PDA

View Full Version : Trang văn học của 3C


August
07-11-08, 14:33
Lời cầu hôn thứ hai
Sau ly hôn, cảm giác chông chênh, hẫng hụt, cô đơn khiến người ta khao khát sự sẻ chia, một bờ vai để nương dựa khi mỏi mệt, buồn phiền. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó, bởi khi đứng trước lời cầu hôn thứ hai, họ dường như chững lại, cân nhắc, toan tính với trăm mối tơ vò cho bài toán thứ hai trong cuộc đời vì rất nhiều lẽ.
Bốn năm cô đơn, bốn năm đi về một mình chỉ có đứa con gái nhỏ chờ đợi trong ngôi nhà lớn, hôm nay, chị bỗng thấy mình như rẽ sang một lối khác. Cuộc sống của chị sẽ thay đổi trong nay mai, bởi, chị đã nhận lời cầu hôn của anh, lời cầu hôn thứ hai trong cuộc đời người phụ nữ mới ngoài 30 tuổi.

Cuộc sống mới, sẽ có thêm một người đàn ông thức dậy cùng chị mỗi sáng, con gái chị sẽ có người đón vào giờ tan học mỗi chiều. Nhưng rồi, sao nữa nhỉ? Hạnh phúc liệu có bền lâu hay sẽ lại tan vỡ. Chị bỗng sợ, liệu mình có quá vội vàng?
“Sự lo lắng lớn nhất của mình trước khi kết hôn lần thứ hai là nỗi lo sợ hôn nhân này lại tiếp tục đổ vỡ”, chị Phượng, chủ một hãng mỹ phẩm lớn ở Hà Nội thành thật. Từng không dám nghĩ đến chuyện lấy chồng nữa, sau những thất bại đắng cay của cuộc hôn nhân đầu, sau những đau khổ mình chị phải gồng gánh hàng mấy năm trời, chị từng nghĩ, mình sẽ ở vậy. Nhưng rồi, nỗi khổ của người phụ nữ bỏ chồng lại khiến chị phải nghĩ lại.
Chẳng phải chỉ bởi những đêm dài mất ngủ, chẳng phải chỉ là nỗi cô đơn đi về một bóng, chị còn phải gồng mình chống lại những điều tiếng khi đi với một người bạn khác giới. Hễ thấy chị đi với một người khác phái, người ta lại xì xào. Trong mỗi cuộc làm ăn, đối tác nam giới cứ nghĩ là sẽ đưa được chị lên giường thay vì phải đối thoại và bàn thảo.
Chị chán cái cảm giác phải đối phó, phải xua đuổi. Chị cần một người đàn ông cùng chị xuất hiện trong những buổi gặp gỡ, để thiên hạ biết chị đã có chồng, để họ nhìn chị bằng ánh mắt khác. Và trên hết, chị thèm cảm giác được có một ai đấy để chị hướng tới, để chị có thể trao yêu thương, giận hờn, để nấu những món ăn ngon, cắm những bông hoa đẹp, thậm chí để chờ đợi, mong ngóng mỗi tối. Tình cảm yêu thương và một gia đình êm ấm, người phụ nữ nào chẳng khao khát.
Giờ, chị đã đến gần được tới ước mơ của một người phụ nữ có chồng. Nhưng, chị lại chần chừ. Bao năm qua mẹ con chị yên ổn. Kinh tế chị dư thừa để mẹ con chị đầy đủ, nay resort trong nước, mai du lịch mua sắm nước ngoài. Mẹ con bên nhau, dù đôi khi chị trống vắng nhưng cuộc sống êm đềm và không có nước mắt. Chị hoàn toàn tự do với những suy nghĩ và hành động của mình. Thích thì đi chơi với người này, chán thì trò chuyện với người khác. Không trách nhiệm và nghĩa vụ.
Chị sợ cảm giác phải làm lại từ đầu, phải nem nép với nhà chồng, phải thưa gửi, hầu hạ một người đàn ông để rồi nhỡ lại phải nếm trải những nỗi đau mà chị đã trải qua. Chị sợ đủ thứ.
Còn con gái chị, cháu có tiếp nhận một người đàn ông mới để phải gọi bằng cha. Có lần, con bé đã thủ thỉ với mẹ, hai mẹ con mình sống thế này thôi mẹ nhá, mẹ đừng lấy chồng, đừng bỏ con. Liệu anh, người đàn ông thứ 2 của chị có đủ tình thương, sự hy sinh và lòng nhẫn nại cho đứa con gái tuổi mới lớn của chị không. Tình yêu đầu, chị đã đam mê và hy vọng một gia đình bền vững. Yêu nhau đến thế, mà còn có ngày phụ nhau, đằng này, một mối tình làm lại, đầy những lo toan và sắp xếp, chị sợ...
Anh Lê Huyên là giám đốc của một Công ty Dầu khí nước ngoài tại Việt Nam. Vợ anh là người của công chúng, khá nổi tiếng. Chuyện vợ chồng anh một thời là sự quan tâm của báo chí bởi vợ anh nổi tiếng với những bức ảnh ngoại tình. Ly hôn được một năm, bạn bè giới thiệu cho anh gần chục cô. Nhưng anh lần lượt bỏ qua. Anh sợ những cô gái có khuôn mặt hiền dịu, ăn nói nhỏ nhẹ vì luôn có cảm giác, hay là họ đang giả nai, đang lừa anh như cô vợ cũ.
Đi chơi với một cô gái anh thấy ưng ý lắm về mọi mặt, nhưng đến một hôm, cô ấy hỏi, sao anh giàu thế mà không mua ôtô. Thế là anh lại giật mình, hay là họ đến với mình vì thấy mình nhiều tiền. Cứ thế, nỗi lo sợ không tìm được sự chân thành khiến anh, cứ mỗi lần định kết hôn lại ngập ngừng và rồi dừng lại.
Những người đã một lần lỡ dở đều có tâm lý chung là mất lòng tin, sợ hãi sự mong manh của hai chữ “hạnh phúc” nên rất khó làm cho họ gạt bỏ được tâm lý để tiến tới hôn nhân. Mặt khác, họ lại khao khát có một mái ấm gia đình, vẫn mong muốn có một bờ vai, một chỗ dựa, một cuộc sống tròn trịa như bao gia đình khác. Mong cho con có một người cha nhưng sợ người cha ấy không thương yêu con mình.
Mong cho mình có một người chồng nhưng sợ người chồng ấy không làm tròn trách nhiệm hay lại làm cho mình đau khổ. Mong sao có được một gia đình hạnh phúc nhưng lại sợ sự tan vỡ lần nữa. Niềm mong muốn và sự sợ hãi ấy vẫn tồn tại song hành. Và những người phụ nữ dám gật đầu nhận lời cầu hôn lần thứ hai ấy thường bảo nhau, họ là những người dũng cảm biết tin tưởng rằng họ sẽ có hạnh phúc.

5ducklings
07-11-08, 20:23
Lụa.

Đó là 1 truyện dài hay là 1 tiểu thuyết?Em không biết xếp nó vào đâu.Bởi nội dung câu chuyện hay quá,dù nó ngắn ngủi.Người ta kể chuyện cuộc đời một người đàn ông thành đạt trong giới thương gia tơ lụa nước Pháp với 2 mối tình tuyệt vời.Một-mê đắm,huyền ảo,xa vời như bị bỏ bùa mê.Một- chân thành,thiết tha,cao thượng và hiện hữu.Cả hai mối tình ấy trong con mắt em đều thật tuyệt vời.Nó làm cho cuộc đời người đàn ông có tên là Herve Joncour ấy có ý nghĩa hơn ai hết.
Vào một năm dịch bệnh hoành hành làm điêu đứng sự nghiệp của cả ngành kinh doanh tơ lụa nước Pháp.Để cứu vãn tình thế,chàng trai Herve-người được nghề chọn,chứ không chọn nghề,bởi đã không theo binh nghiệp như ước vọng của gia đình-lên đường tìm đến nước Nhật.Ở đó người ta đồn rằng có những thứ lụa nhẹ đến mức không cảm thấy trên bàn tay,mát như 1 dòng nước trong lành.Chàng phải vượt qua bao nhiêu đất nước xa xôi,bao nhiêu đại dương,bao nhiêu núi cao...Hành trình này được nhắc đi nhắc lại trong toàn bộ câu chuyện,trong từng chuyến đi của chàng trai.Vì sao lại thế,em không biết.Chỉ biết rằng mỗi lần đọc đến hành trình đó trong các chuyến đi của chàng trai , em lại có cảm giác hồi hộp như chính mình đang vượt qua bao nhiêu khó khăn để đến với sự quyến rũ đang gọi mời ở phương xa.Và chàng đến được đất nước xa xôi đó,vượt qua được thử thách của ông trùm địa phương,mua được trứng tằm mang về .Cũng chính ở đất nước đó chàng bị mê hoặc bởi một đôi mắt của người thiếp yêu của ông trùm,một đôi mắt của người phụ nữ phương Đông mà không hề phương đông chút nào.Ánh mắt ấy đã theo chàng trong suốt cả cuộc đời,thúc giục chàng lại lên đường theo hành trình của mỗi chuyến đi,ngay cả khi nước Pháp đã không còn chịu nạn dịch bệnh kia nữa,chàng vẫn tìm lý do để được nhìn thấy đôi mắt ấy.Họ chưa hề nói với nhau 1 lời,và tình yêu vẫn bùng cháy,trong ánh mắt,trong bàn tay vươn về phía nhau...Nhưng chàng cũng đã có vợ,một người vợ chung thủy,hiền hậu,luôn vì chàng,dường như hiểu chàng hơn cả chính chàng nữa.Mối tình kì ảo giữa chàng trai và người con gái phương Đông ấy cũng bị ông trùm phát hiện.Chàng không bao giờ còn cơ hội gặp lại nữa.Nhưng ánh mắt ấy theo đuổi,ám ảnh chàng ngay cả khi đã quyết định sẽ ẩn mình tại quê hương và cố gắng yên lòng bên người vợ yêu dấu.Một ngày,chàng nhận được một bức thư viết bằng thứ tiếngNhật,mực Tàu.Đó quả là một bức thư tuyệt vời về tình yêu ân ái.Một cuộc ân ái chỉ trên trang giấy đó đã đủ để những năm sau đó chàng sống 1 cuộc sống trong sáng như không còn cảm thấy có nhu cầu gì nữa.Chàng lại tìm thấy thứ hạnh phúc bình yên bên người vợ hiền.
Câu chuyện thực sự làm em cảm động khi người vợ ra đi vĩnh viễn.Và một ngày,sau hơn 2 tháng,ông già Herve đến thăm mộ vợ,nhận ra một chiếc nhẫn hoa xanh bé xíu trên mộ vợ ông.Chiếc nhẫn tượng trưng cho vẻ đẹp và thân phận một người phụ nữ phương Đông,rất đẹp,người đã 2 lần giúp ông dịch những chữ viết của người con gái đã mê hoặc tâm trí ông. Bức thư thứ 2 ấy,bức thư mà chỉ bằng những dòng chữ đã đủ để chàng trai trẻ ngày ấy có một cuộc ân ái đủ cho cả một cuộc đời, chính là do vợ ông viết ra.Đúng hơn là bà đã viết bằng tiếng Pháp và nhờ người đàn bà xinh đẹp với chiếc nhẫn hoa xanh bé xíu ấy viết lại bằng tiếng Nhật,với thứ mực Tàu.
Một cuộc đời với 2 mối tình lớn như vậy quả là đáng sống.Em thích một điều ai đó đã nói:Người ta chỉ thực sự bất hạnh khi không còn tình yêu.Và em tin rằng một trái tim còn biết yêu thương chính là một trái tim hạnh phúc.
By 5ducklings.

