PDA

View Full Version : Truyện dành tặng các nam thành viên 3C


TA
07-11-08, 20:41
Em ơi hôm nay anh mời một người khách rất quan trọng tới dùng bữa, em làm gì ngon ngon vào nhé.
Dạ, ai đó anh?
Rồi em sẽ biết, bất ngờ mới vui chứ.

Huy buông điện thoại sau khi gọi cho vợ, anh nở nụ cười tươi như hoa và tung tẩy ra khỏi văn phòng. Chưa hôm nào anh rời văn phòng sớm như thế này. Anh quyết định chạy ào qua Hàng Bè mua một bó hoa, rồi tiến thẳng tới khách sạn 5* đầu đường Thanh niên. Gió thu se se lạnh, chiếc áo sơ mi dài tay vợ Huy mua tặng hôm sinh nhật làm Huy cảm thấy ấm áp và tự tin hơn. Càng nghĩ, anh càng cảm ơn số phận đã cho anh gặp được người phụ nữ ấy, và cũng nhờ đó mà anh có được người vợ hiền thảo bây giờ.

Hồi đó Huy còn là thành viên của câu lạc bộ Chim Cụt Cánh, hội của những đức ông chồng nuôi con một mình hoặc các bà mẹ cũng nuôi con một mình, giai đoạn quá độ chờ chuyển sang một thời kỳ mới luôn mang nhiều nhức nhối. Huy không phải tuýp người hay thể hiện, cái tôi của Huy luôn được dấu kín tận đáy lòng. Huy chỉ có một niềm vui duy nhất sau tan vỡ đầu tiên ấy là âm nhạc. Thả hồn vào đó, Huy mới quên đi được thực tại, và chỉ những lúc Huy đối diện với chính mình, một mình cô đơn trong căn phòng nhỏ, Huy mới ngậm ngùi cho số phận. Thế mà đã 7 năm rồi kể từ ngày chia tay với mẹ của cô con gái nhỏ, thiên thần của Huy, bảy năm để nếm mùi đời, nếm mùi cô đơn của thằng đàn ông gà trống nuôi con, để biết bao dung thay vì ích kỷ, để biết hạnh phúc là thứ hiếm hoi trên trái đất. Tình yêu luôn là điều xa xỉ với Huy, anh chỉ còn biết tới con gái, và công việc.

Cho tới một ngày, đó là sinh nhật thứ 32 của mình, cô con gái nhỏ xin phép về chơi bên mẹ thay vì cùng bố kỷ niệm sinh nhật. Một cảm giác trống trải tới mức Huy cảm giác không khí cũng trở thành đặc quánh, vẫn là những tiếng nhạc du dương mà sao Huy thấy nó lạc long khác thường. Lật máy tính lên, typing vài dòng cảm xúc, rồi như trút được cái u uất, Huy bỏ máy tính mở trên bàn và lang thang dọc các con đường. Kỷ niệm như những mũi kim trích vào da thịt, một chiều đầu thu.



Cô đồng nghiệp ngó nghiêng bàn làm việc của sếp, cô mỉm cười và lắc nhẹ cái đầu khi nhìn thấy máy tính còn để mở, dang dở chưa được tắt từ tối hôm qua. Bất chợt chạm tay vào màn hình hiện lên những dòng tự sự dang dở của sếp khiến cô ngỡ ngàng, rồi tò mò, cô đọc, những lời văn được viết xuống rất tích cực mà sao mắt cô nhòe đi. Rõ ràng sếp cô là người đàn ông cứng rắn, luôn tỏ ra là mạnh mẽ trong mọi tình huống mà lại có lúc mềm ra với cô đơn thế này sao? Chợt nhận ra mắt mình đang dưng lệ, cô ngượng ngùng, đứng dậy bước về phòng mình, trong đầu cô quanh quẩn những suy nghĩ về anh. Cô là một phụ nữ nhạy cảm, hơn ai hết cô hiểu nỗi cô đơn của một người đàn ông là như thế nào. Bất giác cô nghĩ về chồng mình, về những gì hai vợ chồng cô đã trải qua, lúc thăng lúc trầm, và cái cốt lõi của sự tồn tại không phải là những sợi dây rang buộc, nó là sự hy sinh. Sếp cô không nhận được sự hy sinh từ người bạn đời của mình nên đã phải chấp nhận cuộc đời nửa đường đứt gánh. Đàn ông một lần tan vỡ gia đình thì coi như một thất bại lớn trong đời.

