View Full Version : Truyện ngắn 100 chữ
Có những mẫu chuyện hay, ý nghĩa, cảm động trong tập "truyện ngắn 100 chữ" pandamamy muốn chia sẻ với mọi người . Nếu đã có , không phù hợp , Ad/Mod xóa giúp , cám ơn .
Tiếng đêm ( Lê Thị Cẩm Âu).
Căn nhà ngày càng trở nên trống lạnh. Nhất là sau lần chúng tôi chính thức chia tay nhau.
Anh thất chí :
_ Cuộc đời sao cứ mãi cưu mang bao lận đận!
Rồi anh say. Say…
Hai mẹ con tôi, rốt cùng loanh quanh như hai cái bóng, đẫm buồn.
Đêm. Chiếc giường trống đi một chỗ. Mẹ con tôi nằm gần nhau hơn.
Khuyu. Trở mình, nó vòi :
_ Mẹ thoa lưng cho con!
Rồi so bì :
_ Tay ba sần, thoa đã hơn!
_ Đã thì theo ổng đi!- Tôi phát cáu.
Nó mủi lòng, trong khi tôi khóc.
Truyện cổ (Đào Vân Anh)
Năm hai mươi tuổi, Hứa Hầu có hơn trăm bạn hữa, tiệc tùng, bù khú thâu đêm.
Năm ba mươi tuổi, chàng lựa được hai chục tráng sĩ, họ thề quyền sinh tử có nhau.
Năm năm mươi tuổi, chàng trà dư tửu hậu với hai người, vốn là kẻ tay tả, tay hữu của chàng.
Năm sáu mươi tuổi, ông lão âu yếm vuốt mái tóc của bà vợ già móm mém “Nàng là bạn tri âm duy nhất của đời ta”.
Dì ghẻ (Nguyễn Thị Kim Anh).
Chị lấy chồng. Chưa kịp có con thì chồng mất. Ba năm sau chị đi bước nữa.Người chồng mới góa vợ, có hai con nhỏ. Yêu chồng, yêu luôn cả con chồng. Chị quyết định không sinh con để lo cho gia đình. Lớn lên, người con trai có vợ. Sau tuần trăng mật anh ta về nhà. Chị vui mừng ra đón. Chưa đến phòng khách, chị nghe tiếng cô con gái :
_ Còn xấp vải hoa?
_ Cho mẹ.
_ Hoài của! Em lấy nốt, nào phải mẹ mình.
Chị càng buốt tim hơn khi người con trai im lặng.
Truyện buồn quá bạn nhỉ! :(
Truyện buồn quá bạn nhỉ! :(
Đúng đấy bạn a. Như lời giới thiệu : ".... có chuyện tươi tắn , nhưng hầu hết là chuyện buồn, lắm khi làm ta se sắt . Có lẽ do những chuyện vui thì qua đi rất nhanh ,còn nỗi buồn đọng lại, có khi đọng lại mãi "
Cái bóng (Hải Âu)
Ông luôn phàn nàn về cuộc hôn nhân sắp đặt sẳn mà gia đình dành cho mình. Ông chê bà ít học, chẳng tương xứng với sự lịch lãm của ông. Mọi việc ông thường tự quyết, chẳng coi bà vào đâu. Bà tồn tại bên ông như cái bóng lặng lẽ trong cuộc sống chung có nhiều thăng trầm.
Một ngày, bà nhẹ bỏ ông sau một cơn bạo bệnh. Ông ra vào ngẩn ngơ như thể đang kiếm tìm. Nhà thiếu bà, ông mới thấy rõ những khỏang trống. Ông nhận ra sự lịch lãm cũng chẳng tạo nên được một gia đình nếu thiếu đi sự hy sinh, chịu đựng âm thầm của bà..
Đứa con (Hải Âu)
Vợ chồng gây nhau. Dằn dỗi, vợ bế con về ngoại. Nhà vắng tiếng trẻ, anh thấy trống trải trong lòng. Giá như không gây nhau, giờ này anh đã được nựng vào đôi má bầu bĩnh của thằng bé.
Ở nhà ngoại, con nhớ hơi cha khóc ngằn ngặt. Chị nhìn con khóc mà nẫu cả ruột gan.
Hôm sau, anh chuẩn bị đi đón con đã thấy chị ở trước cửa nhà.Thằng bé gặp cha cười nói tíu tít. Anh mừng rỡ ôm chầm lấy con nựng nịu. Nhìn cha con vui vẻ, cơn hờn giận trong lòng chị tan như bong bóng xà phòng.
Chung tình (Hải Âu)
Mặt hồ lung linh. Nhìn xuống. Anh thấy bóng mình chìm trong đáy nước. Khi anh quay lưng đi. Hình anh tan biến.
Mắt em cũng lung linh ánh biếc như mặt nước hồ thu. Nhìn em. Bóng anh cũng chìm trong đáy mắt. Khi anh quay đi. Hình ảnh anh đã bị cầm tù.
Thời gian trôi qua. Mọi sự đổi thay. Nước hồ không còn trong vắt. Mắt em cũng đã sậm màu, nhưng một vóc dáng cao gầy vẫn còn nguyên trong đáy mắt em như những ngày xưa cũ.
Bố và con (Trần Ninh Bình)
Anh phụ trách công việc giao tế ở một công ty, lúc nào cũng tươi tắn, lịch sự và hòa nhã. Sau một ngày làm việc mệt mỏi, buổi tối tắm rửa xong, đang nằm đọc báo trên giường trải drap trắng toát thì con bé bốn tuổi, mồ hôi mồ kê, chân tay lấm láp trèo lên. Anh cau mặt gắt con sao không chịu đi rửa chân tay trước. Con bé mếu máo :” Bố ơi, từ sáng tới giờ bố chưa mi con cái nào!”
Ăn cơm (Nguyễn Thanh Bình)
Thằng Tèo ngồi tiu nghỉu. Tựa lưng vào cây trứng cá bên hông nhà, thỉnh thoảng nó giơ tay gạt nước mắt.
Không biết chuyện gì? Cả buổi sáng nay ba má nó liên hồi ẩu đả. Bỏ ông táo lạnh tanh. Giờ mỗi người mỗi góc.
Rồi cuộc chiến lại tiếp tục. Từ võ ba càng chuyển sang võ miệng. Bỗng má nó lớn giọng :
_ Ông ăn chả, tôi ăn nem. Mặc xác ông!
Đến đây, cái bao tử thúc giục, Tèo tham chiến :
_ Con không thèm ăn thứ đó, con chỉ muốn ăn cơm thôi!
Nó (Quỳnh Châu)
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm.
Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái dỗ dành : “Ngoại có đi đâu!Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín.
Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo :“Mẹ có đi đâu!Mẹ ở đây mà!” rồi lấy tay đặt lên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.
Cho và nhận (Ngọc Chi)
Chị yêu anh nồng nàn và đằm thắm. Như bao người con gái khác, chị cũng muốn được đưa đón, quan tâm chăm sóc. Nhưng vì anh quá bận rộn, việc gì chị cũng giành làm, tự nhủ sau này mọi thứ sẽ tốt hơn…
Lâu dần thành quen. Giờ, anh rảnh rỗi hơn còn chị thì bắt đầu se lòng khi thấy người ta đưa đón nhau…
Nó (Quỳnh Châu)
Ba nó bỏ đi lúc nó còn đỏ hỏn. Ngoại và mẹ nuôi nó trong nghèo khó. Đau khổ - Và cả hạnh phúc. Được vài năm, cái đói nghèo cướp mất ngoại. Thiếu hơi bà, nó ngằn ngặt khóc đêm.
Mẹ chỉ ôm nó vào lòng, để tay lên ngực trái dỗ dành : “Ngoại có đi đâu!Ngoại ở đây mà!”. Vậy là nó nín.
Rồi mẹ cũng theo bà. Hôm tang mẹ, thấy dì khóc, nó bảo :“Mẹ có đi đâu!Mẹ ở đây mà!” rồi lấy tay đặt lên ngực trái, chỗ trái tim. Nó dỗ thế mà dì chẳng nín, lại ôm nó khóc to hơn.
Chuyện hay và buồn quá! Cảm ơn Pandamamy đã chia sẻ nhiều chuyện hay nhé.
Chuyện hay và buồn quá! Cảm ơn Pandamamy đã chia sẻ nhiều chuyện hay nhé.
Vâng, quả là buồn, nhất là trong Forum này, đáng ra phải có nhiều chuyện vui để giảm buồn. Cứ duy trì vậy, đến khi nào mọi người buồn quá không chịu được, tôi sẽ dừng lại bạn nhé.
Riêng tôi lại thích những chuyện buồn này, vì nó rất đáng để buồn. Nỗi buồn đó nó thấm đẫm, càng nghĩ càng thấy buồn. Buồn nhưng không bi quan. Hơn nữa, niềm vui thì ít, thoáng đến dễ đi, mau tan biến. Cứ tập cho bản thân quen buồn sẽ có đủ bản lĩnh để đón nhận những cái ko vui sẽ đến.:1:
Pandamamy cứ chia sẻ nhé, tuy buồn 1 chút, nhưng đọng lại rất nhiều tình cảm. :)
thoanguyen
04-12-08, 19:32
Những truyện này buồn nhưng thật cô đọng và hay! Cảm ơn chủ topic nhé! Bạn cứ post lên đây để mọi nguời cùng đọc ! Tặng bạn :icon_smile_rose: :icon_smile_rose: :icon_smile_rose:
Cám ơn bạn TA & thuxua78 đã chia sẻ, cám ơn hoa của thuxua78 nữa nhé.
Cuối tuần, gởi mọi người chuyện ít buồn hơn một chút . Chúc mọi người cuối tuần thật ấm.
Võ sĩ ( Duyên)
Thầy dạy kèm Anh văn của tôi là hàng xóm. Khi thi lên Thái cực đạo rớt, anh kể cho tôi nghe. Lúc được tuyển vào đội tuyển quốc gia, anh lại giấu. Hát cho phường bị chê : kể ; đoạt giải nhất karaoke : lại giấu…Có bạn trai, tôi kể, anh lặng thinh. Chia tay với bạn trai, tôi kể, anh cũng làm thinh…Khi nghe tôi nói đã từ hôn với gã Việt Kiều, anh không làm thinh nữa : _ Tại sao vậy ? – Vì…em… yêu anh. Thầy dạy, ca sĩ, võ sĩ của tôi như bị knock-out, khuỵu chân xuống, rồi … khóc.
Cu Lì (Nguyễn Hỷ)
Cu Lì năm nay lên hai. Nó đang nói bập bẹ một vài tiếng. Tính nó ngang bướng và hay khóc khi gây lộn với chị. Mỗi lần như thế, mẹ nó quát :”Im đi, nhịn nhau không được hả!”.
Hôm nọ, bố mẹ Cu Lì cãi nhau. Mẹ nó khóc sụt sùi. Cu lì hét lên với giọng ngọng ngịu :”Im…i, nhịn nhau…ông…ược hả!”.
Kiếp sau (Thanh Lam)
Cãi nhau kịch liệt, người vợ nức nở :
_ Ông không thương tôi, ông không lo lắng gì con cái.
Ứa nước mắt, người chồng nói :
_ Không thương bà, sao có được bốn mặt con. Đứa lớn gần 40, đứa út đã 30. Không lo cho con, mà chúng sống được. Không đứa nào hư cả.
Người vợ còn sụt sùi :
_ Kiếp sau tôi không lấy ông đâu!
Người chồng (giọng kiên quyết) :
_ Được đầu thai lên, tôi cũng cứ đi tìm bà. Làm gì kiếm được một người như bà?