HienAnh
07-11-08, 20:45
Hay quá chị ah. Em sẽ đọc quyển này nhưng không biết đã nghe tóm tắt rồi thì đọc có hấp dẫn nữa không đây. Hihi

Classic
07-11-08, 20:50
Mình may mắn được xem Silk chuyển thể từ tiểu thuyết trên, cảnh quay phải nói là mê hoặc và vô cùng lãng mạn. Nội dung cũng đáng nhớ. Nhưng mình đoán truyện chắc hẳn sẽ hay hơn nữa. Sẽ tìm xem. Cảm ơn 5ducklings đã chia sẻ.

5ducklings
08-11-08, 12:47
Mình may mắn được xem Silk chuyển thể từ tiểu thuyết trên, cảnh quay phải nói là mê hoặc và vô cùng lãng mạn. Nội dung cũng đáng nhớ. Nhưng mình đoán truyện chắc hẳn sẽ hay hơn nữa. Sẽ tìm xem. Cảm ơn 5ducklings đã chia sẻ.
Mình đã đọc và xem.và mình thấy đọc hay hơn rất nhiều.Có rất nhiều điều không thể truyền tải lên bằng hình ảnh đươc.Rất vui vì các bạn chia sẻ sở thích với mình.Mình sẽ tiếp tục post bài về những tác phẩm mà mình thấy ấn tượng.

zero_zero
09-11-08, 15:19
Cha và con gái: Dệt sợi yêu thương

Những cảm xúc đan xen, hoà quyện, một chút vui mừng, một chút hãnh diện nhưng cũng thoáng chút buồn vì khoảng cách lứa tuổi đã làm con dần xa bạn hơn, đặc biệt là với người cha.

Bạn có thể thấy được những dấu hiệu, không chỉ là linh cảm…

Đó là lúc con gái bạn nhận ra mình không còn bé bỏng và tự nhận cũng như ý thức hơn về những hành động của mình. Không còn sà vào lòng cha, ngồi lên gối, bá cổ và ôm hôn… Tưởng chừng như những ngày thơ ấu “cha là con ngựa, con cưỡi con chơi” đã xa thật rồi.

Cô bé đã và đang bước qua cái ranh giới của trẻ con và người lớn. Từ sự ý thức về hình thể (chú ý phục trang, cách đi đứng khi ở nhà) đến sự ý thức rõ hơn về tâm lí như muốn nói với bạn rằng: “Con lớn rồi”, thường thể hiện rõ ràng nhất với người cha. Cô bé sẽ “bí mật” hơn với những câu chuyện của tâm lí tuổi mới lớn với những cậu bạn dễ thương, “cẩn trọng” hơn với những quyển nhật kí có khoá và những ghi chép cá nhân. Sự “cảnh giác” với những biến động tâm sinh lí bạn có thể thấy rõ và chợt thấy, con cứ dần dần “đóng cửa” với mình.

Đó cũng là lúc, cô bé thấy mình chợt lạc lõng trong căn nhà thơ ấu vốn đầy ắp sự sẻ chia và tiếng nói cười. Chợt cảm nhận được sự “ngạc nhiên” của cha mẹ trước những biến đổi của mình, để rồi thấy mình chẳng thể sẻ chia, chẳng được vỗ về như hồi còn bé. Điều này vô hình chung tạo ra sự mất cân bằng tâm lý, sự hẫng hụt cho cả hai. Người cha đột nhiên cảm thấy thiếu vắng sự thơ ngây, quấn quýt của cô con gái nhỏ và không thể yêu thương con bằng cách thức đã quen làm suốt thời thơ ấu. Còn cô bé thì lại thấy mình “không được ba cưng như trước”, để rồi thất vọng trước những cử chỉ ngại ngùng của cha.



Đó là lúc cô bé và cha mẹ có những bất đồng, hay những vấn đề cần được tháo gỡ trong cuộc sống. Những cuộc tranh luận chớp nhoáng, không đầu không cuối. Kết thúc bằng gương mặt nóng bừng vì giận của bố, và những giọt nước mắt của con.

Mọi sự có thể khác được không? Hồi còn bé, cha “thanh toán” gọn những phi vụ mè nheo của con bằng một chầu kem hay búp bê xinh xắn thì giờ đây, không thể làm theo cách ấy. Cha nghiêm khắc hơn trước những đòi hỏi và những quyết định (tạm gọi là) bồng bột của con.

So với mẹ, cha không có lối diễn dạt “ngọt ngào” để con tiếp thu lời căn dặn mà không phải “cất đi” cái tôi và suy nghĩ của mình. Cha đôi khi là áp đặt, cứng rắn và tỏ rõ lập trường, muốn con gái vào nếp từ những thứ rất nhỏ, vấn đề giờ giấc, quan hệ bạn bè khác giới…

Đó là khi con gái thì thầm với mẹ: “Bố dạo này khó tính với con hơn”. Trước lời thắc mắc rằng “bố lạ quá”, “bố không còn chiều con như xưa”, mẹ hãy từng bước giúp con hiểu. Cho con gái thấy bố đã vất vả ở cơ quan thế nào, lo lắng cho gia đình, đón em, sửa chữa đồ đạc, gánh vác cùng mẹ việc nhà, làm đọng lại cho con gái một hình ảnh bố chân thực, mẫu mực nhất có thể.

Thay vì thuyết giảng khô khan, “con có biết những thứ trong gia đình này đều do…” hay “con lớn mà chẳng hiểu bố mẹ đã vất vả ra sao à?” Hãy bảo con “đóng vai” một phóng viên ảnh để ghi lại “một ngày của bố”, bố của công việc và bố của gia đình hay bố trong hình ảnh một người vui vẻ, hoạt bát phong độ trong thể thao và các cuộc vui của gia đình.

Khi ấy, những ý nghĩ cha mẹ là lạc hậu, khô khan, thiếu tâm lý sẽ biến mất trong đầu con gái. Con gái cũng sẽ nhận ra những giọt mồ hôi, những đêm chong đèn làm việc, những lúc hì hụi sửa cái tủ hay quạt trần, hay cả những lúc vui vẻ của bố bên mẹ con những ngày cuối tuần…



Đó là khi những ngày kỷ niệm, con gái muốn thể hiện tình cảm. Mẹ hãy là một “chất xúc tác” khi động viên con. Mẹ rủ con vào gian hàng quần áo: “bố con mặc chiếc áo này sẽ đẹp lắm nhỉ?” hay tổ chức cuộc thi viết “lời chúc” và làm những món quà sáng tạo để cả nhà trao đổi, con gái sẽ thấy mình hạnh phúc trong không khí ấm ấp đó…
Ngày qua ngày, những “sợi yêu thương” rất nhỏ sẽ dệt lên một tình bạn lớn giữa cha và con gái. Tình yêu với cách “biến hoá” bằng những cử chỉ tâm lí, nhẹ nhàng, những lời sẻ chia gần gụi sẽ khiến cha và con gái trở về ngày xưa, về cái thuở “bố là tàu lửa, bố là xe hơi…” dù cô bé ngày nào nay không còn bé…
ST

zero_zero
09-11-08, 15:21
"Ly hôn thử" để cứu vãn hôn nhân?

