ biết hôm nay, lúc này em và con đang ngóng chờ ngày đoàn tụ̣ . Em biết lúc nầy anh đang nóng lòng lắm :)
@Xã: Em dần biết cách để gần anh, biết cách để hiểu anh và em tin em sẽ làm được . Bạn em nói đúng, chỉ có một ngày duy nhất để sống cho trọn vẹn, cho hết mình, đó là ngày hôm nay! Cho qua ngày hôm qua và đừng nghĩ tới ngày mai anh nhé! Chỉ biết hôm nay, lúc này em và con đang ngóng chờ ngày đoàn tụ̣ . Em biết lúc nầy anh đang nóng lòng lắm :)
Chúc mừng TX nhé, nhiều người cũng mừng cho em và cũng ghen với em lắm đấy
“anh nhớ em không? Em nhớ anh quá”
“anh cũng thế”
“chúng mình vừa mới ở bên nhau mà”
“anh biết, nhưng…”
“sáng mai chúng mình gặp nhau, anh nhé”
“ừ, cũng muộn rồi, em ngủ đi cho đỡ mệt”
“vâng, em yêu anh”
“…”
Thích mấy câu này. Tình cảm lắm.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.