Tối, họ đưa nhau đi xem phim : “Anh vẫn yêu em”.
:icon_smile_rose: :icon_smile_rose: :icon_smile_rose: :icon_smile_rose:
thoanguyen
05-12-08, 17:54
Chuyện KIẾP SAU hay quá!
Thầm mong có một người đàn ông như thế! Nhưng cái này người ta gọi là "Những điều ước phi thực tế"
Chuyện KIẾP SAU hay quá!
Thầm mong có một người đàn ông như thế! Nhưng cái này người ta gọi là "Những điều ước phi thực tế"
Cứ hy vọng nha, biết đâu một ngày đẹp trời, có một người "đầy tự ái", vào đây chứng minh cho thuxua thấy : phát biểu của thuxua mới là phi thực tế :icon_smile_rose:
Lẽ thường (Trần Chi)
Họ nói chuyện với nhau hàng giờ liền không chán như bao cặp tình nhân đang yêu khác. Gọi điện thoại hẹn chiều gặp cũng mất gần nữa tiếng đồng hồ. Có cảm giác như thời gian không bao giờ đủ cho họ.
Những tưởng hôn nhân sẽ là cơ hội họ có thể nói với nhau nhiều hơn… Nào hay, tiếng nói đối với họ giờ đây giống như một thứ của cải có giới hạn mà ngày xưa họ xài quá nhiều rồi…
Thư (Nguyễn Thị Chung)
Hồi mới cưới nhau, chị thường hay viết thư cho anh, tình cảm nồng nàn, có cả những lá thư không gửi. Thư nào anh cũng đọc thuộc lòng. Hạnh phúc ngập tràn.
Giờ đây, anh mải mê tối ngày với công việc, ít có thời gian tâm sự cùng chị. Còn chị, vẫn giữ thói quen viết thư cho anh mỗi lần anh đi công tác - những lá thư không gửi. Lần nào cũng vậy, thấy lá thư đặt trên bàn làm việc anh lại cằn nhằn : “Em viết để làm gì, thời gian đâu mà đọc”. Chị lặng lẽ thở dài và lần sau lại viết - những lá thư không gửi.
Con trai (Linh Diệu)
Bà Nội sanh mỗi mình bố.
Mẹ cũng chỉ có mỗi Bé thôi. Mẹ sanh phải mổ mà.
Bé đã lên 5, thích em trai lắm. Bố cũng vậy. Bà Nội thì khỏi nói, lúc nào ôm Bé cũng thở dài : Phải chi…
Một hôm Mẹ khóc - Rồi Mẹ nằm vùi, lặng ngắt , xanh xao. Cả nhà tự nhiên im ắng hẳn. Suốt tuần.
Bố với Bà Nội đem về cho Mẹ một chú nhóc thật xinh. Bé thì mê mẩn, nhưng Mẹ chẳng khỏe lên tí nào. Mẹ bảo : Bố đổi em bé bằng trái tim Mẹ đấy!
Quà tặng của Thượng Đế (T.H)
Cô đã hơn một lần thủ thỉ với mẹ :”Anh ấy là món quà quí giá nhất mà Thượng Đế đã ban tặng cho con”, lần nào nghe xong mẹ cũng mỉm cười. Cô đã yêu – yêu bằng tất cả những gì mà cô có được. Cô hồn nhiên và hạnh phúc bên anh mặc kệ bao thăng trầm của cuộc sống. Với cô, anh là phần đời quan trọng nhất.
Rồi một ngày kia. Thượng đế đến mang món quà của cô đem tặng cho kẻ khác.
Đêm nào cô cũng ôm gối mõi mòn tự hỏi vì sao…
Mẹ nằm bên khẽ nén tiếng thở dài.
Mẹ tôi ( Lăng Dũng)
Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ dắt con sơ tán khắp nơi.
Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm. Năm năm sau mẹ mới quyết định lập bàn thờ với bức di ảnh của bố. Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về! Tất cả chợt vỡ oà…
Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ …mẹ lại một mình.
Lát nữa về (Phạm Thu Hiền)
Anh chị lấy nhau được 5 năm. Gia đình bất hòa nhưng có đứa con cũng đỡ phần nào.
Ngày ngày, khi chị đi làm, đứa con nhỏ ba tuổi thường khóc đòi chị. Chị dỗ dành :
_ Nín đi con ! Lát mẹ về.
Năm sau, anh chị ly dị. Tòa cho anh nuôi đứa bé. Chị ôm nó khóc. Nó nhìn chị, ngây thơ :
_ Nín đi mẹ ! Con đi chơi với ba, lát con về..
thoanguyen
11-12-08, 22:52
Ước mơ
Tăng Khắc Hiển
Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt.
Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi:
- Sao con không đổi làm chủ ấy ?
Đứa trẻ bảo:
- Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người.
Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa
Lòng mẹ
Võ Thanh An
Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, đĩa, quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ lên nữa.
NGÀY SINH NHẬT ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
DIỆU AN
Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.
Cha tôi (Nguyễn Minh Hiếu)
Mẹ bỏ đi theo người khác. Cha ở vậy nuôi chúng tôi. Hơn 20 năm. Tôi và anh Hai đều có gia đình. Ngòai 60, bỗng cha tôi dường như trẻ lại. Ông năng chải chuốt, đi lại và xài tiền nhiều hơn. Chúng tôi nghĩ ông có nhân tình và đối xử có phần nghi ngại. Ông vẫn không nói.
Tôi tìm đến bệnh viện, quyết định cho người tình của cha tôi một trận. Chợt tôi lặng người đi vì người cha đang chăm sóc là mẹ. Thấy tôi, ông gượng nói : “Ba sợ các con còn giận mẹ…”.
Mồ côi (Nguyễn Văn Hùng)
Đêm đông, nằm cạnh bố, cu Hải co ro thì thầm : _ Giá như mẹ đừng “đi xa”, thì giờ này con được nằm giữa ấm biết mấy. Chứ có hai bố con mình, ai cũng lạnh.
Bố cu Hải vỗ về con, rồi nói : _ Con đừng lo, mẹ xa rồi, có dì thay mẹ chăm con. Cu Hải không hiểu nhưng cũng thấy mừng, vì nhà có thêm người đỡ vắng lạnh.
Mùa đông sau, Hải co ro nằm một mình lại nghĩ : _ Giá như đừng có dì nhỉ thì bây giờ mình đỡ lạnh một bên…
thoanguyen
15-12-08, 21:14
Câu chuyện MỒ CÔI và CHA TÔI hay quá! chuyện MỒ CÔI nhè nhẹ nhưng sâu, thấm mãi .... thấm mãi .... Tội cu Hải quá !:2:=((
Chia tay (Nguyên Khang)
Một năm trước hai đứa nói chia tay. Miệng thì nói thế mà nhất cử nhất động gì của nhau cũng biết hết. Có khi điện thoại reo lên : “Alô, em ơi ! Anh xỉn quá !”. Hay như chuyện bất ngờ :”Anh ơi ! Xe em mất tiêu rồi !”.
Rồi một ngày điện thoại cũng reo lên : “ Em ơi! Anh có người khác rồi. Cô ấy tội nghiệp lắm !”. Em như người bước hụt chân. Như mất đi một phần cơ thể. Sáu năm trời bên nhau, vui buồn lẫn lộn. Sáu năm có anh. Những tháng ngày tới em biết gọi ai ?
Một thời (Hồ Thụy Liên)
Bước vào năm thứ nhất, lũ con trai thi nhau xếp hàng làm đuôi của chị. Chị cười bảo “ một lũ điên”.
Bước sang năm thứ hai, một nửa trong số đó ước ao được xách cặp cho chị. Ngó lơ, chị “mím chi cọp”.
Bước sang năm thứ ba, chỉ còn duy nhất một người, chị chê hắn cù lần.
Năm cuối cùng, kẻ cù lần ngày ấy trở thành cái đuôi của một nữ sinh viên năm thứ nhất.
Không có ai theo đuổi, chị lại ước mình là sinh viên năm thứ nhất.
5ducklings
18-12-08, 07:17
Buổi sáng .(ngungo)
Sáng nay cô chải răng bằng chiếc bàn chải màu hồng ,hôm nay đến lượt nó .Chiếc bàn chải màu vàng quay mặt vào tường giận dỗi ,cô mỉm cười :Mai sẽ đến lượt cậu đấy mà .Sáng nay cô rửa mặt bằng chiếc khăn xanh .Chiếc khăn màu hồng khô khốc trên giá .Sáng nay cô thức dậy trong bộ pyjama size XL .Chiếc váy ngủ điệu đà lạnh lẽo,1mình trên mắc . Sáng nay ...Anh vẫn chưa về ...
Mẹ ghẻ (B.P.M)
Cô tôi muộn chồng vì quá dữ tính, ruột thịt cũng chẳng ai muốn gần, đành lấy dượng, đã góa vợ.
6 tuổi, Lộc về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà lằn roi mới vẫn chồng lên dấu đòn cũ.
Lộc 15 tuổi, dượng chết. Đinh ninh Lộc bỏ đi nên ngày mở cửa mả, cô đuổi khéo :
_ Có muốn về với bà ngoại mày không?
Lộc cúi đầu, nói trong nước mắt :
_ Con đi rồi, mẹ ở với ai?
Sau câu nói, dường như bà mẹ ghẻ ở lại với nấm mồ, cô tôi về, đi chùa, ăn chay. Lộc trở thành cậu ấm - rồi trở thành thạc sĩ, mẹ con thân thương như một phép màu…
Chuyện cũ (B.P.M) - Tặng những ai còn trên bục giảng
Ngày 20.11, tôi gặp lại một học trò cũ, em kể :
_ Hồi học với cô, mẹ em bị bệnh nan y, em phải lo cho sáu em nhỏ, đêm đi học, ngày đi làm, chiều nào cũng “chạy” đến trường, có nhiều hôm phải mặc áo lót còn ướt, lạnh mà vẫn mong gió nhiều, muộn mà vẫn mong đường dài, để đến lớp áo kịp khô….
Nhớ những lúc bị tôi nêu tên trước lớp vì “quá lười”, em chỉ cúi đầu, nước mắt rơi lã chã xuống bàn….Lòng tôi tràn đầy hối hận. Tôi muốn hỏi : _ “Sao ngày xưa em không nói?”. Nhưng tôi chợt nhớ : ngày xưa tôi chưa bao giờ hỏi….
Bão (Nga Miên)
Sống ở miền đất biển, công việc của anh cũng gắn liền với tàu, biển, khơi xa…Anh đi suốt, về nhà chẳng được bao ngày rồi lại ra khơi. Mỗi lần anh đi chị lại lo. Đài, ti vi báo bão, đêm chị ngủ chẳng yên, chị sợ bão sẽ cuốn anh ra khỏi cuộc đời mình…
Cuộc sống có khá hơn, anh không đi biển nữa mà chỉ kinh doanh trên bờ. Anh đi sớm về trễ, có đêm vắng nhà, bảo vì công việc làm ăn, nghe đâu…
Không phải bão, nhưng anh vẫn bị cuốn xa dần. Sóng gió, bão trong lòng chị.
Vòng cẩm thạch (Jang My)
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách từ chối, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường…Đến khi tay mẹ đen sạm, mẹ vẫn chưa một lần được đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiệc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :
_ Mẹ già rồi, tay run lắm, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui.
Chị em không ai bảo ai, nước mắt rưng rưng.
Học (Lê Đức Quang)
Năm hai mươi, tôi theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi sự thông minh , hiểu biết…
Năm bốn mươi, tôi cũng theo đàn anh lớn hơn mình năm hoặc mười tuổi, để học hỏi kinh nghiệm, từng trải…
Năm sáu mươi, tôi quay ngược lại theo tuổi trẻ hai mươi, để học hỏi sự nhanh nhẹn, tháo vát…Học lại từ đầu.