"Ly hôn thử" có thể là một cách cứu vãn hôn nhân, nhưng cũng có thể trở thành một cái “bẫy” khó lường.
Cuộc sống hôn nhân sau một thời gian dài, nảy sinh không ít mâu thuẫn. Nhẹ thì hai bên cùng đối thoại, cảm thông và cùng vượt qua. Nhưng nặng hơn, đứng bên bờ của sự tan vỡ, thì liệu có cách hoá giải nào? Cụm từ “ly hôn thử” đang được nhiều cặp vợ chồng nhắc đến như một liệu pháp cứu vãn tình thế.
Không phổ biến như xã hội Trung Quốc, nhưng ở Việt Nam cũng đã xuất hiện hiện tượng ly hôn thử. Khi mâu thuẫn gia đình trở nên nghiêm trọng, vợ hoặc chồng đưa ra giải pháp ly hôn thử. Họ ra toà ký giấy ly hôn nhưng lại ngầm hiểu với nhau rằng, hai vợ chồng chỉ tạm ly hôn để có thời gian suy nghĩ, nhìn nhận lại tình cảm và cuộc hôn nhân của mình. Tạm thời xa nhau cũng giúp làm nóng lại tình cảm của hai người và nếu cảm thấy vẫn còn yêu nhau, cảm thấy không thể sống thiếu vợ hoặc chồng sẽ tiếp tục quay trở lại. Còn nếu hết yêu nhau, thì cũng là một cách chia tay êm thấm.
Thế nhưng, ly hôn thử có phải là cách cứu vãn hôn nhân một cách hữu hiệu nhất hay không thì chẳng ai dám khẳng định.

Giải pháp cứu vãn hôn nhân

Sau khi ra trường, ổn định công việc được vài tháng thì Hà và Quân quyết định tổ chức cưới. Một năm sau đó, thì bé Bông ra đời. Hà thực sự hạnh phúc với gia đình nhỏ của mình. Trong mắt hàng xóm, Quân là người chồng rất thương con, yêu chiều vợ. Nhà chỉ có hai vợ chồng nên anh rất chịu khó đỡ đần giúp vợ. Không ít người trong khu tập thể mong ước được như Hà. 6 năm, tất nhiên vợ chồng cũng có lúc nọ lúc kia, nhưng với Hà, đấy là một cuộc sống mà cô đã mơ ước.

Tuy nhiên một năm trước, mọi chuyện không như trước nữa. Từ khi Quân chuyển qua công ty mới, vợ chồng Hà thường xuyên xảy ra lục đục. Có những lần, họ giận dỗi nhau ra mặt, cả tháng trời không nói với nhau lời nào. Sự lạnh nhạt, hờ hững xuất hiện khiến Hà nhiều lúc cảm thấy hoang mang.

Cô sợ, nếu cứ kéo dài tình trạng lạnh nhạt như thế, sự đổ vỡ là không tránh khỏi. Để cứu vãn cuộc hôn nhân, Hà và chồng quyết định nói chuyện thẳng thắn với nhau. Và Quân đã đưa ra một đề nghị mà lúc đầu cô cũng rất bất ngờ. Anh đề nghị hai người ly hôn thử. Anh thuyết phục cô, hai người cứ ra toà ly hôn thật nhưng sau 8 tháng ly hôn, hai vợ chồng thấy không thể sống thiếu nhau sẽ quay trở lại. Đây là cách hâm nóng lại tình cảm của hai vợ chồng. Vì còn yêu chồng và tin chồng vẫn còn yêu mình, nên Hà chấp nhận. Một tháng sống xa cách hẳn vợ con, Quân gặp không ít khó khăn. Những tối nằm nhớ con thương vợ, Quân trằn trọc không ngủ được. Và sang tới tháng thứ 2 thì anh chủ động về gặp vợ, mong muốn được kết hôn lại.

Hay là một cái “bẫy”

Cũng sử dụng cách ly hôn thử để cứu vãn hôn nhân, nhưng chị Thắm đã không được may mắn như chị Hà. Chị không thể ngờ, giải pháp chồng chị đưa ra lại là một cái cớ để anh ly hôn chị một cách êm thấm.
Chị Thắm và anh Đạt kết hôn cũng đã được 5 năm. Tuy hai vợ chồng vẫn đang phải thuê nhà, nhưng cuộc sống của gia đình chị so với nhiều gia đình khác cũng là khá rồi. Anh Đạt làm kinh doanh nên cũng hay phải đi tiếp khách, có tháng đi cả tuần. Thời gian đầu, chị Thắm không thấy phiền về điều đó. Những bữa cơm chỉ có hai mẹ con cũng vui.

Thế rồi, chồng vắng thường xuyên những bữa cơm tối cũng khiến chị Thắm phiền lòng. Nhiều lần hai vợ chồng đã tranh luận gay gắt về chuyện hay phải tiếp khách tối của anh Đạt. Có thời gian, chị Thắm làm căng bảo anh đề nghị cơ quan chuyển công việc thì thời gian đó, anh ít về muộn hơn. Nhưng rồi đâu lại vào đó. Mẫu thuẫn này kéo theo mẫu thuẫn, không ít lần chị Thắm doạ ly dị. Cứ tưởng doạ chồng thế, ai ngờ, một tối anh Đạt đề nghị với chị ly dị thật.

Chị Thắm phản đối. Chị nói với chồng lúc nóng giận nói ly dị thế thôi, chứ kỳ thực chị không có ý đó. Nhưng anh Đạt đã thuyết phục chị: “Hai vợ chồng mình ly dị nhưng ngầm hiểu với nhau ly dị thử thôi. Sống cách xa nhau, khi ấy mình sẽ thấy thiếu vắng nhau. Lúc đó, biết đâu, anh và em tình cảm còn mặn nồng như hồi mới cưới”. Ngẫm ra thì thấy lời anh Đạt cũng có lý và chị Thắm đã đồng ý.

Thế nhưng sự việc đã không như lời anh Đạt nói. Sau một tháng ly hôn, chị Thắm mới té ngửa. Chồng chị đã chuyển đến ở với cô nhân tình mà bấy lâu nay chị đã vô tâm không hề nhận thấy. Uất ức nhưng không thể làm được gì vì chị đã tự nguyện ký vào tờ ly hôn rồi.
Có thể nói cũng như yêu thử, sống thử,… ly hôn không phải là chuyện đem ra để thử. Bởi nó có thể được một số người cho là có thể cứu vãn hôn nhân; nhưng nó cũng có thể trở thành một cái “bẫy” khó lường.

Danong, Afamily

5ducklings
09-11-08, 19:26
Không độ yêu - Khâu Hoa Đông
Ông nhà văn Trung Quốc này viết rằng người đàn ông khi yêu cần phải đưa tình yêu về không độ thì mới mong giữ được người con gái của mình.Nếu để tình yêu ở nhiệt độ cao thì rồi cô gái sẽ ra đi. Ở câu chuyện đó có một người con gái lấy 1 người chồng tôn thờ mình hết mực,nghe theo tất thảy mọi yêu cầu của cô,làm theo tất thảy những gì cô mong muốn,cho dù cô có đưa ra hạch sách khó chịu thế nào.Để rồi một ngày cô dứt áo ra đi theo 1 anh chàng ngổ ngáo,thậm chí không biết nói 1 câu ngọt ngào với cô bao giờ,vậy mà cô vẫn dịu dàng chiều chuộng,tôn thờ.Có một anh bình luận viên thể thao chỉ quen mang đồ ăn sáng đến tận giường cho vợ,rồi 1 ngày nhận được bữa sáng trên giường do 1 người con gái khác mang đến anh lại biết đến 1 niềm hạnh phúc khác với những gì trước đây anh nghĩ.Nhưng rồi,ngay cả đến lúc mỗi người đều đã có tình yêu cho riêng mình và đều đã đọc câu "danh ngôn" bất hủ kia,nhưng cũng chẳng ai biết rằng trong số họ có ai biết cách đưa tình yêu về không độ...
Không độ nghĩa là vô cảm mất rồi phải không nhỉ...Xin đừng...

5ducklings
09-11-08, 19:41
Xin cạch đàn ông - Katarzyna Grochola
Chưa có người phụ nữ nào có thể tự cười cợt mình một cách đáng yêu như nhân vật chính với câu tuyên bố:Xin cạch đàn ông! ở cuốn sách này. Anh thử nghe nhé:
"Những ý nghĩ không đẹp đẽ gì lúc này của tôi chủ yếu liên quan đến người chồng đã làm Jola có chửa.Jola là một mụ đàn bà.Xấu dã man.Răng vàng.Miệng bé tí xíu.Già nua,da nhăn nheo.Chân vòng kiềng.Và không có vú nữa thì càng tốt.Bẩn tính. Mắt lợn.Tôi ưa hình dung về cô ta như vậy đó.
Để làm tôi thất vọng,Jola lại xinh xắn.Phom người đẹp(có khi thai nghén sẽ làm cho cô ta bớt xinh - tôi cần phải lạc quan ).Thông thạo ba ngoại ngữ.Đêm bôi kem và chắc chắn không hút thuốc trên giường."