Anh Huy, hôm qua hai bố con có gì vui không?
Có đấy! Huy vừa nói vừa móc trong ví ra một tờ giấy được viết nguệch ngoạc, những dòng chữ do chính con gái học lớp 6 của anh viết, đặt nhẹ lên bàn.
ủa, thư nặc danh tống tiền bố à, con gái anh hóm hỉnh quá nhỉ, Xuân cười giòn tan phá vỡ không khí nặng trịch.
Nó nghịch lắm Xuân ạ. Huy cười, nhìn theo dáng Xuân bước ra phía cửa, cô đi hãm một tích trà tươi cho anh, như mọi ngày và quay lại với một bình hoa ly ly trắng do chính tay cô cắm.

Từ ngày nhận Xuân vào công ty làm, Huy như tìm được một người bạn tâm giao. Xuân không những thông minh, tháo vát trong công việc, cô còn là một phụ nữ rất dịu dàng, đằm thắm, luôn cho Huy những lời khuyên bổ ích, đúng lúc. Huy không phủ nhận anh cảm mến cô đồng nghiệp này.

Anh nghe bài hát Love is blindness của ….. chưa?
Chưa, em mới tìm được à?
Lát em gửi cho, nghe đi, đáng một chầu café đó. Xuân vừa nói vừa mỉm cười rất huyền bí, cô vẫn hay cư xử như thế khi cảm nhận thấy Huy có gì không ổn.

Cửa sổ Yahoo nhấp nháy nick của Xuân, Spring4ever, đến cái nick cũng khéo được chọn như chủ nhân của nó. Cô gái lúc nào cũng tươi như vừa được tưới ấy đã tưới chút sinh lực vào cuộc sống của Huy tự lúc nào, êm ái và ngọt ngào. Huy vẫn thầm cảm ơn cuộc đời đã cho Huy một người bạn tốt, thật tốt. Với Xuân, Huy cũng như một người bạn tâm giao để cô trò truyện mỗi khi gặp rắc rối. điều duy nhất khiến cô vui là xem những tấm ảnh Huy chụp, cô cho rằng ảnh của Huy biết nói, biết gợi cảm xúc cho người xem. Thi thoảng cô đưa một vài lời thơ vào bình ảnh cho Huy khiến anh cảm động. Cứ như thế, ngoài mối quan hệ công việc, họ trở thành đôi bạn tri ân của nhau.

Một buổi sáng thứ Hai đầu tuần, Xuân gọi điện xin nghỉ làm một vài ngày và không nói rõ nguyên nhân, không thấy nick của Xuân online như mọi khi Huy bỗng có cảm giác thiếu chút gì đó. Anh bắt đầu đặt những câu hỏi về Xuân, anh nhận thấy mình chăm viết nhật ký cho con gái hơn, và dường như những dòng nhật ký ấy chủ yếu là cho Xuân đọc. Đôi lúc Xuân đã ẩn hiện cả trong giấc ngủ, anh mơ màng về cái giọng nói nhẹ nhàng trong veo ấy của cô. Phải chăng là anh nhớ, bởi những điều thân quen, anh nhận ra việc gặp cô hàng ngày ở cơ quan đã trở thành thói quen của chính mình, tựa như sáng nào cũng phải uống café và tối nào cũng phải nghe nhạc trước khi đi ngủ vậy. Huy nhớ Xuân, nhưng anh chẳng cho phép mình có một cử chỉ bất nhã nào để Xuân phải hiểu lầm, cho dù là một lời khen anh cũng cố gắng để nó trở thành vô tư nhất.

Chuông điện thoại đổ dồn dập, Huy chơt thấy mất tự chủ khi nhìn thấy số của Xuân hiện trên màn hình.

Anh rảnh không, em muốn nhờ anh một việc.

Xuân bước ra khỏi xe, lững thững bước về phía mép nước, từng dấu chân cô in những vệt mờ mờ trên làn cát mịn. Bãi giữa Sông Hồng chiều chớm hạ lộng gió, những bông cỏ lau liêu xiêu dựa vào nhau, mặt trời hắt bóng Xuân đổ gập ghềnh trên nền những nếp nhăn của bờ cát. Tóc cô xõa chờm xuống khuôn mặt trái xoan đầy đặn, cô đứng im bên mép nước, chân khua khoắng, không hề sợ cát lún như cô thường nói. Huy dè dặt bước theo Xuân, cách xa khoảng chừng 2m, anh dừng lại và đứng im nhìn cô như thể nhìn một sở hữu thân quen xắp phải xa rời, linh tính anh mách bảo có điều gì không ổn.