Đồ cổ (Lê Nguyễn Thục Quyên)
Biết tôi chuyên nghiên cứu đồ cổ, anh mời đến, cho xem bộ sưu tập đời Lý. Quý chúng lắm nên hàng ngày anh lau chùi kỹ lưỡng, đặt chúng nằm trang trọng trong phòng khách thật đẹp. Để có được nó, nghe đâu anh tốn công ròng rã mười năm trời…
Có tiếng ho yếu ớt bên chái nhà tối tăm nơi góc sân. Tò mò tôi liếc nhìn…Một cụ già nhỏ bé đang run rẩy trên chiếc giường con trải manh chiếu rách, cáu bẩn, tồi tàn. Bên cạnh là tô cơm khô cứng tự bao giờ….
Món đồ cổ trở nên vô nghĩa.
silent_rain
02-01-09, 09:37
Đồ cổ (Lê Nguyễn Thục Quyên)
Biết tôi chuyên nghiên cứu đồ cổ, anh mời đến, cho xem bộ sưu tập đời Lý. Quý chúng lắm nên hàng ngày anh lau chùi kỹ lưỡng, đặt chúng nằm trang trọng trong phòng khách thật đẹp. Để có được nó, nghe đâu anh tốn công ròng rã mười năm trời…
Có tiếng ho yếu ớt bên chái nhà tối tăm nơi góc sân. Tò mò tôi liếc nhìn…Một cụ già nhỏ bé đang run rẩy trên chiếc giường con trải manh chiếu rách, cáu bẩn, tồi tàn. Bên cạnh là tô cơm khô cứng tự bao giờ….
Món đồ cổ trở nên vô nghĩa.
Chị làm Mưa khóc rùi đó . Bắt đền chị nhá!:x
Chị làm Mưa khóc rùi đó . Bắt đền chị nhá!:x
Nín chị thương . Sài Gòn mưa như vậy là mát mẻ lắm rồi , em không cần phải tham gia đâu nha .:1:
Ngày thứ 7 (Đ.T)
Thuở bé tôi luôn luôn chờ đợi ngày thứ bảy. Vì đó là ngày ba tôi thường đưa cả nhà đi ăn tối, đi xem phim. Đến tuổi dậy thì, ngày thứ bảy càng đáng yêu hơn vì đó là ngày tôi đến nơi hẹn với người yêu. Khi lập gia đình, tôi cũng mong ngày thứ bảy để được nghỉ việc, được giặt ủi quần áo, dọn dẹp nhà cửa…Và bây giờ tôi sợ ngày thứ bảy! Đó là ngày chồng tôi họp bạn nhậu, con tôi hẹn với người yêu, tôi hoàn toàn cô đơn.
Cần thiết (T.T)
Ngày cô theo gia đình định cư ở nước ngoài, Thầy buồn nhiều vì cảm thấy trống vắng, cô đơn. Nhiều năm trôi qua, Thầy vẫn ngày hai buổi ăn cơm tiệm, một mình một bóng đi về. Đã bao lần cô gợi ý đón Thầy sang, nhưng Thầy nhất quyết từ chối. Cuộc đời thầy gắn bó với trường lớp đã bao năm, làm sao nỡ dứt bỏ.
Một lần gọi điện thoại về thăm, cô dè dặt hỏi : “Anh có cần gì cứ nói, em sẽ gởi về liền”. Cười buồn, Thầy ôn tồn đáp : “Anh chỉ cần em”.
Nuôi mẹ (Nguyễn Thị Thao)
Con ở Đức về, giàu có, đón mẹ ra nuôi.Con dâu hồ hởi, cơm quà cho mẹ chu đáo. Giường mẹ màn mới , quạt riêng.
Mẹ như vàng.
Chồng biếu mẹ mọi thứ. Thương mẹ, anh hay gần gũi, trò chuyện, lại gởi quà về quê. Vợ nhìn soi mói. Bữa ăn thiếu đậm đà. Tối đến màn chẳng mắc. Lạnh nhạt…
Mẹ thành bạc.
Mẹ ốm, nằm một chỗ, khó ăn, khó ngủ, ho… Chồng chăm mẹ. Một mình vất vả mọi việc, vợ bực bội và lạnh lùng : “Xem thế nào đưa mẹ về quê…”
Mẹ thành rác vứt bờ tre.
(Dân gian có câu : Ngày thứ nhất mẹ là vàng; Ngày thứ hai mẹ là bạc; Ngày thứ ba mẹ là rác vứt bờ tre)
Chỉ tay (Thu Trang)
Cô có thói quen xòe bàn tay trái, ái ngại nhìn đường chỉ kẻ ngang tay mình.
Có người nói : “Nếu tìm được người có đường chỉ tay như vậy, em sẽ giàu sang”. Nghe cô kể, anh cười : “Tay anh không có đường chỉ ấy. Em ra chợ xem mấy ông ăn xin, chắc sẽ tìm thấy”. Cô cười như nắc nẻ.
Rồi cuộc sống cuốn anh xa cô. Giờ đây, cô không cần bàn tay có đường chỉ ngang. Cô chỉ cần đôi tay chai sần với những ngón gầy để dìu cô đi suốt con đường này. Chỉ tay nào là hạnh phúc, chỉ tay nào là đau khổ, làm sao cô biết được!
Cưới vợ (Hoàng Xuân Thế Vinh)
Mẹ mất, trối lại : “Ông phải cưới vợ cho nó, nhớ chọn người cùng làng”.
Mình đi làm xa, ông cụ sống một mình. Thật tội. Nhờ mai mối, năm nào mình cũng về làng “coi mắt”, nhưng chưa ưng ý đám nào. Ông cụ có vẻ buồn.
Công việc bề bộn ít có dịp về thăm. Bỗng nhận được điện tín :”Về gấp, đã tìm được nơi ưng ý”. Bỏ hết công việc vội vã về để làm vui lòng ông cụ.
Tháng sau đám cưới được tổ chức, cô dâu là bà mai và chú rể là ông cụ.
Giỗ ông (Lê Nguyên Vũ)
Sớm mồ côi.Từ nhỏ anh em nó sống cùng ông nội trên rẻo đất còm của người chú. Năm ngoái, sau trận bão lớn ông nó qui tiên. Chú lấy lại căn chòi, “khuyên” : 14, lớn rồi – nên tự lập. Anh em nó dắt díu nhau tha hương.
Trưa. Phụ hồ về “nhà” – (ở dưới gầm cầu) .Mệt. Đói. Giở nồi cơm : nhão như cháo. Thằng anh mắng : đồ hư. Con em mếu máo : em nấu để…. giỗ ông.
Ngẩn người. Chợt nhớ : hôm nay tròn năm, ngày ông mất. Hồi ở quê, thường ông thích ăn cơm nhão. Thế mà….!
Ôm em vào lòng nó gọi trong nước mắt : ông ơi !!!
Ngày sinh nhật đầu tiên (Xuân Vy)
Tối nay, bé buồn xo. Mẹ gặng mãi, bé nũng nịu : “Hôm qua sinh nhật cái Na, nó được tặng nhiều đồ chơi đẹp! Sao con không có sinh nhật, mẹ nhỉ?”. Mẹ lặng thinh, mắt đỏ hoe! Sợ mẹ khóc, bé vỗ về :” Đừng khóc mẹ nhỉ! Bé không đòi sinh nhật nữa đâu”! Bỗng nhiên, mẹ ôm chầm lấy bé nức nở. Bé ngơ ngác rồi òa theo.
…..Ngày ấy, cái ngày mà toà án buộc người đàn ông phải đợi bé đủ 12 tháng tuổi mới ký quyết định ly hôn. Và sinh nhật đầu tiên của bé đúng vào ngày mẹ bồng bé chết lặng giữa chốn pháp đình.
những truyện ngắn rất ý nghĩa, phần lớn là buôn. Cám ơn Mẹ Gậu
thoanguyen
17-01-09, 10:31
Nguyễn Hoài Thanh
Ngày đầu tiên cô phụ trách một lớp học tình thương đa phần là những trẻ lang thang không nhà cửa.
Cuối buổi học.
- Cô ơi. Dạy tụi con hát đi cô.
- Hát đi cô.
Còn mười phút. Nhìn những cái miệng tròn vo và những đôi mắt chờ đợi, cô dạy cho tụi trẻ bài "Đi học về".
- Hát theo cô nè... Đi học về là đi học về. Con vào nhà con chào ba mẹ. Ba mẹ khen...
Phía cuối lớp có tiếng xì xào:
- Tao không có ba mẹ thì chào ai?
- ...
Cô chợt rùng mình, nghe mắt cay cay.
thoanguyen
17-01-09, 10:40
Lại Thị Thanh
Cháu ơi, đừng đọc sách của cô nữa, để cô bán.
Cậu bé rời hiệu sách đi đến một ngõ nhỏ. Chia cho đứa bạn khiếm thị nửa ổ bánh mì, cậu vừa ăn vừa kể…
- Sao lại chỉ có thế?
- Mới đọc đến đấy lại bị đuổi rồi. Sách cũng đã bị bán!
- Tiếc nhỉ!
- Tiền mẹ cho mua truyện hôm nay vừa ăn hết. Thôi mai đi chỗ khác đọc vậy, mình về đây.
- Đưa hộ số chổi mình vừa làm xong ra chợ cho mẹ và bảo mình ăn rồi nhé.
- Cẩn thận kẻo lại té đấy!
- Ừ ! sẽ rờ cẩn thận khi đi.
thoanguyen
17-01-09, 10:50
Nguyên Duy
Xưa, nội nghèo, Ba đi ở cho ông bá hộ, chăn trâu để chú được đi học. Thành tài, chú cưới vợ, ra riêng.
Ngày hỏi vợ cho thằng Hai, chú mời mấy người cùng cơ quan. Ai cũng com-lê, cà-ra-vát. Chú bảo: Anh Hai hay đau bao tử, ở nhà ngĩ cho khỏe.
Ba ừ, im lặng vác cày ra đồng. Mồ hôi đổ đầy người.
Cũng những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết chừng nào, mà giờ, sao nghe chár cả bờ môi.
Con cầu Phật .....
" ... phù hộ những người thân cùng bạn hữu của con măi măi được khỏe mạnh và hạnh phúc."
Phật nói: "Chỉ cho 4 ngày thôi".
Chú Tiểu: "Thế th́i` xin Phật cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè, những ngày mùa thu và những ngày mùa đông".
Phật nói: "Chỉ cho 3 ngày thôi".
Chú Tiểu: " Nếu chỉ được 3 ngày th́i` con xin họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trong ngày hôm qua, ngày hôm nay và ngày mai".
Phật nói: "Chỉ cho 2 ngày thôi".
Chú Tiểu: "Như vậy con xin cho họ được khỏe mạnh và hạnh phúc trọn ngày hôm nay và ngày mai".
Phật nói: "Chỉ cho 1 ngày thôi".
Chú Tiểu: "Vâng, cũng được".
Phật thắc mắc hỏi: "như vậy là ngày nào?".
Chú Tiểu đáp : "con xin cho họ được mạnh khỏe và hạnh phúc từng ngày".
Phật mỉm cười nói: "Tốt lắm. Những người thân và bạn hữu của con bao gồm những người nào nhận được e-mail này sẽ được khỏe mạnh và hạnh phúc mỗi ngày".
thoanguyen
03-02-09, 16:16
Mạnh Khỏe và Hạnh Phúc, gói gọn chỉ là 4 từ mà đạt được cũng trắc trở gian nan quá anh Hoàng nhỉ!