Và đây nữa:
"Rõ ràng ngoài chuyện có con gái thì tôi còn bị thừa cân , thuật ngữ này làm tôi khó chịu.Ngoài chuyện thừa cân thì tôi còn có mẹ và bố.Hai người đã li dị.Đang ở riêng....
Ngoài chuyện có con gái, thừa cân và có bố mẹ, tôi còn có cái rốn cắt sót, tôi biết được là nhờ có những cuốn sách thông thái.Tất nhiên là sách tâm lí.Bố mẹ tôi là những người độc địa - sách vở bảo vậy.Tôi đã chịu đựng những điều đó trên ba mươi năm nay và rốt cuộc tôi đã kiếm được một cuốn sách giúp tôi ý thức điều này.Tôi chẳng biết phải làm gì bây giờ.Tôi đã sống dễ chịu đến thế kia mà!
Tôi biết về chuyện thừa cân cũng là nhờ truyền thông.Thế mà thiên hạ lại bảo ti vi có hại.
Ngoài chuyện có con gái, thừa cân, bố mẹ, rốn cắt sót, tôi còn có một loạt vấn đề tình cảm hành hạ.Mỗi gã đàn ông tôi đã gặp trên đường đời đều hoặc là kẻ vô công rồi nghề, hoặc suốt ngày vùi đầu vào công việc, hoặc ăn giá đỗ sống rau ráu mà kinh tởm nhìn những miếng bít tết của tôi...Tại sao tôi lại vớ phải một ông chồng thích ngủ trong phòng lạnh?Cấm hút thuốc trên giường?Cấm cả đọc sách nữa?Tại sao ánh đèn lại làm phiền anh ta?
Ngoài chuyện có con gái, thừa cân, bố mẹ, rốn cắt sót,các vấn đề tình cảm, tôi còn có hẳn một đống những chuyện bực mình vặt vãnh khác, những chuyện đang hủy hoại cuộc đời tôi.Chẳng hạn bồn rửa mặt hỏng, nuớc chảy lênh láng.Đã báo cho thợ nước đến chữa,thế nhưng đầu tiên thì thợ quên, còn sau đó tôi quên.Cứ mỗi lần tôi định ăn kiêng thì bỗng dưng lại có bạn bè mời tôi đến ăn uống, toàn những người chưa bao giờ đãi tiệc sang như vậy.Chẳng hiểu sao họ lại biết tôi định tuyệt thực.Không loại trừ khả năng họ có thần giao cách cảm với cái tủ lạnh của tôi - khi trong tủ chỉ có nồi súp bắp cải đủ cho người đẹp ăn kiêng bốn ngày tiếp - họ gọi điện và thông báo, một đêm Ấn Độ hoặc thịt phi lê rắc hạt tiêu xanh, hoặc...Ác ý tột đỉnh.
Ngoài chuyện có con gái, thừa cân, bố mẹ, rốn cắt sót, những phiền toái với đàn ông,vòi nước và những người bạn ác ý, tôi còn có một con chó.Nó tên là Boris và không bị thừa cân.Tôi đặt toàn bộ hi vọng vào câu nói của một anh bạn, rằng:Chó nào chủ nấy..."
Đọc mỗi dòng trong truyện em đều thấy lại hình bóng mình hiện lên đâu đó...
Rồi những cú điện thoại, những cuộc khuyên nhủ, những lời hỏi thăm:Giá như em( cháu, mày...)nói với tao sớm thì có thể tao đã cho em( cháu, mày...)lời khuyên! Hic, những lúc như vậy thấy đời sao mà đen tối thế!
Một đoạn này nữa nhé:
"Mẹ gọi điện để bảo là, cứ nghĩ đến chuyện tôi bị lạnh là mẹ thấy lo.
Bố tôi gọi điện để bảo là, chắc chắn nhà tôi lạnh thấu xương, và nếu như tôi trước có yêu cầu bố cho lời khuyên thì bố có thể đã bảo...Nhưng bây giờ thì chẳng còn gì phải bàn nữa rồi.
Mẹ tôi lại gọi điện để rút lại ý kiến bảo rằng cứ nghĩ là thấy lo.Chắc hẳn nhà tôi rất tuyệt và tôi đang mừng hết nỗi, thế nhưng mẹ thấy lo khi nghĩ, Tosia đi học trường làng thế nào đây.Đường xa như thế!
Bố tôi gọi điện và hỏi,trường xa như vậy Tosia đi học thế nào,và rằng, nếu như tôi trước muốn bố cho lơì khuyên, thì chắc có lẽ bố đã khuyên tôi...,Nhưng bây giờ thì chẳng còn gì phải bàn nữa rồi.
Mẹ tôi gọi điện để rút lại điều lo lắng về Tosia, bởi lẽ không khí trong lành chắc làm cho 2 mẹ con tôi dễ chịu.Nhưng Tosia đã có áo lông mùa đông chưa...
Bố tôi gọi điện và hỏi, thế Tosia đã có giày đông chưa, vì trời rét thấu xương, mà nó phải đi bộ, nếu như tôi đã hỏi bố lời khuyên v.v...
Ở trường gọi điện bảo Tosia không đi học."

Người phụ nữ muốn cạch đàn ông này đã bị chồng bỏ để đến với 1 người phụ nữ khác.Trái với những ý nghĩ không thiện cảm của cô về họ, họ lại sống vô cùng hạnh phúc.Và cô càng lấy thế làm thất vọng.Cô bắt đầu làm lại cuộc đời với bộn bề khó khăn vất vả. Chuyển ra ngoại ô thành phố, mua đất và xây 1 căn nhà cho 2 mẹ con cô sống cùng với 1 con chó và 2 con mèo. Thế rồi cuối cùng cô lại gặp một người đàn ông" khác với những người đàn ông khác", người đã cưỡi trên một con ngựa trắng đến tìm cô và đem niềm vui, đem bình yên đến cho căn nhà nhỏ của 2 mẹ con cô...

subaru
10-11-08, 12:16
Nỗi đau

Sau mười một năm chung sống, đôi vợ chồng nọ sinh được một bé trai. Lúc cậu bé khoảng hai tuổi, một sáng người chồng thấy lọ thuốc bị bật nắp trên bàn nhưng vì vội đi làm nên anh chỉ dặn vợ đóng nắp chai thuốc cất vào tủ.
Người vợ mải mê bếp núc quên mất lời chồng. Đứa con trai nhìn thấy chai thuốc, háo hức bò tới để chơi và uống hết.
Thật không ngờ đó là loại độc dược chỉ nên dùng với liều lượng rất nhỏ. Khi cậu bé ngã ra sàn nhà, người mẹ vội vã đưa con đến bệnh viện. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Người vợ suy sụp hoàn toàn, vô cùng sợ hãi không biết phải ăn nói với chồng ra sao. Người chồng nghe tin cũng điên cuồng chạy tới bệnh viện, nhìn thấy cậu bé con đã chết, anh lặng lẽ nhìn vợ, rồi chỉ nói ba tiếng: “Anh yêu em”.
Hành động bất ngờ của người chồng thật sự là một lối cư xử tuyệt vời. Đứa trẻ đã chết, chẳng có cách nào mang nó trở lại cuộc sống. Đổ lỗi cho người mẹ cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, nếu người chồng bớt chút thời gian để cất thuốc, chuyện đau lòng sẽ không xảy ra.
Đôi khi trong các mối quan hệ hay trong công việc, chúng ta thường mất thời gian để đổ lỗi cho nhau. Như thế chính là chúng ta đã để mất đi sự ấm cúng, tương hỗ trong quan hệ giữa con người với con người.
Tha thứ cho người mình thương yêu là điều dễ dàng nhất chúng ta có thể làm trên thế giới này. Hãy quý trọng những điều mình có, đừng nhân thêm nỗi đau, giữ khư khư lòng vị tha mà không chịu ban phát.
Từ bỏ lòng thù hận, ghen tuông, sự ích kỷ để tha thứ, để xoa dịu nỗi đau, bạn sẽ thấy rằng làm điều đó không quá khó như mình tưởng.

ST

subaru
10-11-08, 12:20
Số nhà 300 Kim Mã có ma ?



12h đêm! Hà Nội mưa rả rích. Đã lâu lắm rồi, Hà Nội mới có một trận mưa trái mùa. Sao hôm nay khó ngủ thế. Trằn trọc mãi, tôi quyết định dậy. Bật máy tính, vào diễn đàn trang webtretho.com quen thuộc. Lướt vài dòng, tim tôi đập thình thịch khi thấy topic “Số nhà 300 Kim Mã có ma!?” hiển hiện giữa màn hình. Tắt vội cái màn hình, tôi tự nhủ: “Khiếp, nửa đêm mưa gió mà thấy ma thì…” và chui tọt vào chăn. Chiếc đồng hồ cứ nhích từng phút, 30 phúc sau tôi vẫn chưa thể nào nhắm được mắt. Chủ đề “Số nhà 300 Kim Mã có ma!?” cứ ám ảnh và ngày càng gợi trí tò mò: Có thật không nhỉ. Lại dón rén, lại phập phồng, tôi bật lại màn hình để đọc tiếp:

“Tớ mới được nghe đứa bạn kể vể số nhà 300 phố Kim Mã, không ai có thể ở trong nhà đó. Các công ty trong và ngoài nước đã thuê để làm văn phòng ở đó cũng ko thể ở được. Hiện tại đang bỏ hoang. Có mẹ nào biết rõ kể lể buôn dưa lê với tớ nhé, tò mò wa”. Thành viên ngasocola bộc bạch.

Ngay lập tức bên dưới đã thấy đầy dẫy các comment ngày càng gợi trí tò mò của tôi. “Mình thì nghe thế này, nhà đó là do quân đội xây cho ĐSQ Bungari (hay Hung...) nhưng xây xong không nhận được tiền nên không bàn giao, ĐSQ Bun cũng không có nhu cầu do đã có đ/c ở gần ĐSQ Thuỵ điển rồi... Còn vụ ma thì gần đây nhiều lời đồn thổi, không biết đúng sai thế nào, có thể do thấy toà nhà hoang hoá lâu năm nên cứ... truyền nhau, mỗi người thêm tí mắm muối chăng? Đến mình nghe thì là đang đi trong nhà có ai xô mình ngã...”. Một thành viên khác chèn thêm: “Mấy vụ này nghe tò mò quá nhỉ ? Cũng không hiểu mô tê thế nào nhưng cũng thấy gai gai người...Ma ơi...Sợ quá...”.