Anh đứng lại gần đây với em.

Xuân đột ngột phá vỡ bầu không khí bằng một câu thân mật hơn bao giờ tới mức Huy trở nên luống cuống. Huy đập tay vào túi áo, rồi vỗ vào túi quần tìm bao thuốc nhưng không có, anh thấy đôi tay mình bỗng trở nên thừa thãi, phút bất chợt anh bỗng muốn quàng cánh tay mình lên đôi vai của Xuân, nhưng anh đã kịp dừng lại. Đôi mắt Xuân đẫm ướt, hai cánh mũi phập phồng, cô ngước mắt nhìn anh và hít một hơi thật mạnh trước khi nói.

Em biết là tâm trạng của anh cũng giống em, em nhận ra từ lâu rồi là tình cảm của chúng mình dành cho nhau không phải đơn thuần là những người bạn nữa, nó bắt đầu có chút gì hơn thế, và em không muốn câu chuyện diễn ra như thế. Hãy cho em làm một điều thật tốt đẹp dành cho anh, điều em sẽ làm chỉ khẳng định thêm rằng em rất hiểu anh và quý mến anh vô cùng, người đàn ông đặc biệt của em.

Huy đứng như chôn chân trên cát, Xuân đã nói trúng tim đen những điều còn lẩn khuất trong lòng Huy. Không thể kìm lòng mình được nữa, anh dang rộng cánh tay, kéo sát cô vào vòng tay rắn chắc ấy, trái tim của Huy đập nhanh hơn mọi khi và anh cảm nhận rõ cả từng nhịp tim của cô, cứ như thế Xuân không nhúc nhích, không phản kháng, cô thả lỏng người và dựa hẳn vào Huy. Xiết chặt cô trong lòng, Huy bỗng thấy sống mũi mình cay cay, anh ngước nhìn về phía hoàng hôn đỏ sẫm, đau đáu khát khao một niềm hạnh phúc, mũi anh dụi dụi vào mái tóc thơm dịu mùi hoa cỏ của Xuân. Phút giây ấy cặp môi Huy chỉ muốn vờn xuống đôi môi cháy bỏng của Xuân mà hôn cho tan đi mọi ngóc ngách tình cảm của mình, nhưng với bản chất rất đàn ông cố hữu, anh không cho phép mình làm một điều gì khiến Xuân phật lòng, anh quyết định phá vỡ không gian đó bằng một chuỗi cười vang, anh đẩy Xuân ra cách xa mình, nhìn thẳng vào cô và nói:

Em không cần phải nói gì hết, anh tin em. Anh còn kết thúc câu nói đó bằng điệu bộ hôn gió rất ngộ nghĩnh khiến Xuân bật cười.

Miên man với những hồi tưởng, xe đã tới sảnh khách sạn, bóng dáng yêu kiều của Xuân đã chờ sẵn, rất đúng giờ, cô vừa ra Hà Nội sáng nay, khuôn mặt vẫn tươi tắn mặc dù có đôi vết chân chim quanh khóe mắt, Xuân vẫn ngời ngời là một phụ nữ phúc hậu, đoan trang. Anh lại đón cô bằng một vòng tay rộng mở.

- Vợ anh đã làm cơm xong rồi, cô ấy sẽ bất ngờ về sự xuất hiện của em lắm đấy. Huy vừa nói vừa cười, nụ cười tràn ngập hạnh phúc.

thoanguyen
11-06-09, 18:01
Ôi, sao giờ em mới biết topic và câu chuyện này
Đọc hay và ý nghĩa quá!

VanHa
12-06-09, 01:04
TA ơi:
" Yêu thì nói đại một câu
Không yêu thì để qua cầu gió bay
Duyên gì vô cớ quàng tay
Ai tin đâu tình thật ngay ở đời
Sương mai từng giọt tinh khôi
Buốt trong nhau suốt một thời chưa xa"

TA
12-06-09, 10:31
Cảm ơn thơ của Vân Hà nhé.

Truyện này do 1 người bạn rất có tâm hồn văn thơ, viết tặng. TA rất trân trọng, post lên cho cả nhà cùng đọc.

VanHa
12-06-09, 11:01
Mình rất thích truyện này vì thể hiện chất nhân văn trong đối xử. Cảm ơn bạn và bạn của bạn nhé!