Chúc cho tất cả mọi người trên thế gian này mạnh khỏe và hạnh phúc.
Em cầu hạnh phúc, người ta hỏi em "Em thích cảm giác hạnh phúc hay cơ hội để yêu thương và được yêu thương?", em trả lời không suy nghĩ muốn có cơ hội để thể hiện yêu thương, như thế là hạnh phúc rồi!
Điều ước (Nguyệt An)
Xưa, tóc chị dài và mượt. Một lần chị cắt hơi ngắn, anh buồn, trách yêu : “Không muốn cho anh vuốt tóc thì nói chứ”. Chị cười, hạnh phúc.
Tình ngang trái, anh đi cưới vợ. Chị vướng vào căn bệnh ung thư…tóc thưa dần, hết hẳn.
Anh tìm đến thăm, chị đắng lòng, se sắt. Ước một lần được trở lại ngày xưa. Cái thời tóc dài và mượt…
Thói quen (Nguyệt An)
Tôi và anh yêu nhau, một mối tình đẹp và nhiều trắc trở. Mỗi lúc hẹn hò thường vẫn dặn dò nhau :”Kiên trì cầu nguyện cho tình yêu của chúng mình…”.
Ngang trái càng lúc càng khắc nghiệt. Chúng tôi hẹn gặp nhau, nước mắt lưu luyến cho một lần gặp cuối. Đành an ủi nhau :”Thôi có lẽ tạo hóa đã an bài”.
Tôi ngỡ ngàng nhận ra đêm nay, trong lời cầu nguyện của mình, vẫn câu quen thuộc :”Xin Chúa chúc lành cho tình yêu …”. Lời cầu xin lơ lửng, nước mắt tôi vỡ tràn.
Hai lần chờ (Võ Thành An)
Mẹ trách : “Con trai lớn chẳng chịu lấy vợ, đến bao giờ mẹ mới có dâu?”.
Hai đứa học chung ngành sư phạm, tôi ra trường trước. Tiễn tôi về quê công tác, em khóc bảo tôi hứa phải chờ nhau.
Ngày em ra trường niềm vui không kể xiết. Lần gặp ấy em nói :”Chi mà vội”.
Hai năm sau em báo lấy chồng, khuyên tôi đừng buồn.
…….Mẹ đâu biết đã hai lần tôi tin một người con gái.
Ngày cưới của cha (Võ Thành An)
Anh hai làm ở thành phố, tổ chức đám cưới luôn trên ấy. Ba vượt hơn hai trăm cây số đường quàn quả các thứ lo đám cưới cho anh.
Anh kế, rồi đến tôi đám cưới ba lo lắng đến từng chi tiết, cả đến cách lạy, cách đi đứng như thế nào cho phải đạo…
Mẹ mất sớm, ba sống cô đơn hàng chục năm. Khi các con đã yên bề cả, ba đi thêm bước nữa, ngày cưới của ba cả ba anh em tôi đều viện cớ vắng mặt…..
monkey2004
05-02-09, 12:30
Truyện của topnic hay ! Em add nickYM của chị đấy !
Sầu riêng (Nguyễn Thị Bảo Anh)
Biết bà thích ăn sầu riêng. Nghe chỗ nào có giống ngon, ông đều đến đó mua cây chiết về trồng. Mảnh vườn sau nhà của ông đủ các giống sầu riêng. Bà vui miệng bảo với ông : “Tới lúc mấy cây sầu riêng có trái thì tôi chết mất đất rồi”.
Nhưng giờ đây, bà nghẹn ngào đặt lên bàn thờ của ông quả sầu riêng chín đầu tiên trong vườn.
Sợ bà buồn, ba dọn về ở chung. Nhưng bà vẫn cứ buồn dịu vợi. Bởi đâu ai chia sớt được nỗi “sầu riêng”.
Cay (Hoàng Anh)
Người đàn bà vội vã ra đi trong một chiều mưa tầm tả.
Ngày ngày, chỉ còn lại ngưồi đàn ông lầm lũi bên xe mì gõ đầu hẻm. Chẳng hiểu vì lý do gì, khách đến ăn ngày một thưa dần rồi vắng hẳn.
Ngày nọ, có người đàn bà sang trọng tìm về con hẻm xưa. Không ai còn nhận ra bà. Người đàn ông và xe mì gõ không còn ở đó nữa. Người ta bảo từ cái dạo vợ bỏ đi, mì ông nấu không còn ngon như trước và quá cay.
Cay nên người ta không thèm ăn của ông nữa….
Không phải cổ tích (Phạm Thị Kim Anh)
_ Mày đọc cái gì đó?
_ Nghệ thuật sống.
_ Ừ, mày cứ đọc đi. Sống cho đẹp vào để rồi cảm thấy lạc lõng giữa cuộc đời.
_ Tại sao mày cứ cay cú với cuộc đời vậy?
_ Tao đâu có cay cú. Sự thật như vậy mà. Cái mà mày đọc chẳng qua chỉ là cổ tích dành cho người lớn.
Tôi vừa giận vừa thương nó, sự va vấp trong cuộc sống khiến nó nghĩ rằng tất cả mọi người đều đểu giả.
Rồi có một ngày dòng thác lũ tràn về, dữ tợn như một con quái vật khổng lồ đã cuốn nó đi xa mãi mãi. Hôm ấy, giữa dòng thác nước đang cuồn cuộn chảy, nó lao xuống vật lộn với cơn lũ để mang hai đứa trẻ trở về. Nhưng nó thì mãi mãi không trở về nữa…..
Trúng số (Nguyễn Hữu Bé)
Hai năm trước bị tai nạn giao thông anh phải nghỉ việc, đành để chị đi làm. Nhan sắc hoa khôi ngày nào được trang điểm càng thêm lộng lẫy. Có điều từ lúc đi làm chị thường vắng nhà, bù lại thu nhập tăng nhiều hơn.
Mỗi khi anh hỏi, chị cười cười :”Công việc xoàng thôi, nhờ em trúng số”.
Tối nay chị về dáng mệt mỏi, vào toilet nôn mửa. Bé Thảo giật mình thức giấc hỏi mẹ , anh nói mẹ đi tắm. Giọng nó buồn buồn :”Mẹ “trúng số” hoài mà sao nhà mình không vui hả bố?”.
Một chiều hè (Thủy Bình)
Thế là tòa xử ly hôn sau mười năm hòa giải không thành.Chị và anh đứng dậy bắt tay nhau. Chị đợi anh đi trưóc. Anh lại nhường chị. Chủ tọa nhìn anh và chị , lắc đầu.
Đó là một chiều hè của nhiều năm về trước. Nghe đâu anh vẫn một mình và miệt mài với công việc nghiên cứu.
Chị thắp nến giữa một chiều hè.
Tiếng con gái : “Trời nóng thế mẹ thắp nến làm gì?”
Giọng chị như mơ :”Cho sáng nhà con gái ạ”.
Tình nghĩa (Bùi Quang Cảnh)
Ba tôi có cuộc sống cầu toàn, nghiêm khắc và rất phong kiến. Mẹ tôi, nhẫn nhục, cố chịu đựng sống bên cạnh ba tôi gần 40 năm. Đã có lần không còn chịu nổi phải bồng con về ngoại. Được mấy ngày, lại nhớ, lạ thương bồng con trở về.
Ngày ba mất, mẹ rất đau buồn, bữa ăn nào cũng sắp một chén không, một đôi đũa. Thỉnh thoảng gắp bỏ thức ăn vào chén không :”Mời ông nó xơi!”. Nói xong bà lại khóc. Mấy tháng sau, bà mất.
Khắc khẩu (Ngọc Chi)
Chị em nó vốn khắc khẩu, nói vài câu là đã gây. Thêm nữa, nó cứ xưng “tớ”, gọi chị là “cậu”, là “đằng ấy”. Bị má mắng, nó cười hì hì : “Em” sửa hổng được”.
Ngày chị nó đi lấy chồng, nó khóc hu hu như bị đòn oan. Chị nó tròn mắt :”Sao vậy?Khóc mừng hả?!”. Nó khóc to hơn :” Đằng ấy đi lấy chồng rồi mai mốt ai cãi nhau với tớ !”.
Bố (Phùng Thành Chủng)
Bố nghiện rượu. Nhà nghèo, mẹ vẫn lo cho bố đủ ngày 3 bữa. Được cái, chưa bao giờ thấy bố say. Ngược lại, rượu vào, hình như bố tỉnh ra…
Không hiểu bố, một lần tôi bảo :”Bố uống ít thôi!”. Bố nhìn tôi, mặt bệch ra. Mẹ chạy vào :”Ai cho phép con được nói với bố như thế?!”.
….Tôi đi làm xa. Bố mất. Ngày giỗ đầu, tôi mua một chai rượu tây trị giá tương đương 2 chỉ vàng. Hết tuần nhang, mẹ bảo hạ mâm. Nhìn chén rượu rót cho bố vẫn còn nguyên, tôi khóc.
duongnguyen
25-02-09, 13:50
Ước mơ
Tăng Khắc Hiển
Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt.
Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi:
- Sao con không đổi làm chủ ấy ?
Đứa trẻ bảo:
- Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người.
Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa
Lòng mẹ
Võ Thanh An
Mẹ ở quê lên thăm. Vợ chồng mới cưới lại sớm ra riêng nên nhà cửa bừa bộn. Mới đến là mẹ loay hoay vào bếp rửa chồng chén, đĩa, quay sang giặt đồ... suốt cả ngày, ngăn thế nào cũng chẳng được. Chiều cầm mẹ ở lại để vợ chồng đưa đi coi hát. Mẹ bảo phải về thôi. Về quê, có người hỏi mẹ thăm thằng út trên thành phố có vui không, mẹ cười bảo vui lắm tháng sau sẽ lên nữa.
NGÀY SINH NHẬT ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
DIỆU AN
Chưa đến ngày sinh nhật, còn đến khoảng hai, ba tháng, vợ đã lo nghĩ đến sinh nhật của chồng, con. Rồi chồng lo sinh nhật của vợ con, và con lo ngày mừng tuổi cho ba mẹ. Duy chỉ một người, không ai lo đến - ông nội già yếu. Và cho đến một ngày - ngày ông nội mất.
Chồng hỏi vợ: Sinh nhật ông ngày nào?
Vợ hỏi lại chồng: Ngày nào là ngày sinh của ông?
Con cái hỏi cha mẹ: Ông sinh ngày tháng nào?
Vậy là cả con, dâu, cháu, chắt phải đi tìm ngày sinh cha ông trong chứng minh nhân dân đề làm bia mộ cho ông.
Đó là ngày sinh nhật đầu tiên và cuối cùng của ông.
Hay quá chị ạ nhất là chuyện đầu tiên ấy . Ai làm bố làm Mẹ cũng mong con mình được hạnh phúc, được sung sướng . E đọc xong chuyện chỉ thương con bé ở nhà thôi . Mình là bố nó nhưng nhiều khi để con bé khổ quá mà chả sao đc lực bất tòng tâm, chỉ mong sau này nó ngoan học giỏi và có cuộc sống hạnh phúc hơn mình .
duongnguyen
25-02-09, 14:15
Đọc hết mọi chuyện của box này rồi . Hay thật đấy và cũng buồn nữa , moij người post tiếp đi cho e đọc với . cám ơn mọi người nhiều!!!
Nói dối (D.A.D)
Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ăn ngon, mẹ gửi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hòai, con bơ vơ lạc lõng….Về nhà mẹ hỏi, con né tránh :”Dạ vui! Cô bác mừng con …!!!”.
Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh…
Về nhà nhìn ảnh mẹ con thấy lòng rưng rưng…
Biển khóc (Bùi Diệp)
Nó tên Biển. Quê nó là một làng chài nhỏ bé tận miền Trung.Năm nó lên bốn, trong một trận bão biển ba nó nằm lại mãi mãi ngoài khơi. Năm bảy tuổi, nó theo bọn trẻ xóm chài nhặt vỏ ốc bán cho khách chơi kiểng kiếm tiền giúp mẹ. Và rồi mẹ nó cũng qua đời…
Nó bơ vơ trôi về thành phố, tưởng đã quên biển từ lâu!.Chiều qua, xách hòm đánh giày ngang cửa hàng lưu niệm, thấy thằng bé trạc tuổi nó đang thích thú ôm cành san hô đi bên bố mẹ, bỗng dưng lòng Biển vỡ oà.
Xa mẹ (Thu Hà)
Ba mẹ Tí chia tay nhau khi cậu mới ba tuổi. Quên chuyện buồn, hai mẹ con bồng bế nhau về sống với bà ngoại. Ngày lại ngày, mẹ con quấn quýt bên nhau.
Năm Tí 6 tuổi, mẹ lấy chồng Việt kiều. Một năm sau, mẹ sanh cho Tí một cô em gái thật dễ thương. Tí thích và chìu em lắm.
Hôm qua thôi nôi em, Tí được chụp chung với mẹ và em bao nhiêu là hình.
Sáng nay thấy Tí ngồi trên bậc cửa thút thít khóc. Hỏi ra, mới biết ông Việt kiều về nước, đưa mẹ và em gái cậu đi xa thật xa. Tí ở lại một mình với bà ngoại.
Hai chị em (Lê Ngọc Yên Hà)
Nhà có hai chị em gái. Rồi chị lớn, đi học đại học. Cả năm chị chỉ về được vài ngày, đó là vào mùa hè, cũng là sinh nhật chị. Thấy em làm việc gì cũng qua loa rồi chui vô phòng, đóng cửa lại, chị gọi em ra, mắng. Em vừa nói vừa khóc :
_ Em móc khăn quàng cổ cho chị Hai….. sợ không kịp nên mới….
Chị hiểu ra, ôm em vào lòng, cả hai chị em cùng khóc.
Bà và cháu (Phạm Hoàng Hải)
Ngày lễ, bà dẫn cháu gái đi chơi công viên. Cháu mặt đầy tàng nhang, đòi vẽ mặt thành con hổ. Đứa con trai trạc tuổi cháu trêu chọc :”Mặt ấy đầy tàng nhang không còn chỗ vẽ đâu!”. Buồn bã, cô bé gật đầu. Bà đến cạnh, nói :”Bà thích những nốt tàng nhang”. Cháu trả lời :”Nhưng cháu không thích”. Bà lại nói :”Khi còn nhỏ, lúc nào bà cũng muốn có những nốt tàng nhang” ; rồi đưa tay nựng má cháu :”Tàng nhang đẹp lắm!”.”Thiệt hả bà?”. Bà nói :” Ừ! Nhưng cho bà biết cái gì đẹp hơn tàng nhang?”. Cháu nhìn mặt bà chăm chú, rồi nói :”Nếp nhăn, bà ạ!”.
Hoài niệm (Nguyễn Thị Thanh Hiền)
Ngày trước anh và nó học hai trường gần nhau, anh yêu nó lắm, nó cũng vậy. Ra trường, mỗi người một hướng. Hôm chia tay anh rất buồn, bây giờ anh đã thành đạt.
Thời gian trôi, đi qua bao gương mặt trên đời, nó vẫn thấy dửng dưng, chỉ có anh mãi đọng lại.
Gửi bao lá thư đi, bao nhiêu lời nhắn nhủ… Mãi hôm nhận được điện của anh, nó mừng đến ngạt thở. Anh bảo : Cất kỷ niệm xưa vào ngăn tủ và hãy quên, thỉnh thoảng hãy hoài niệm.
Nó cất vào ngăn rất sâu, nhưng không thể quên và luôn hoài niệm..
Cổ tích hiện đại (Tăng Khắc Hiển)
Một bà tiên ngày nọ xuống trần gian cứu thế. Bà gặp bốn đứa trẻ và lắng nghe câu chuyện của chúng.
Một đứa nói : _Ước gì tao có ba để khỏi bị ăn hiếp.
Đứa thứ hai : _ Còn tao ước có mẹ để mẹ cho tiền.
Đứa thứ ba bảo : _ Tao ước có cả hai vì tao chưa có gì cả.
Còn đứa cuối cùng : Tao đầy đủ cả. Ước gì không có bố mẹ để tao được tự do.
Bà tiên bối rối không biết giải quyết làm sao đành bay về hỏi lại …..ông trời.
Quyển sách (Tăng Khắc Hiển).
Tôi là giáo viên tiếng Anh. Đến lớp, dặn các em không ghi lời giải vào sách trước. Hôm qua, phát hiện một quyển sách đầy nét bút, tôi quát : _”Sao em gian dối với thầy?”. Nó không nói, oà khóc. Đứa bạn bảo : _”Mẹ nó nghèo, mua sách cũ đó thầy”.
Tim tôi như rạn nứt : ba năm sư phạm tôi đâu có học điều này!.
Quà sinh nhật (T.Hoa)
Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn tuổi học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn ?”.
Chưa tan tiệc, má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi “Sao má chẳng ăn gì?”. Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…
Nhớ con (Đặng Hữu Hòa)
Nhà nghèo, tạm biệt mẹ tôi rời thành phố. Công việc ổn, mỗi tuần về thăm mẹ một lần. Sau bận, cả tháng mới về thăm mẹ. Rồi tôi lập gia đình, sinh con. Cả năm mới về thăm mẹ dịp Tết. Mười năm trôi đi, tôi bệnh nặng phải về thành phố điều trị. Mắt mẹ mừng tủi “Mồ tổ mày, bệnh mới về mẹ”.
Nằm dưỡng bệnh, tôi nhớ thằng cu tí quá chừng, nhớ muốn phát điên ! Và chợt nhận ra từng ngày từng giờ mẹ đã nhớ thương mình đến già nua, bạc cả mái đầu.
thoanguyen
03-03-09, 14:21
Quà sinh nhật (T.Hoa)
Trong năm đứa con của má, chị nghèo nhất. Chồng mất sớm, con đang tuổi ăn tuổi học. Gần tới lễ mừng thọ 70 tuổi của má, cả nhà họp bàn xem nên chọn nhà hàng nào, bao nhiêu bàn, mời bao nhiêu người. Chị lặng lẽ đến bên má : “Má ơi, má thèm gì, để con nấu má ăn ?”.
Chưa tan tiệc, má xin phép về sớm vì mệt. Ai cũng chặc lưỡi “Sao má chẳng ăn gì?”. Về nhà, mọi người tìm má. Dưới bếp, má đang ăn cơm với tô canh chua lá me và dĩa cá bống kho tiêu chị mang đến…
Nhớ con (Đặng Hữu Hòa)
Nhà nghèo, tạm biệt mẹ tôi rời thành phố. Công việc ổn, mỗi tuần về thăm mẹ một lần. Sau bận, cả tháng mới về thăm mẹ. Rồi tôi lập gia đình, sinh con. Cả năm mới về thăm mẹ dịp Tết. Mười năm trôi đi, tôi bệnh nặng phải về thành phố điều trị. Mắt mẹ mừng tủi “Mồ tổ mày, bệnh mới về mẹ”.
Nằm dưỡng bệnh, tôi nhớ thằng cu tí quá chừng, nhớ muốn phát điên ! Và chợt nhận ra từng ngày từng giờ mẹ đã nhớ thương mình đến già nua, bạc cả mái đầu.
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào...
Lúc này đây em nhớ con em biết bao, chắc hẳn ngày em ở Sài Gòn 1 năm mẹ em đã từng nhớ em lắm, ngày nào mẹ cũng gọi điện, thế mà em vô tâm em bảo Mẹ gọi ít thôi cho khỏi tốn tiền...
Lòng Mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào...
Lúc này đây em nhớ con em biết bao, chắc hẳn ngày em ở Sài Gòn 1 năm mẹ em đã từng nhớ em lắm, ngày nào mẹ cũng gọi điện, thế mà em vô tâm em bảo Mẹ gọi ít thôi cho khỏi tốn tiền...
Chia sẻ với em :icon_smile_rose:. Mẹ - con, quả thật là có những điều chỉ khi đã làm mẹ rồi mới hiểu . "Mẹ gọi ít thôi cho khỏi tốn tiền" nói thế thôi, chứ nếu bà ít gọi thì em sẽ nhớ sẽ mong lắm đấy, có khi lại dỗi nữa chứ .:1:
Truyện ngắn trăm chữ (Nguyễn Trần Hoàn)
Chủ nhật tôi sang nhà Lan, định cho nàng hay một điều hệ trọng. Nàng đang viết truyện ngắn trăm chữ. Sau lời chào hỏi, Lan quay sang đếm số chữ vừa viết được : một, hai, ba, bốn…
Tôi ngồi nghe nàng đếm… Chẳng thể mở lời được. Lúc đứng dậy cáo từ, vừa ra đến cửa chợt nàng reo lên :”Chín sáu, chín bảy…A, còn ba chữ nữa, anh giúp em ba chữ…"
Đôi mắt đen láy ngước nhìn, tôi ấp úng :
_ Anh … yêu … em!!.
Chim én (Đức Hùng)
Thuở bên nhau, tôi và em như giàn Ti-gôn kết quanh hiên nhà. Hôm đưa em về, trời đan mưa dày hạt, em quyện chặt tôi, khẽ thì thầm :
_ Em muốn mình như đôi chim én – loài chim chung thủy nhất - nếu một trong hai con mất đi, con kia sẽ lao mình xuống biển chết theo!
Người tôi nóng ran, bất chấp bão giông…
Vài năm công tác xa, hay tin con én ngày xưa bay đi với người khác!
Tôi lặng mình trong cơn mưa đời : lạnh lẽo và hiu quạnh, chẳng biết lao mình vào đâu!.
Nước mắt con trai (Trần Huy)
Bố mất, anh đón mẹ ra thành phố. Anh chị đi làm từ sáng đến tối, cháu đi mẫu giáo, bà ở nhà một mình! Anh chị chắt chiu mua chiếc ti-vi cho bà xem đỡ buồn. Mắt kém, màn ảnh lòa nhòa, bà ngồi im rồi tắt đèn đi nằm…Anh chị lại cố xoay xở mua chiếc cát-xét cho bà nghe tin tức. Nặng tai bà chẳng nghe rõ!... Ngồi nhìn mẹ, hai hàng nước mắt anh trào ra…..
Lời trẻ (Nghi Huyên)
Anh bỏ mẹ con chị khi bé Tí mới 13 tháng tuổi. Ba năm sống trong đùm bọc của bạn bè đồng nghiệp, chị dần nguôi ngoai.
Đang dọn rửa sau bữa cơm chiều, chợt thấy bé Tí ngồi buồn thiu trên võng :
_ Ủa, mẹ tưởng con chơi bên nhà bé Thanh.
_ Bác Khoa chở bạn Thanh đi ăn kem rồi!
_ Thôi! Để có lương mẹ dẫn mấy anh em đi ăn kem nhé!
_ Mẹ! Mẹ mua bố cho con nữa nha mẹ!
Chị nhói tim!.