Rồi câu chuyện không dừng tại đây. Thành viên Xuansac.com comment: “Nghe chuyện ma cũng sợ nhỉ, nhưng đông người chắc không sao. Có bác nào lập nhóm đi xem ma không (xem thôi, chưa làm gì cả)?” . Ngay lập tức, ý tưởng này nhận được sự hưởng ứng nhiệt tình của các thành viên. Ngasocola xin giơ tay làm truởng nhóm xem Maaaaaaaaaaaaaa!!! Và tâm sự: Tớ cũng nghe nói vì ở đó không ai ở được…Nhưng mà theo tớ chắc cũng phải có sự lạ, bởi vì bây giờ tấc đất tấc vàng, ai lại bỏ ko cả cái nhà mặt đường thế… Các thành viên khác thi nhau chêm vào: “Còn tớ được nghe kể là hình như có cô nào bị chết oan ở đó, sau đó hàng đêm cô ý hiện về khóc than. Nếu ai đến làm ở đó mà nghe tiếng ma khóc thì mấy hôm sau về sẽ chết. Đại khái là như thế. Nên không ai dám thuê nữa”. “Mình thì lại được nghe ngôi nhà đó trước cũng được mấy công ty thuê làm văn phòng. Nhưng không hiểu sao cứ sáng đến mở cửa là thấy bàn ghế bị xếp chổng ngược lên trời, kể cả những cái bàn họp rất to cũng bị. Rồi tối đến bên trong có những tiếng động rất lạ. Ngày nào cũng bị như vậy nên các công ty sợ quá, chả ai dám thuê nữa. Các mẹ đi xem ma như thế nào về nhớ tường thuật lên đây nhé. Mình thì sợ lắm, ko dám đi đâu.

Cứ thế, cứ thế. Chưa đầy 5 ngày cái topic này đưa lên, đã có 60 comment với gần 2600 lượt người đọc. Vẫn những lời bàn tán đây nghi vấn: Thực ra thời buổi này em cũng hơi nghi ngờ nhưng thấy cũng lạ. Giữa thời buổi đất đai đắt đỏ như thế này mà có một căn nhà to đùng, giữa trung tâm như thế lại bị bỏ hoang bao nhiêu năm.Kể ra thì cũng phải có một chuyện gì đó bất thường thì người ta mới để hoang, phí phạm như thế chứ?..

Đến một hôm, Quynhanh0611 lên tiếng: “Trời ơi là trời, mấy mẹ này nhát chết đi được. Không có ma mãnh gì đâu. Vụ này mình cũng biết. Anh rể của chồng mình làm ở 72 Thái Hà (Cơ quan tình báo an ninh) nói là trong căn nhà đó có một số bí mật quân sự (mà mình không tiện nói ra đây). Thế thôi. Không có gì hết. Nên không ai được thuê hết”. Ngay lập tức, Ủn - Ỉn bật lại:

Eo, bí mật quân sự mà anh rể chồng bạn lại nói ra cho bạn biết thế á?. ngasocola thì khẳng định: bí mật quân sự mà để hoang thế, bị chôm chỉa thì chết hả?...

Câu chuyện “Số nhà 300 Kim Mã có ma!?” hiện đến giờ vẫn chưa có hồi kết. Topic ngày một dài ra. Nhóm các thành viên hẹn nhau đi xem ma ngày một đông nhưng cũng chưa đi xem được. Tôi cũng đã đặt một chân vào topic ngóng xem có điều gì xảy ra nữa. Khi nào đến hồi kết hoặc có thông tin gì mới, xin tiếp tục ngõ hầu cũng độc giả.
ST

subaru
10-11-08, 12:29
Điện thoại của….ma


Mỹ Lệ là một cô gái rất đẹp. Vẻ đẹp của cô càng trở nên não nùng hơn khi chồng cô – Hoàng Minh qua đời vì tai nạn giao thông. Mọi người đến chia buồn đều cảm thấy rất thương tâm, nhỏ nước mắt vì thấy Hoàng Minh chết khi còn rất trẻ và Mỹ Lệ quá đau khổ.

Khi liệm cho Hoàng Minh, Mỹ Lệ nhất quyết đòi để cả điện thoại di động mà chông cô vẫn thường dùng vào trong quan tài. Bố mẹ của Mỹ Lệ đều phản đối nhưng cô đã quyết định như thế. Lý do Mỹ Lệ đưa ra là khi còn sống, Hoàng Minh rất thích dùng điện thoại di động và không mấy khi chịu rời xa chiếc máy xinh đẹp, hiện đại này. Có một lý do nữa mà chỉ một mình Mỹ Lệ biết là Hoàng Minh đã gặp tai nạn đúng lúc đang nói chuyện với cô trên đường đi làm về. Điều này khiến Mỹ Lệ càng thêm đau buồn. Cô luôn nghĩ tại cô mà Hoàng Minh mới bị tai nạn.

Cuối cùng thì đám tang cũng kết thúc. Sau một ngày mệt mỏi vì tang lễ, tôi đang ngủ vùi thì điện thoại di động của tôi đổ chuông. Là Mỹ Lệ gọi. Giọng cô cực kỳ hoảng loạn: “Chị Hạnh Nam , chị đến đây ngay. Em gọi điện cho Hoàng Minh và anh ấy đã thưa máy. Chị đến đi.” Nhìn đồng hồ mới hơn 4 giờ sáng. Tôi cố gắng thuyết phục Mỹ Lệ rằng cô ấy ngủ mơ mà thôi nhưng Mỹ Lệ không nghe. Cô ấy cứ khóc nức nở và không thể nói thành lời nữa. Tôi đành mặc quần áo, gọi taxi đến nhà cô. Không cần tôi bấm chuông, cửa nhà Mỹ Lệ đã tự mở. Mẹ cô đứng bên cửa, nước mắt lưng tròng: “Cháu vào đi. Không ai có thể khuyên nhủ được nó nữa.” Tôi chạy vào ôm lấy Mỹ Lệ. Cô ấy thiếp đi trong tay tôi. Đợi cô ngủ say, tôi cầm điện thoại di động của cô ấy lên kiểm tra. Quả nhiên Mỹ Lệ đã gọi điện đến số máy di động của chồng. Tôi bấm gọi lại số đó. Chỉ thấy những tiếng tút ngắn liên tục vang lên vô cảm.

Sáng dậy, sau khi đã bình tĩnh, Mỹ Lệ mới kể được cho tôi đêm qua, cô ấy đã không ngủ được. Quá tuyệt vọng, cô ấy đã gọi điện vào số của chồng cô. Có tiếng chuông đổ, rồi Mỹ Lệ nghe thấy tiếng sột soạt, lịch kịch, tiếng thở mạnh và sau đó là những tiếng rít chói tai và điện thoại tự dưng tắt phụt. Cô ấy đã gọi cả bố mẹ vào để nghe nhưng điện thoại đã bị ngắt. Mặc dù tôi và bố mẹ cô đều cố chứng minh là do cô quá mệt nên ngủ mơ nhưng Mỹ Lệ vẫn khăng khăng cho rằng chồng cô đã thưa điện thoại của cô gọi. Cả ngày hôm đó, chúng tôi phải trông chừng cô rất kỹ. Tôi đã nghĩ đến khả năng vào đưa cô ấy vào bệnh viện để khám bệnh suy nhược thần kinh.

Đến tối, Mỹ Lệ đề nghị: “Chị Hạnh Nam ơi, hôm nay chị ngủ ở đây với em nhé.” Mặc dù không muốn nhưng tôi vẫn nhận lời. Hai chị em nói chuyện đến tận khuya sau đó mệt quá đều ngủ thiếp đi. Có tiếng chuông điện thoại. Tôi choàng dậy. Là máy điện thoại di động của Mỹ Lệ. Mỹ Lệ cầm máy và mặt cô tái dại: “Điện thoại của Hoàng Minh, chị Nam ơi.” Cô cuống quýt ấn nút màu xanh. Máy thông, nhưng không có tiếng ai nói, chỉ có tiếng rì rào. Mỹ Lệ run rẩy: “Anh Hoàng Minh à, có phải anh không?” rồi cô khóc nức nở. Đầu kia chắc vẫn im lặng. Tôi giật lấy máy từ tay Mỹ Lệ và nói: “Ai đấy? Ai cố tình trêu cợt là tôi sẽ báo công an.” Đầu kia ngắt máy. Tôi và Mỹ Lệ gọi lại nhưng chỉ thấy những tiếng tút dài đổ chuông và không có người thưa.

Làm thế nào bây giờ? Trong đầu tôi rối bời. Tôi bảo: “Chắc chắn có ai muốn trêu cợt em, Mỹ Lệ ạ. Thật là độc ác. Để chị báo cắt cái số máy này đi mới được” Mỹ Lệ nói: “Làm gì có ai cơ chứ. Em đã chôn cả điện thoại cùng với anh ấy rồi. Hay là có người đã đào trộm mộ của Hoàng Minh và lấy cái điện thoại rồi hả chị?” Tôi lạnh cả xương sống nhưng vẫn nói cứng: “Không thể dễ dàng như thế được. Nghĩa trang thành phố có người bảo vệ thường xuyên cơ mà.” Tôi lại thử bấm vào số máy vừa gọi đến mà Mỹ Lệ khẳng định là số của chồng cô. Chỉ có những tiếng tút ngắn đều đều vang lên.

Tuy nhiên, đến sáng chúng tôi vẫn quyết định đến nghĩa trang. Nắng rực rỡ và ngôi mộ vẫn nằm im ìm, không có dấu hiệu bị đào bới. Tôi bàn với Mỹ Lệ là mình sẽ báo nhà cung cấp dịch vụ cắt số máy của Hoàng Minh. Nhưng suốt cả buổi chiều hai chị em không thể tìm thấy bản Hợp đồng đăng ký dịch vụ của chồng cô. Sim điện thoại thì ở trong máy điện thoại đã chôn theo chồng. Mỹ Lệ không thể nhớ nổi năm số điện thoại mà chồng cô vẫn thường gọi theo hướng dẫn của nhân viên công ty điện thoại vì cô đang quá bấn loạn. Đêm đó, tôi vẫn ở cạnh Mỹ Lệ theo yêu cầu của cô. Nửa đêm, điện thoại của Mỹ Lệ lại đổ chuông. Vẫn số máy của chồng cô gọi. Mỹ Lệ khóc nghẹn ngào. Vẫn như đêm trước, chỉ đến khi tôi quát ầm ĩ thì điện thoại mới ngắt. Không thể tưởng tượng được là Mỹ Lệ đã hoảng loạn, suy sụp như thế nào. Ngày hôm sau nữa, bằng nhiều cách, chúng tôi đã yêu cầu hủy được số điện thoại mà chồng Mỹ Lệ đã đăng ký dùng.

Từ đấy trở đi, số điện thoại của chồng Mỹ Lệ không gọi cô nữa. Hơn một năm qua đi, mọi đau thương dường như đã được vợi nhẹ, Mỹ Lệ đã bình tâm trở lại. Hôm qua, cô ấy chuyển cho tôi một đường link đến một trang web có đăng bài nói về thế giới bên kia và những dấu hiệu giao tiếp với họ, trong đó có cả thử nghiệm của các cuộc điện thoại với người cõi âm. Có thể bài báo đó là bịa đặt nhưng chúng tôi vẫn không thể lý giải nổi những gì đã xảy ra với điện thoại của chồng Mỹ Lệ.

Song Tê

nhim72
11-11-08, 00:41
Điện thoại của….ma


Mỹ Lệ là một cô gái rất đẹp. Vẻ đẹp của cô càng trở nên não nùng hơn khi chồng cô – Hoàng Minh qua đời vì tai nạn giao thông. Mọi người đến chia buồn đều cảm thấy rất thương tâm, nhỏ nước mắt vì thấy Hoàng Minh chết khi còn rất trẻ và Mỹ Lệ quá đau khổ.

Khi liệm cho Hoàng Minh, Mỹ Lệ nhất quyết đòi để cả điện thoại di động mà chông cô vẫn thường dùng vào trong quan tài. Bố mẹ của Mỹ Lệ đều phản đối nhưng cô đã quyết định như thế. Lý do Mỹ Lệ đưa ra là khi còn sống, Hoàng Minh rất thích dùng điện thoại di động và không mấy khi chịu rời xa chiếc máy xinh đẹp, hiện đại này. Có một lý do nữa mà chỉ một mình Mỹ Lệ biết là Hoàng Minh đã gặp tai nạn đúng lúc đang nói chuyện với cô trên đường đi làm về. Điều này khiến Mỹ Lệ càng thêm đau buồn. Cô luôn nghĩ tại cô mà Hoàng Minh mới bị tai nạn.

Cuối cùng thì đám tang cũng kết thúc. Sau một ngày mệt mỏi vì tang lễ, tôi đang ngủ vùi thì điện thoại di động của tôi đổ chuông. Là Mỹ Lệ gọi. Giọng cô cực kỳ hoảng loạn: “Chị Hạnh Nam , chị đến đây ngay. Em gọi điện cho Hoàng Minh và anh ấy đã thưa máy. Chị đến đi.” Nhìn đồng hồ mới hơn 4 giờ sáng. Tôi cố gắng thuyết phục Mỹ Lệ rằng cô ấy ngủ mơ mà thôi nhưng Mỹ Lệ không nghe. Cô ấy cứ khóc nức nở và không thể nói thành lời nữa. Tôi đành mặc quần áo, gọi taxi đến nhà cô. Không cần tôi bấm chuông, cửa nhà Mỹ Lệ đã tự mở. Mẹ cô đứng bên cửa, nước mắt lưng tròng: “Cháu vào đi. Không ai có thể khuyên nhủ được nó nữa.” Tôi chạy vào ôm lấy Mỹ Lệ. Cô ấy thiếp đi trong tay tôi. Đợi cô ngủ say, tôi cầm điện thoại di động của cô ấy lên kiểm tra. Quả nhiên Mỹ Lệ đã gọi điện đến số máy di động của chồng. Tôi bấm gọi lại số đó. Chỉ thấy những tiếng tút ngắn liên tục vang lên vô cảm.

Sáng dậy, sau khi đã bình tĩnh, Mỹ Lệ mới kể được cho tôi đêm qua, cô ấy đã không ngủ được. Quá tuyệt vọng, cô ấy đã gọi điện vào số của chồng cô. Có tiếng chuông đổ, rồi Mỹ Lệ nghe thấy tiếng sột soạt, lịch kịch, tiếng thở mạnh và sau đó là những tiếng rít chói tai và điện thoại tự dưng tắt phụt. Cô ấy đã gọi cả bố mẹ vào để nghe nhưng điện thoại đã bị ngắt. Mặc dù tôi và bố mẹ cô đều cố chứng minh là do cô quá mệt nên ngủ mơ nhưng Mỹ Lệ vẫn khăng khăng cho rằng chồng cô đã thưa điện thoại của cô gọi. Cả ngày hôm đó, chúng tôi phải trông chừng cô rất kỹ. Tôi đã nghĩ đến khả năng vào đưa cô ấy vào bệnh viện để khám bệnh suy nhược thần kinh.

Đến tối, Mỹ Lệ đề nghị: “Chị Hạnh Nam ơi, hôm nay chị ngủ ở đây với em nhé.” Mặc dù không muốn nhưng tôi vẫn nhận lời. Hai chị em nói chuyện đến tận khuya sau đó mệt quá đều ngủ thiếp đi. Có tiếng chuông điện thoại. Tôi choàng dậy. Là máy điện thoại di động của Mỹ Lệ. Mỹ Lệ cầm máy và mặt cô tái dại: “Điện thoại của Hoàng Minh, chị Nam ơi.” Cô cuống quýt ấn nút màu xanh. Máy thông, nhưng không có tiếng ai nói, chỉ có tiếng rì rào. Mỹ Lệ run rẩy: “Anh Hoàng Minh à, có phải anh không?” rồi cô khóc nức nở. Đầu kia chắc vẫn im lặng. Tôi giật lấy máy từ tay Mỹ Lệ và nói: “Ai đấy? Ai cố tình trêu cợt là tôi sẽ báo công an.” Đầu kia ngắt máy. Tôi và Mỹ Lệ gọi lại nhưng chỉ thấy những tiếng tút dài đổ chuông và không có người thưa.

Làm thế nào bây giờ? Trong đầu tôi rối bời. Tôi bảo: “Chắc chắn có ai muốn trêu cợt em, Mỹ Lệ ạ. Thật là độc ác. Để chị báo cắt cái số máy này đi mới được” Mỹ Lệ nói: “Làm gì có ai cơ chứ. Em đã chôn cả điện thoại cùng với anh ấy rồi. Hay là có người đã đào trộm mộ của Hoàng Minh và lấy cái điện thoại rồi hả chị?” Tôi lạnh cả xương sống nhưng vẫn nói cứng: “Không thể dễ dàng như thế được. Nghĩa trang thành phố có người bảo vệ thường xuyên cơ mà.” Tôi lại thử bấm vào số máy vừa gọi đến mà Mỹ Lệ khẳng định là số của chồng cô. Chỉ có những tiếng tút ngắn đều đều vang lên.

Tuy nhiên, đến sáng chúng tôi vẫn quyết định đến nghĩa trang. Nắng rực rỡ và ngôi mộ vẫn nằm im ìm, không có dấu hiệu bị đào bới. Tôi bàn với Mỹ Lệ là mình sẽ báo nhà cung cấp dịch vụ cắt số máy của Hoàng Minh. Nhưng suốt cả buổi chiều hai chị em không thể tìm thấy bản Hợp đồng đăng ký dịch vụ của chồng cô. Sim điện thoại thì ở trong máy điện thoại đã chôn theo chồng. Mỹ Lệ không thể nhớ nổi năm số điện thoại mà chồng cô vẫn thường gọi theo hướng dẫn của nhân viên công ty điện thoại vì cô đang quá bấn loạn. Đêm đó, tôi vẫn ở cạnh Mỹ Lệ theo yêu cầu của cô. Nửa đêm, điện thoại của Mỹ Lệ lại đổ chuông. Vẫn số máy của chồng cô gọi. Mỹ Lệ khóc nghẹn ngào. Vẫn như đêm trước, chỉ đến khi tôi quát ầm ĩ thì điện thoại mới ngắt. Không thể tưởng tượng được là Mỹ Lệ đã hoảng loạn, suy sụp như thế nào. Ngày hôm sau nữa, bằng nhiều cách, chúng tôi đã yêu cầu hủy được số điện thoại mà chồng Mỹ Lệ đã đăng ký dùng.

Từ đấy trở đi, số điện thoại của chồng Mỹ Lệ không gọi cô nữa. Hơn một năm qua đi, mọi đau thương dường như đã được vợi nhẹ, Mỹ Lệ đã bình tâm trở lại. Hôm qua, cô ấy chuyển cho tôi một đường link đến một trang web có đăng bài nói về thế giới bên kia và những dấu hiệu giao tiếp với họ, trong đó có cả thử nghiệm của các cuộc điện thoại với người cõi âm. Có thể bài báo đó là bịa đặt nhưng chúng tôi vẫn không thể lý giải nổi những gì đã xảy ra với điện thoại của chồng Mỹ Lệ.

Song Tê

Eo ơi, đọc xong sợ quá, lần sau mình sẽ chỉ vào đọc lúc ban ngày thôi. Bố mình cũng vừa mất xong, khi liệm mình cũng định để điện thoại của bố vào, nhưng cả nhà bảo là để ở ban thờ của bố cũng được.