Mẹ mua bố cho con nữa nha mẹ. Mong là mẹ không bao giờ nghe con vòi vĩnh thế này . Mẹ có thể mua cho con bất kỳ món gì con muốn, trừ "món" này .:18::18:
Bóng người xưa (Lam Khê)
Nơi sân ga lạnh lẽo…..Hai mẹ con ngồi khép mình ngay lối đi của toa tàu. Cô bé nhỏ tựa vào vai mẹ ngủ ngon lành.
Nằm trong toa tàu nhìn ra; chạnh lòng, anh bước ra bế cô bé vào, nhường chổ cho hai mẹ con.
Hai mươi năm trôi qua, sau bao lần tìm kiếm, anh mới gặp lại cô đang tịnh tu trong một tu viện. Nuối tiếc!...Bởi anh vẫn không sao quên được cô bé có đôi mắt đen lay láy và nụ cười thơ ngây ngày nào.
Mẹ của con (Lam Khê)
Mẹ mất năm trước, năm sau vợ anh lại bỏ đi. Anh và đứa con trai lên tám bỗng trở thành hai kẻ mồ côi. Anh nấu ăn, thằng bé bảo :
_ Món này ngày trước mẹ nấu ngon lắm đó.
Anh chạnh lòng nhỏ nhẹ : _ Mẹ của con nấu ăn rất ngon, nhưng mẹ của ba nấu càng ngon hơn. Bây giờ mẹ của chúng ta không còn, thôi thì hai cha con mình ăn như vậy cũng là ngon lắm rồi, con ạ!
Ba & Mẹ (Lê Mai)
Mẹ xuất thân gia đình trí thức nghèo, yêu thích thơ , văn. Ba tuy cũng được học nhưng là con nhà nông “chánh hiệu”.
Mẹ sâu sắc, tinh tế. Ba chất phác, hiền hòa .
Mỗi khi ba mẹ đấu lý, chị em nó thường ủng hộ mẹ, phản đối ba. Mẹ luôn đúng và thắng.
Hôm ba bệnh nặng, cả nhà lo lắng vào ra bệnh viện. Tối, ba nói sảng điều gì đó không ai hiểu. Nhưng lần đầu tiên nó nghe mẹ nói : “Đúng! Ông nói đúng…”Quay đi, mẹ sụt sùi. Nó thút thít khóc.
Chung…. riêng (Nga Miên)
Chung một con ngõ hẹp, hai nhà chung một vách ngăn. Hai đứa chơi thân từ nhỏ, chung trường chung lớp, ngồi chung bàn, đi về chung lối. Chơi chung trò chơi trẻ nhỏ cùng khóc cùng cười, chung cả số lần bị đánh đòn do hai đứa mãi chơi. Đi qua tuổi thơ với chung những kỷ niệm rồi cùng lớn lên…
Uống chung một ly rượu mừng, chụp tấm ảnh chung… cuối cùng khi anh là chú rể còn em chỉ là khách mời. Từ nay, hai đứa sẽ không còn có gì chung nữa, anh bây giờ là riêng của người ta…
Khóc (Trương Chí Minh)
Hồng nhìn hai con nhỏ đang ngây thơ chơi đùa ngoài sân bệnh viện, rồi nhìn chồng đang nằm mê man trên giường bệnh. Mười tám tháng kể từ khi có kết quả chồng bị chứng ung thư máu cấp tính, cô đã khóc thật nhiều. Bây giờ khi nghe bác sĩ bảo chồng chỉ còn hai ngày cuối, cô không còn nước mắt để khóc.
Cô lại lẳng lặng nhìn chồng, nhìn hai con.
Bỗng nhớ lại lời ai đó triết lý :”Trời kêu ai nấy dạ”.
Cô chợt òa lên khóc, khóc tức tưởi :”Sao lại kêu chồng tôi?”.
Chuyện về một quả thận (Lê Nguyễn)
Chị đau thận nặng, không còn tiền chữa chạy, anh tình nguyện san sẻ cho chị một quả thận của mình. Hai năm sau, cuộc tình của họ không thành, chị lấy chồng xa xứ, vẫn thường viết thư về thăm tôi, kể lại rằng mỗi lần nghe vùng thận nhói đau, chị biết là anh đang nhớ đến chị. Anh đi biền biệt lâu rồi, tôi không gặp nữa, nhưng tôi tin điều chị nói là có thật.
Chờ (Lê Nguyễn Thục Quyên)
Ngày nhận học bổng du học nước ngoài, anh nắm tay cô “Em chờ anh về nhé…” thay cho lời tỏ tình. Cô ngoan ngoãn gật đầu.
Năm năm trôi qua, bạn bè cùng khóa lập gia đình gần hết, những lá thư của anh ngày càng thưa dần…
Anh về nước, dắt theo một cô gái xuân sắc , trẻ trung. Gặp cô, anh vồn vã “Em vẫn chưa lấy chồng à? Sao kén thế …”.
Khách trọ (Kim Sơn)
Thời trẻ, anh có tính ham vui. Lấy vợ, có con, anh vẫn giữ thói quen ngày cũ.
Đang ở nhà, bạn bè ới gọi, anh xách xe đi ngay.
Vợ than phiền ổ điện hư, anh nhấc điện thoại gọi thợ. Xã hội đã phân công lao động. Việc của anh là kiếm tiền. Vợ đau, gọi bác sĩ. Con học hành đã có gia sư.
Vợ anh quen với những việc trong ngôi nhà vắng người đàn ông. Con anh quen với những bữa cơm không có bố.
Anh không biết mình đang là khách trọ, hàng ngày vẫn bước ra từ chính căn nhà mình.
thoanguyen
11-06-09, 18:04
Nguyễn Thị Thanh Thủy
Bố thường mắng con không chịu học bài. Đi đón con, đường tắc, bố lấn sang đường ngược chiều, con thỏ thẻ: "Giống bài Hai con dê qua cầu trong sách quá!". Bố giật mình đỏ mặt: "Ừ, có những bài học đơn giản nhưng người lớn cũng quên".
thoanguyen
11-06-09, 18:08
Nguyễn Thái Sơn
Đêm tối đen. Tiếng con chim cú kêu đâu đó ngoài cây bàng. Ông khó ở trong mình đã mấy hôm. Bà lọ mọ tìm cây sào rồi đẩy đưa bâng quơ trên vòm lá. Con chim cú vỗ cánh bay. Một hạt bụi sa vào mắt bà…
Ông trách: “Nó kêu mỏi miệng rồi nó đi, bà đuổi làm gì cho khổ con mắt vậy?”. Hạt bụi cộm lắm nhưng bà không thấy đau; móm mém cười, bà đáp: “Lỡ ông bỏ tôi lại thì sao?”.
thoanguyen
11-06-09, 18:10
(?)
Thằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:
- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố?
- Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo đấy. Ông bà có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó.
- Sao không thấy học trò thăm bố?
- À, sáng nay bố tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi.
Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...
thoanguyen
11-06-09, 18:11
Kim Liêu
Bọn cháu gái chúng tôi chẳng ai học được cách nhóm bếp của bà nội cả. Bà chỉ cần gạt bỏ lớp tro phủ trên mặt bếp lò, bỏ củi vào thổi nhẹ là có một bếp lửa đỏ rực.
Sáng nào cũng vậy, bà nội dậy thật sớm. Bà lặng lẽ nấu nước, lấy bộ đồ ông nội trên mắc áo đi giặt. Xong bà quay vào chuẩn bị bữa cơm, châm sẳn một bình trà nóng, rồi ra cửa gọi lớn:
"Ông ơi vào ăn cơm"
Cả nhà tôi đều im lặng.
Ông nội đã mất 20 năm rồi!
Tiếng chim buồn (Nguyễn Thái Sơn)
Anh nuôi một ít chim chóc làm vui, mỗi loài đều đủ cặp; chỉ con yến phụng trống là đơn lẻ, nó vừa “chịu tang” bạn dạo tháng trước.
Thương sao : nó thui thủi, bơ vơ, một mình một bóng.
Để có bạn, anh “cưới” cho nó một “cô” yến phụng khác. Ngày nối ngày, đêm tiếp đêm, nó không buồn ve vãn, chỉ cất tiếng tìm bạn cố tri. Con yến phụng trống đâu biết rằng đó cũng chính là tiếng gọi của lòng anh.
Hồn cây (Thanh Sơn)
Cây mai Chiếu Thủy được đặt ở góc sân, khuất lấp trong một không gian xanh của khoảnh vườn.
Vỏ cây sần sùi, nhăn nheo trơ với gió sương một màu mốc thếch, thân cây được uốn éo, nổi u sần nhiều góc cạnh. Sức bật của cây căng tràn trong từng thớ thịt.
Cái vỏ mốc thếch, nhăn nheo là tuổi dài năm tháng. Độ góc cạnh của thân là nỗi niềm của người trồng cây muốn gởi gắm vào đó một chút linh hồn.
Người và cây có chung niềm tương phản, lặng lẽ phảng phất hương.
Má tôi (P.T)
Bọn tôi ai cũng thành tài. Chỉ chị Tư học hành dang dở.
Hồi nhỏ má hay rầy chị vì lười học ham chơi. Có lần giận má nói :”Con này không phải con tôi. Nó không giống tôi”.
Má bệnh, các chị ở xa vài tháng mới về. Ngay cả chúng tôi ở gần nhưng cuối tuần mới ghé! Chỉ chị Tư là suốt ngày bên má.
Má lẫn. Hôm đưa vào viện, hỏi ai má cũng lắc đầu không nhớ…Hỏi chị Tư, má cười móm mém… “Con tôi chứ ai!”.
Mong (Lệ Trầm Thanh)
Ngày mới sinh con, tôi mong con chóng lớn.
Tôi thường đo chiều cao con bằng gang tay.
Nâng con lên ước chừng nặng nhẹ.
Con vào mẫu giáo mong con lên lớp một.
Con học cấp một mong con lên cấp hai, cấp ba. Con đỗ đại học mong con ra trường.
Con ra trường mong con có việc làm.
Con đi làm xa – mong Tết con về. Nhìn con lớn mong con lập gia đình.
Bây giờ con đã có vợ. Cả năm chưa về thăm mẹ một lần. Tôi mong con còn nhỏ để được ôm trong vòng tay.
thoanguyen
12-06-09, 12:18
Mong (Lệ Trầm Thanh)
Ngày mới sinh con, tôi mong con chóng lớn.
Tôi thường đo chiều cao con bằng gang tay.
Nâng con lên ước chừng nặng nhẹ.
Con vào mẫu giáo mong con lên lớp một.
Con học cấp một mong con lên cấp hai, cấp ba. Con đỗ đại học mong con ra trường.
Con ra trường mong con có việc làm.
Con đi làm xa – mong Tết con về. Nhìn con lớn mong con lập gia đình.
Bây giờ con đã có vợ. Cả năm chưa về thăm mẹ một lần. Tôi mong con còn nhỏ để được ôm trong vòng tay.
Nước mắt có khi nào chảy ngược
Mê khúc ( Kim Thúy)
Lúc mới dọn nhà, ông hay đùa : “Người quân tử phải chọn đại lộ mà đi ”…khi ai đó bày ông đi ngõ tắt.
Đùng một cái bà nghe người ta kể “hay gặp ông…” - Hỏi, ông bảo : “Tiểu lộ ít người, dễ đi…”.
Rồi “tiểu lộ” cũng dần … bại lộ, mà “đại lộ” thì vẫn cứ bất biến! Đàn ông mà…Chỉ thích “thêm” chứ ít ai muốn “bớt”.
Chiều nay, bà vẫn chăm sóc bàn tay ông, dù giận. Vàng rơi trên sợi bạc. Ông nhìn trộm. Chợt bàng hoàng “mới đó mà ”…
Sao đại lộ đã hoàng hôn?.