Oliver80
11-11-08, 00:56
Mình đã đọc và xem.và mình thấy đọc hay hơn rất nhiều.Có rất nhiều điều không thể truyền tải lên bằng hình ảnh đươc.Rất vui vì các bạn chia sẻ sở thích với mình.Mình sẽ tiếp tục post bài về những tác phẩm mà mình thấy ấn tượng.

Đọc Lụa tuyệt vời lắm.. Đúng là fim ko diễn tả được.. Em có quyển Lụa đấy. Có chị nào anh nào đọc, em đưa.

August
13-11-08, 00:37
Nhớ...

Đoàn Việt Hùng

Chiều nào ông Năm cũng chống gậy ra ngồi nơi quán nước nghèo sát bờ sông. Quán nghèo thiệt: mái lợp lá, giàn rường cột chống đỡ bằng những cây bần, cây so đũa phệu phạo. Trên nền đất gập ghềnh là những chiếc bàn gỗ cũ kỹ, có vẻ như khép nép, ngượng nghịu trước những chiếc đẩu nhựa bao quanh. Trên cao, chỗ đặt những ly tách, chai nước ngọt, trái chanh, hũ đường... được bện bằng những cây sóng lá, gá đỡ lỏng chỏng như chực rụng xuống lúc nào không báo trước.

Mùa gió chướng nổi lên lâu rồi, nhưng hiu hiu. Bữa nay thì rộ hung. Cái loại gió giao mùa bắt người ta nao nao hoài nhớ. Nhớ nhà, nhớ quê, nhớ mối tình đầu chẳng hạn. Ai cũng có mối tình đầu và luôn đẹp. Ông cũng vậy, cũng có mối tình đầu, nhưng thỉnh thoảng mới bay qua, chỉ đủ gợn rung rung dây đàn chùng rồi thôi. Ở cái tuổi tám mươi, chuyện tình ái thời trai trẻ như vết sượt trên da, không còn mặn mòi, chẳng bâng khuâng nhung nhớ chi nữa. Duy nhất ông có một nỗi nhớ khôn nguôi: nhớ quê, nhất là khi ngọn gió chướng khi hiu hiu, lúc mãnh liệt như bàn tay vô hình bóp thắt tim ông từng cơn. Mươi ngày trước ông nhận ra ngay thứ gió dờn dợn nỗi cồn cào này trên bàn ăn, bắt ông phải buông đũa. Đứa cháu nội hỏi sao vậy ông? Nước mắt ông dân dấn như con nít. Thằng con trai hiểu cớ sự nói ba già rồi, làm sao ngồi xe đến gần sáu trăm cây số, ba cũng không thể đi máy bay được. Giọng nói chăm sóc của nó sao giống lưỡi dao bén cắt rột những bó cải xanh mướt làm vậy? Nước mắt chảy thành giọt, ông vội vã bỏ lên gác, nhìn tấm ảnh thờ của vợ mỉm cười sau khung kính như thầm nhắc: già thiệt rồi, không đi nổi đâu.

Trước mặt ông, đọt lá dừa vẫn chúc xuống dòng nước trôi lặng lờ một cách cần mẫn miệt mài, có lúc ve vẩy như cái ve vẩy tay của người thôn nữ quảy đôi thúng gạo trên vai. Ngoài quê không có loại dừa nước, nhưng có những thứ khác ven sông: cây cám, hàng tre hát ru kẽo kẹt với gió nồm nam mát rười rượi, không cần tốn kém những máy quạt, điều hòa... Trưa, ra bờ sông nằm gối đầu lên đụn cát nhỏ đánh một giấc dài theo tiếng sõng khua mái chèo lụp bụp, cái tiếng nghe như tiếng gõ tang trống lúc Điêu Thuyền ngước cao chiếc cổ trắng, ca khúc huê tình, lúng liếng mắt làm Lữ Bố bủn rủn chân tay đánh rơi đại đao xuống đất.

Cũng may, mấy tháng trước ông Bốn Thơ vào Saint Paul gắp mày lúa ghim vô võng mạc. Ông mừng như đào khoai nhằm hũ vàng, vội vã kêu xe ôm tới thăm. Băng kín bên mắt phải, chiếc miệng móm mém, Bốn Thơ mở to con mắt trái ra cười với ông. Cười đến chảy nước mắt. Vì bất ngờ, vì cảm động. Bốn Thơ bật dậy, hai người ôm nhau khóc. Đôi bạn già gần đất xa trời cứ ôm riết khiến cả phòng ngơ ngác. Đôi bạn cùng ê a Tam Tự Kinh, cùng chận trâu, cùng lén vào ruộng mía xiết những lóng dài ngọt lừ... Bữa nay gặp nhau nơi xứ người bảo sao không chảy nước mắt được?

Ông Năm chạy ra quầy điện thoại công cộng gọi về nhà, nói ở lại với Bốn Thơ. Thằng con trai trả lời rột rẹt trong máy: ô kê, được ba! Chút xíu con vô. Nó vô thiệt, ôm theo gói to những sữa, những bánh ấn vào tay Bốn Thơ, nói chú cũng như ba con mà. Lần này ông thấy nó ngoái nhìn lại cái cũ kỹ trong tình bạn già nua của ông với tấm lòng khiến ông vui. Lần đầu tiên ông hể hả với thằng con ra mặt.

Đêm ông ở lại, nằm ghé bên Bốn Thơ ngửi cái mùi chua chua của phèn đất, nồng nồng của rơm rạ thấy tâm thần phấn chấn lạ thường, thấy như tuồng hai người đang nằm trên chõng tre trước chái hiên kể chuyện đi dân công Tây Nguyên. Bao nhiêu năm ông mới được ngửi lại cái mùi đặc trưng ấy của quê nhà nên coi bộ rất hả hê, ở riệt với bạn trong bệnh viện, suốt ngày lẫn đêm nghe Bốn Thơ kể chuyện ngoài đó. Hai ông già thi nhau nói, chen nhau kể chuyện xưa chuyện nay về mảnh đất quê mùa, chơn chất, lắm tai ương, địch họa. Mọi người cứ như cây xương rồng, bàn chải trên dải cát cháy, cứ tồng ngồng lớn lên, bất chấp nắng lửa, mưa dầu... để trổ hoa. Hết lớp này tới lớp khác cứ tiếp tục vịn tay vào cái khốn khó mà lớn lên, mà thành người...

“Khu cồn mả Cây Keo đó, đâu còn nữa, anh. Những lùm bàn chải với mai rừng hóa kiếp thành nhà cao nhà thấp rồi. Khu trại lính sát mép biển cũng vậy, nhà cửa, phố xá kéo dài ra tận ngoài quốc lộ. Đường lớn, đường nhỏ, nhà máy... cứ như trong phim ảnh. Tụi nhỏ bây giờ giỏi hơn lớp già tụi mình. Anh mà về không chừng đi lạc...”. Bốn Thơ miên man kể, ông say sưa nghe như say sưa nghe bà nội ông thuở nhỏ kể chuyện cổ tích thần tiên. Giọng Bốn Thơ phều phào như chiếc xe đạp thồ gạo cũ kỹ, cọc cạch chở ông ngồi phía sau đi dạo hết phố này qua khu khác. Cho tới lúc thiếp đi trong giấc ngủ nhẹ tênh, cho tới khi Bốn Thơ nắm tay ông, nước mắt trào bên khóe, bước lên xe. Ông Năm như từ trời cao mây trắng rớt cái đùng xuống đáy vực. Giấc mơ ông là lớp khói xịt sau xe, là cái vẫy tay của Bốn Thơ không lòi ra khỏi khung cửa kính kín bưng. Ông đứng ngó trân trân bóng chiếc xe hút nhỏ sau khúc quanh, trên đường phố đông nghìn nghịt. Còn lại quanh ông là vũng nắng trắng lóa.

- Mua vé số Tây Ninh, ông. Hôm qua nẫu trúng nhiều lắm – thằng bé đen đúa ốm tong teo chìa xấp vé số trước mặt, khiến ông giật nẩy người thiếu chút nữa là rơi tõm xuống sông. Giấc mơ chềnh chồng gãy gập, nát ngứu thành bọt sóng. Ông ngơ ngác ngó thằng bé xa lạ mà như đang nắm một thứ gì đó thiệt gần gũi, quý báu lỡ bỏ quên lâu ngày trong hóc bếp ám bồ hóng, đang thay thế chỗ Bốn Thơ. Ông ngó trân trân vào mặt thằng nhỏ, nuốt nghẹn vừa chỉ tay vào chiếc ghế trước mặt:

- Me chay, cháu gốc... Cơ khổ, sao cháu lặn lội tận trong này?

- Dạ, nhà đông anh em, nghèo nghỉ hè cháu tranh thủ vào đây, phụ tiền sách vở cho mấy đứa em.

- Chớ nhà cháu ở chỗ nào?

- Xóm Lẫm.

- Nhiều xóm Lẫm lắm, làm sao ông nhớ hết?

- Xóm Lẫm, Tây Phú...

- Ờ há... Tây Phú – Nói và ông nhắm mắt mơ màng, bỏ mặc thằng bé lóng ngóng, loay hoay trên ghế với tập vé số dày cộp. Chất giọng đặc sền sệt ruộng đồng và biển sâu khiến ông hồi hộp, run run như lần đầu tiên nắm tay cô Ba Thẩm, không thốt lên được lời nào. Chẳng biết cô còn hay mất. Cũng nhờ thằng nhỏ này mà ông mới nhớ lại cái cầm tay đó, chớ lâu rồi ông đã quên?