Tình mẫu tử (Kim Tiến)
Mẹ cho gà ấp trứng vịt. Trứng nở. Đàn vịt con lội dưới ao sâu.
Gà mẹ táo tác chạy theo trên bờ trông con. Mẹ bảo :”Mẹ gà con vịt mà tình mẫu tử thiêng liêng vậy đó!”.
Mẹ nuôi mái gà khác. Gà mẹ dắt con kiếm mồi. Gà mẹ mê mồi bay qua bờ mương bên kia. Gà con nháo nhác lao theo mẹ. Từng con, từng con rơi “tỏm” xuống ao. Mẹ giận mắng :”Sao có con gà ngu thế!”.
Bố mất. Mẹ lấy chồng khác. Những lúc buồn , tôi lại nhớ đến những mẹ gà.
Ba về (Trần Lê Hoa Tranh)
Ba bỏ nhà, bỏ mẹ và năm đứa con theo vợ bé lúc Út mười ba tuổi. Tối nào mẹ cũng dấm dúi khóc. Năm đứa thù, ghét ba, thề với nhau không nhìn mặt ba nữa.
Mười năm, ba vẫn nghèo, long đong. Thỉnh thoảng, năm đứa lại lén mẹ thăm ba. Đứa dúi cho ba mấy trăm, đứa mua đồ ăn. Út lãnh lương tháng đầu mua cho ba đôi Biti’s và gói ba số … mà giấu mẹ.
Sợ mẹ buồn. Ba có lỗi với mẹ quá mà.
Rồi ba “lãng tử hồi đầu”. Kể cho mẹ nghe. Mẹ khóc òa. Mừng. Thương năm con quá !.
Tình thân (Trương Huỳnh Như Trân)
Thuở nhỏ, mỗi khi mẹ tôi cho hai trái chuối, hay hai cái bánh bích quy, tôi chạy tìm anh tôi, chìa ra cho anh chọn trước một cái rồi tôi nhận phần còn lại. Đứa em út cũng làm y hệt đối với tôi.
Lớn lên, anh tôi đi làm, được công ty trang bị những vật dụng cá nhân, thường là rất đẹp, anh nhường tôi cả, và đổi lấy vật cũ tôi đang dùng.
Tôi kể với mẹ, thấy mắt mẹ cười sóng sánh : “Con ạ, đó không chỉ là nếp nhà. Đó là tình thân”.
Đổi thay (An Lộc Trung)
Vườn sau nhà tôi có cây bồ kết. Tôi thường hái cho em gội đầu. Những đêm sáng trăng, sánh bước bên em, tôi ngây ngất vì hương bồ kết tỏa ra từ mái tóc dài của em.
Vào đại học, em lên thành phố.
Nghỉ hè, em về thăm nhà, thăm tôi. Quân Jean, áo ngắn và mái tóc tém cao. Cùng em dạo bước vườn sau, vô tình ngang qua cây bồ kết. Tôi ngước nhìn những chùm trái đu đưa trong gió chiều. Em ngập ngừng nhìn tôi “…Giờ, dầu gội đầu tiện hơn anh ạ !”.
Ngỡ gai bồ kết làm nhói lòng….
Ba mẩu truyện (Ngô Quang Trung)
Nhà nghèo, em nó phải lên phố giúp việc cho người bà con xa. Biết anh mê truyện ngắn, em tìm đâu ít sách báo cũ gởi về. Nó ở nhà, ngoài việc đồng án ra, tối đến nó cũng tập tành viết lách.
Bài đầu, khi viết về mẹ nó, cha nó đọc được, nó thấy ông cảm động lắm !
Bài thứ hai mẹ nó bảo hay – sao giống cha mày đến thế !
Truyện ngắn thứ ba được báo đăng – nó viết cho em. Tiền nhuận bút nó mua tặng ba, mẹ mỗi người một món quà. Riêng em, nó không dám gởi gì và chỉ sợ em đọc được bài báo?!...
Con nuôi (Nguyễn La Vang)
Khó khăn lắm cha mẹ mới xin nuôi được con. Con không giống mẹ với nét dịu hiền, nhu mì mà luôn mạnh mẽ, hiếu động nên thường bị những trận đòn răn đe từ cha. Con không giống cha với sự gọn gàng, sạch sẽ nên vẫn nghe những lời rầy la từ mẹ. Con không giống cha lẫn mẹ với nét ngây thơ trẻ con chóng hờn mau quên. Cứ thế con lớn lên trong tình yêu của mẹ vì con không giống cha, con trưởng thành trong tình thương của cha vì con chưa bao giờ như mẹ.
Tình yêu (Thanh Vân)
Con gái đang yêu. Đi thì thôi, về nhà là sà vào mẹ tâm sự. Người yêu tặng chiếc nhẫn, có khắc tên, bảo đeo làm tin…Con gái thấy như đang trên mây. Mẹ bảo :”Thời ba mẹ yêu không ồn ào lắm !...”. Con gái cười :”Thời con khác chứ !”.
…Rồi con gái chia tay người yêu. Chiếc nhẫn đeo vào dễ, tháo ra khó. Hì hục cả buổi với chậu nước pha xà phòng, ngón tay rướm máu, con gái gục vào lòng mẹ :”Con ước gì được tình yêu như thời của mẹ!”.
Đành thôi (Ngô Thị Thu Vân)
Ngày đó, yêu em mà không dám nói. Cứ chiều chiều tan lớp, ngồi đợi em về trong một quán cà phê đầu ngõ. Em thôi không học nữa. Tôi quyết định viết thư tỏ tình. Thư viết chưa xong, em theo chồng xa xứ. Lá thư tình viết dở dang tôi còn giữ đến tận bây giờ.
Sáng qua, ngồi trên ghế xử ly hôn, ngỡ ngàng thấy em ôm con ngồi bên dưới, mắt đỏ hoe. Tối về, lục lại trang thư cũ định viết tiếp. Tìm mãi, không có cây bút nào trùng với màu mực cũ….
Euro (Đặng Quang Vinh)
EURO lần trước, nhằm lúc má đang bệnh…
Nhà lại có mỗi chiếc tivi là vật đáng giá, Ba đem cầm để thuốc thang cho má. Hễ đến giờ trực tiếp Ba lại vừa lo thuốc cho má vừa lắng nghe tiếng bình luận câu được câu mất từ tivi nhà hàng xóm!
Nhưng một năm sau… Ba lại ra đi trước má !
Đến kỳ EURO lần này, tuy không hiểu thế nào là bóng đá nhưng đêm nào cũng vậy, đến giờ má lại thức mở tivi và ngồi khóc một mình!
Để sớm gặp ba (Võ Thị Khiếp Vĩnh)
Bi vừa đi học về đã chạy đến ôm mẹ hỏi :”Mẹ ơi! Bạn con đứa nào cũng có ba, còn ba con đâu?”. Mẹ bất ngờ trước câu hỏi của Bi.
_ Ba con đi làm xa, lâu lắm mới về.
_ Lâu là khi nào hả mẹ?
_ À! Khi nào hết cuốn lịch kia.
… Bi vốn dĩ đã thích bóc lịch vào mỗi sáng, nay lại càng thích hơn. Nhưng Bi không bóc từng tờ như mọi ngày mà tới 2 tờ, có khi đến 3 tờ…. Thấy lạ mẹ hỏi, Bi bảo :”Lịch mau hết thì com sớm được gặp ba”.
Mẹ nghe và khóc. Không biết bên gia đình mới, ông ta có nhớ Bi không ?!!!.
Tình cờ (Lê Nguyên Vũ)
Nhà em giàu. Bố em mê đánh cờ. Anh ham cờ và cũng thích em. Ba tháng đầu anh bị chấp xe. Nửa năm sau chấp pháo. Mùa xuân qua : đánh đồng! Giờ thì cả xã chỉ có anh xứng là đối thủ, bố chịu lắm! Chơi bất chấp ngày đêm. Vì muốm gả chồng cho em bố bảo : phế cờ. Không chơi cờ làm sao anh đến được nhà em? Hàng đêm anh nằm than : phận mình tốt nghèo.
Cảnh ngộ (Nguyên Vũ)
Mới vào lớp đã có đứa thưa : - Bạn An mặc áo hở ngực. Lên bảng, thằng bé cứ cúi mặt, lầm lì. Dưới lớp, tiếng một đứa khác : - Nhà nó nghèo lắm thầy ơi, má nó chết bỏ ba con nó “một mình”. Cảm thấy nhói lòng, xưa cô cũng bỏ thầy đi – cô xây tổ ấm cùng một người giàu sang. Mỗi khi cắt tóc, khâu áo cho bé Huệ thầy phải loay hoay, chật vật cả ngày…
Nghẹn ngào nhìn An, thầy tiếng được tiếng mất :
- Thôi! Về chỗ đi con.
Đánh đổi (Song Vũ)
Chị yêu anh vì vẻ lãng mạn và coi thường vật chất. Chị xa anh cũng vì lẽ đó. Nhân chứng của cuộc tình là chiếc xe đạp, nó chở đầy kỷ niệm một thời yêu nhau.
Mười năm xa nhau, anh lao vào cuộc mưu sinh và có một gia sản ít ai bằng.
Tình cờ anh gặp chị tại nhà, nhìn chiếc xe đạp ngày xưa, chị hỏi : anh còn giữ nó. Anh nghẹn ngào : anh làm ra những thứ này mong đánh đổi những gì anh có trên chiếc xe đạp ngày xưa.
Ước mơ (Phương Anh)
Chị mua giùm thằng bé mấy tờ vé số. Sau một hồi chọn lựa, chị hỏi nó :
- Nếu cô trúng số, con chịu cô mua cho con cái gì?
Nó nhìn chị, xoay qua xoay lại rồi nói :
- Cho con một chiếc xe đạp, có xe đi bán xong con chạy tới trường liền không bị trể học nữa.
Di di những ngón chân xuống đất, nó hạ giọng :
- Cho con thêm đôi dép nữa nghe cô, để con đi học.
Dĩ nhiên là chị không trúng số. Tôi lại thấy nó mỗi ngày đi qua nhà với chân trần, đầu không nón…
Quay lưng, gật đầu (Hoài Ân)
Ngày ấy, ông phản đối ba mẹ tôi với lý do của người lớn không ai hiểu được… Ba đã từ bỏ mọi thứ để nhận lấy cái gật đầu của mẹ… Rồi anh chị tôi ra đời…
Chỉ còn một tháng nữa, tôi cất tiếng chào đời. Và cũng với lý do của người lớn, ba quay lưng với mẹ, từ bỏ gia đình. Mẹ cũng gật đầu. Vành nôi tôi chông chênh từ đó…
Hai mươi năm, cuộc sống cứ tiếp diễn…Ba mẹ anh đã phản đối với những lý do của người lớn không ai hiểu được. Hôm qua anh quay lưng và tôi cũng gật đầu. Hạnh phúc?... Khổ đau?...
monkey2004
13-07-09, 12:20
[QUOTE=pandamamy;10815][SIZE="3"]Để sớm gặp ba (Võ Thị Khiếp Vĩnh)
Bi vừa đi học về đã chạy đến ôm mẹ hỏi :”Mẹ ơi! Bạn con đứa nào cũng có ba, còn ba con đâu?”. Mẹ bất ngờ trước câu hỏi của Bi.
_ Ba con đi làm xa, lâu lắm mới về.
_ Lâu là khi nào hả mẹ?
_ À! Khi nào hết cuốn lịch kia.
… Bi vốn dĩ đã thích bóc lịch vào mỗi sáng, nay lại càng thích hơn. Nhưng Bi không bóc từng tờ như mọi ngày mà tới 2 tờ, có khi đến 3 tờ…. Thấy lạ mẹ hỏi, Bi bảo :”Lịch mau hết thì com sớm được gặp ba”.
Mẹ nghe và khóc. Không biết bên gia đình mới, ông ta có nhớ Bi không ?!!!.
:((:((:((:((:((:((
monkey2004
13-07-09, 12:33
Chim én (Đức Hùng)
Thuở bên nhau, tôi và em như giàn Ti-gôn kết quanh hiên nhà. Hôm đưa em về, trời đan mưa dày hạt, em quyện chặt tôi, khẽ thì thầm :
_ Em muốn mình như đôi chim én – loài chim chung thủy nhất - nếu một trong hai con mất đi, con kia sẽ lao mình xuống biển chết theo!
Người tôi nóng ran, bất chấp bão giông…
Vài năm công tác xa, hay tin con én ngày xưa bay đi với người khác!
Tôi lặng mình trong cơn mưa đời : lạnh lẽo và hiu quạnh, chẳng biết lao mình vào đâu!.[/SIZE][/QUOTE]
=((=((=((=((Thì ra ccũng có nhiều người muốn làm chim !
Nó (Tâm Bình)
Ba mất. Mẹ nó sợ tuổi xuân trôi qua uổng phí, đi bước nữa. Nó về ở với nội. Nội già. Nó làm tất cả. Nó giống người châu Phi – đen trùi trũi ! Có người hỏi : “Mày có buồn không?”. Nó yên lặng nhìn xa xăm!
Một chiều, nó dẫn về một con bé, nhỏ hơn. Nội nhìn nó ngạc nhiên. Nó ngậm ngùi :“Con còn có Nội – nó chẳng còn ai!”.
Ca dao thương mẹ (Trung – Dung)
Ba bị tai nạn mất khi mẹ chưa bước vào tuổi bốn mươi. Mẹ ở vậy nuôi con.
Con lêu lổng chơi bời, mẹ khóc.
Con ngoan, học giỏi… Mẹ cũng khóc khi đốt nhang cho ba.
Hồi đó , con đâu hiểu sao ít thấy mẹ cười.
Lớn lên, nghe câu hát : “…Mẹ đi lấy chồng con ở với ai”…con lại khóc vì thương mẹ.
Người cha (Đ.Dũng)
Hừng đông, bến tất bật thuyền ra khơi. Cũng như những lần rời bến trước, chị ở lại cùng con. Cầm tay anh mà không đưa tiễn.
Anh đi nhanh, bóng vạm vỡ, rắn rỏi…
Đã đủ cả : Luới, dây, lửa, đèn, dầu, muối…
Thuyền khởi động. Bỗng anh dừng máy, xuống thuyền quay trở lại nhà. Chị hỏi. Anh cười với chị và con.
- “Anh quên thuốc?” Nhưng anh mở tủ, lấy bút.
Hôn vợ và con . Anh vội vã rời nhà.
Bão số 5. Anh không về nữa. Nhưng sổ liên lạc của con, anh đã nhớ ký ….
Người dưng (T.T.A.H)
Nhà chỉ một mẹ một con. Con gái lấy chồng, bà bắt rể. Khi cháu ngoại lên bốn, con gái lâm bạo bệnh mà chết, bà coi rể như con trai.
Nó đi bước nữa… Những đứa cháu lần lượt ra đời. Thêm người, thêm việc, cũng một tay bà lo toan. Nó tính mướn người đỡ đần cho bà.
… Trong giấc trưa chập chờn bên nôi cháu, bà nghe tiếng “con dâu”. Bây giờ mướn người đâu có dễ, công xá đâu có rẻ. Bà là gì của anh mà anh xót?
Bà lắng nghe, nó nói gì…Không!chỉ có tiếng mưa…
Bánh phu thê (T.T.A.H)
Hai bữa nữa đám cưới. Cô gái lặng nhìn những cặp bánh phu thê mình mới làm xong, nước mắt thầm rơi.
…Họ là bạn láng giềng từ ngày để chỏm. Lớn, tim không cùng nhịp đập. Người yêu của chàng trai đi lấy chồng. Thất tình, chàng đi xa để tìm quên. Mấy xuân qua rồi, cô gái vẫn đợi.
Rồi chàng trai cũng tìm được nửa kia của mình. Xuân này, họ đưa nhau về quê. Chàng trai nhờ cô bạn láng giềng đảm đang khéo léo sửa soạn cỗ bàn bánh trái cho đám cưới tại nhà.
Dấu lặng (Quế Hương)
Ngoại tần ngần mở bảo-tàng-túi. Trong đó có mấy bức ảnh ố vàng gối đầu lên nhau. Bé Chiều chỉ người đàn bà nhếch nhác ẳm đứa trẻ gầy nhom :
- Mẹ đây hở bà?
- Bà đấy. Mẹ đây nè!- Ngoại chỉ con bé trong ảnh.
- Mẹ mà nhỏ xíu, không mặc quần !
- Lớn mới làm mẹ. Già thành bà. Rồi cháu cũng thế.
- Cháu không làm bà.Lưng gãy xấu lắm lại ăn trầu xay không ăn được kẹo.
- Làm mẹ vậy – mẹ cười.
- Hông…Làm mẹ khổ lắm !Ngồi may suốt ngày.
Im lặng. Rồi tiếng máy may lại rào rào như tiếng mưa rơi.
Kim Ngân (Minh Muội)
Nhà nghèo, mẹ sinh con gái đầu lòng , ba đặt tên là Kim Ngân, với hy vọng sau này con sẽ giàu. Chẳng cần đến sau này, gặp thời ba mẹ làm ăn khá, cuộc sống vật chất tốt hơn nhưng ba mẹ xa nhau hơn, ba mẹ cũng xa con hơn. Nhiều buổi tối con ăn cơm một mình với vú Tư. Con cảm thấy vú thương con hơn cả ba mẹ.
Sinh nhật mười sáu, con thầm ước ba mẹ đặt lại tên con…
Bàn tay mẹ (Lê Thị Minh Nghĩa)
Một tai nạn làm hỏng đôi mắt mẹ. Hàng ngày mẹ ôm con sờ nắn. Những lúc ấy con thấy mẹ cười.
Ba bỏ mẹ lấy người khác. Con nhớ mẹ, chạy về thăm mẹ. Mẹ ôm lấy và tay mẹ lại sờ nắn khắp người con. Mẹ khóc : “Sao con gầy quá…!?” Con nén khóc :”Mẹ ơi, vì da thịt con nhớ hơi bàn tay mẹ…!”.
Ngây thơ (Nguyễn Thị Như)
Cả nhà rộn ràng chuẩn bị đưa dâu. Bé Na hí hửng, mừng. Mỗi mẹ Na là không vui, chị cứ bần thần : Không biết ngày mai con mình ra sao? Từ lúc lọt lòng tới giờ, nó chưa rời chị đêm nào, đêm nay…
Chị giấu giọt nước mắt sau chiếc khăn voan.
Mọi người giục chị : - Xe nhà trai tới.! Chị ôm Na :” Tối nay con ngủ với bà, ngoan nhé!”. Na nũng nịu :”Không, con ngủ với mẹ à… làm cô dâu xong, tối mẹ về với con…”.
Chị nát cả ruột gan, bước lên xe hoa.
Ấm tình (Đặng Quang Tiến)
Ngày nào, ông già sửa giày cũng ngồi trên vỉa phố. Mùa này, trời lạnh căm. Chỉ một tấm áo mỏng che thân. Bạn tôi se lòng : “Nhìn ông già lạnh, mình cũng lạnh”.
Tìm được chiếc áo len cũ, bạn tôi tặng ông. Ông mừng rối rít, cám ơn…
Mấy ngày sau. Ông già vẫn ngồi đó run rẩy, co ro…Bạn tôi nghĩ : “Có lẽ ông nghèo quá, nên bán áo ấm để mua gạo chăng?”.
Hỏi thăm ông, ông trả lời :”Cô ơi, vợ tôi không có áo ấm, nên tôi đã nhường cho bà ấy mặc rồi!”.
Trên đây là 100 trong hơn 400 truyện trong 02 tập “truyện ngắn 100 chữ” của Tạp chí kiến thức ngày nay được Nhà xuất bản Phụ nữ phát hành năm 2003. Tôi xin dừng phần chia sẻ của mình tại đây và sẽ tiếp tục khi có tập truyện khác. Cám ơn gia đình 3C đã cùng chia sẻ, theo dõi, khuyến khích tôi trong thời gian qua.:)
Chị ơi, em copy 1 số bài về nhé . Giờ em chép luôn nhé . Biết thế nào chị cũng đồng ý mà :-*:-*:-*:-*
Chị ơi, em copy 1 số bài về nhé . Giờ em chép luôn nhé . Biết thế nào chị cũng đồng ý mà :-*:-*:-*:-*
:) Ừ , chị đồng ý .
Tôi thuê một người thợ mộc đến để sửa lại ngôi nhà cũ cho mình. Trong ngày làm việc đầu tiên anh gặp rất nhiều trở ngại: cái cưa điện bị hỏng, chiếc xe tải thì vừa bị xịt lốp, lại không nổ được máy. Chúng khiến cho ngày làm việc của anh trở nên rất vất vả. Khi tôi lái xe đưa anh ta về nhà, anh ngồi im như tượng, chẳng buồn nói câu nào.
Đến nơi, anh ta mời tôi vào nhà chơi. Khi chúng tôi tiến gần đến cửa chính, anh dừng lại một chút trước một cái cây nhỏ rồi sờ lên ngọn của nó bằng cả hai tay. Khi cửa mở, anh bước vào nhà với một tâm trạng đã biến đổi hoàn toàn: một nụ cười rạng rỡ nở trên khuôn mặt có nước da rám nắng, anh đưa hai tay ra ôm hai đứa con nhỏ và hồ hởi hôn vợ mình một cái.
Sau khi ngồi chuyện trò một lúc, anh tiễn tôi ra xe. Chúng tôi lại đi qua cái cây ban nãy. Tôi cảm thấy rất tò mò và đã hỏi anh là tại sao anh lại làm cái điều tôi nhìn thấy lúc trước.
Anh trả lời: “À, tôi gọi nó là Cái cây phiền muộn. Tôi biết là mình không thể tránh được những khó khăn trong công việc. Nhưng có một điều tôi cũng biết là những phiền muộn trong công việc đó không thuộc về gia đình tôi. Vợ tôi và các con tôi không đáng phải chịu đựng những điều đó. Vì vậy trước khi bước vào nhà, tôi thường treo tạm chúng lên cây. Sáng ra tôi lại lấy chúng xuống.”
“Có một điều rất tuyệt vời tôi muốn nói với anh là: đến sáng khi tôi ra để lấy chúng xuống thì chúng đã nhỏ đi rất nhiều so với lúc tôi mới treo chúng lên.”
(st)
camchuongdo
02-10-09, 03:56
Niềm vui của chị
Ngày Tám tháng ba, chị nhận được bó hoa rất đẹp. Chị cười bảo: "Của anh ấy tặng!" . Mọi người khen chị hạnh phúc.
Chín tháng ba, bà tạp vụ khi dọn phòng nhặt được tờ giấy biên nhận đặt hoa mang tên chị. Bà chợt hiểu vì sao khi nhìn vào mắt chị, bà thấy ẩn khuất một nỗi buồn.
Mỗi ngày bà thay nước cho lọ hoa, và khi thấy chị mỉm cười trước những lời khen tặng, bà lại thấy thương chị đến xót xa. Bí mật của chị bà nguyện sẽ giữ kín. Bà không nỡ làm chị đau khổ thêm.
vBulletin® v3.8.4, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.