Ông hỏi thăm gia sự, hỏi thăm xóm làng... Ông hỏi nhiều, dồn dập đến nỗi thằng nhỏ hụt hơi trả lời, chỗ nhớ, chỗ không, biết và không biết chồng chéo lên nhau, đan dệt tựa tấm lụa đào thơm tơ thơm tằm. Thằng nhỏ như thiên sứ kết nối sợi dây đàn lỡ đứt của Bốn Thơ, mang đến cho ông nụ hoa dủ dẻ thơm nức trong đáy mắt. Ông hả hê nuốt từng lời từ chiếc miệng tròn phát ra những âm lệch nghiêng.

Ông Năm chồm người cắt ngang:

- Hè, chớ cháu biết bến phà cũ chỗ cây da ở Đông Phước không?

Thằng nhỏ nhìn xấp vé số, miệng méo xệch:

- Dạ chỗ cầu Chùa.

- Không phải, ở cầu Chùa ngó chéo lên cỡ bốân - năm trăm thước. Chạy một hơi là tới liền đó mà.

- Dạ – thằng nhỏ trả lời vừa ngó ra con đường bắt đầu đông nghịt xe cộ.

- Còn nữa, ở Tây Phú chắc nghe tiếng giáo Hai ở đồng Bầu Sấu, ông giáo hồi đánh Tây đó mà, nghe nói ổng viết sách thuốc, trị bịnh, lập gia phả...

- Dạ, mà cháu đâu biết đồng Bầu Sấu, có nghe nói ông giáo Hai.

- Đúng. Bầu Sấu là Phú Ân. Ổng đó, nay ra sao cháu?

Thằng nhỏ gãi đầu, ấp úng không biết trả lời sao:

- Nghe nói mạnh khỏe. Nó đáp bừa, chớ thật bụng đâu biết ông giáo Hai là ai.

Ông xịch ghế lại gần, nắm tay thằng nhỏ, vuốt ve bàn tay gầy tong gầy teo của nó, miệng lẩm nhẩm: “Cơ khổ, ở ngoải chưa hết nghèo thiệt sao?”. Thằng nhỏ nghiêng đầu về phía ông nhưng nghe không rõ ràng.

- Dạ, nhà con nghèo thiệt mà. Nghèo nên mới theo anh em vô tận đây bán vé số. Nhưng khai trường là con về, đi học.

Ông già chồm tới định nói câu gì đó nhưng cuối cùng thì ông thả rơi vào tư thế cũ. Ngoài đường xe cộ mỗi lúc một đông thêm. Quán có thêm mấy người công nhân tan ca bước vô kêu ly xây chừng, trà đá... Thằng nhỏ lúng túng với tập vé số còn dày trong lòng tay gầy guộc. Nó ngoái nhìn những người mới đến. Mắt ông già chạm ngay vào cái ngoái nhìn đầy lo lắng rê theo chút hy vọng mỏng tang của thằng nhỏ đồng hương. Ông thả vội tay nó ra, lần vào túi áo. Ông lôi những tờ giấy bạc cong queo ấn hết vào tay thằng nhỏ, nói phều phào:

- Ông còn chừng đó, chẳng biết bao nhiêu, con giữ lấy hay chọn những tấm vé con thích, biết đâu chừng gặp hên. Ông già rồi. Vé với số mà làm gì. Chừng nào sắp về, con ghé lại quán này nhắn ông, có chút quà cho cháu mang về quê – miệng nói, bụng nghĩ ngay đến món tiền cất trong chiếc tráp gỗ chưa tiêu đến. Chẳng nhiều nhặn gì, nhưng sẽ phụ thêm tấm áo, cuốn vở, cây bút chì cho tụi em nó. Tội. Biết đâu ông bà, thần hoàng bổn địa phù hộ cho chúng thành tiến sĩ, kỹ sư...
Ông đẩy tay cầm tiền của thằng bé về phía bụng nó, dặn:
- Cứ vài ba bữa cháu tạt qua đây, nói chuyện với ông chút xíu cho vui.
Thằng nhỏ cầm những đồng bạc cong queo, miệng há hốc ngạc nhiên, nói lí nhí “Cảm ơn” trước khi bước qua các bàn khác rồi hòa vào dòng người ngược xuôi như dòng nước xoay vòng. Ông Năm thẫn thờ đứng lên ngó theo bóng nó hút xa với nỗi vui khấp khởi, hy vọng thế nào nó cũng sẽ quay lại nói chuyện với mình.
*
* *
Cơn mưa cuối mùa thiệt dữ dội. Mưa ào ào xuống mặt đường vẽ thành những vòng tròn nối nhau trôi xuống các hố ga. Nước chảy ào ào. Chẳng mấy chốc, con đường trước mặt như mương nước. Xe cộ chạy ngang qua tát nước lên tận hàng hiên. Gành bật cười, nghĩ thầm: Mưa xứ này thiệt kỳ, ào ào như lũ. Đến mưa cũng hối hả huống chi con người. Tính cách của mưa, của nắng và của người ở đây sao giống nhau quá chừng chừng. Gành giật mình, mưa vầy làm sao qua chỗ ông già bữa hổm? Ngày kia về rồi. Sắp khai giảng. Thiệt tội ông già, chắc là nhớ quê hung, phải ghé thăm ông cụ và cảm ơn món tiền ông cho mình, chẳng nhiều nhỏi chi nhưng hiếm có người tốt bụng như vậy. Nó lại nghĩ, sao ổng cho mình băm sáu ngàn không tiếc mà mình lại tiếc ướt áo? Nghĩ vậy và nó đội mưa chạy băng qua mấy con đường đón xe buýt qua bên kia rạch Ông.

Mưa dứt thình lình. Đường láng lẩy như vừa rửa bột giặt. Mặt trời buổi xế chiều ló ra thật dịu dàng. Xe dừng gần giao lộ, Gành xuống xe lóc cóc chạy bộ một đoạn ngắn mà trong dạ chưa sắp xếp xuôi lọt những câu định nói với ông già.

Quán vắng hoe. Bàn ghế trống trơn. Gành mon men lại gần chiếc bàn vuông kê sát vách lá, ăn thông ra mé hông dùng làm chái bếp. Người đàn bà luống tuổi đang lượm thóc trong rổ gạo ngẩng lên, hỏi:
- Cháu kêu gì?
- Dạ không. Cháu hỏi thăm ông cụ hay ra ngồi ở góc bàn đằng kia, cô có biết nhà chỗ nào không?
- Quen?
- Dạ không.
- Không rõ chỗ nào, nhưng thấy ổng chống gậy từ hướng ngã tư qua. Cả tuần nay không thấy lại. Già cả, nay đau mai bệnh ai mà biết được.
Gành chưng hửng, xớ rớ một lúc, nói cảm ơn rồi bước ra khỏi quán. Giữa phố xá đông nghẹt người như vầy biết hỏi ai để tìm ra chỗ ở của ông? Gành bước xiêu xiêu trong màu nắng thiệt lạ sau cơn mưa.
Gành ngơ ngác hỏi thăm từng căn phố, cố mô tả ông già để gợi nhớ cho từng chủ nhà, nhưng ai cũng lắc đầu. Sao không giống như ngoài mình hẻ, Gành tự hỏi, chốn này hình như mỗi người chỉ biết đến da thịt của riêng mình thôi sao? Mọi hy vọng của nó bắt đầu xẹp lép, trương lên âm điệu buồn mênh mang, như tiếng nhạc đám ma đang chậm rãi ngược chéo với hướng đường nó đang bước tới phía ngã tư. Khung ảnh người người quá cố bị che khuất bởi đứa nhỏ mặc áo tang, trạc tuổi Gành, nên nó không thể nhìn thấy người chết là già hay trẻ. Đoàn xe tang quành sang con đường khác, nó chỉ còn thấy khúc đuôi của những người đưa tiễn, văng vẳng điệu nam ai buồn não nuột

August
13-11-08, 00:39
Tìm vợ

Tuệ Hải



Ba mẹ mất cũng hơn 5 năm, bây giờ ở nhà chỉ còn hai chị em. Chị Hai đã lấy chồng và có một cháu gái 4 tuổi.

Thân làm giáo viên, giảng dạy môn địa, ngoài mười sáu tiết trên lớp, thời gian còn lại trừ những lúc soạn bài, chấm bài ra, Thân chưa nghĩ ra cách dùng nó vào việc gì cho có lợi nhất. Đang dợm đi chơi với bạn, vừa ra khỏi cửa, Thân đã nghe tiếng chị Hai:

- Chiếc áo chị mới ủi sao không mặc? Ngoài bốn mươi mà còn chưa lấy vợ! Thầy giáo gì mà tóc tai dài thượt!

Tính chị vốn thế, việc quan trọng không phải là chiếc áo nhăn, mái tóc quá lứa hay phòng ngủ thiếu ngăn nắp mà là chuyện vợ con. Từ một lẽ khác, nên chuyện quần áo tóc tai, đồ đạc trong phòng; tất cả chị đều có thể gắn liền với bàn tay phụ nữ. Ba má mất sớm, hiện giờ chỉ còn hai chị em, lúc trước chưa có gia đình, ngoài vai trò làm chị dường như ở chị còn mang sự lo toan của người mẹ. Khi có chồng, gánh nặng trách nhiệm đối với gia đình riêng nên chị không còn có thời gian nghĩ đến em.

Có đôi lúc Thân nghĩ chắc chị Hai tưởng lấy vợ thì lập tức ngày mai tóc sẽ gọn gàng, quần áo sẽ thẳng tắp và phòng ốc tự nhiên sẽ ngăn nắp. Cứ nhìn gia đình chị thì khắc rõ: con cái lễ phép, quần áo tươm tất; chồng chị lịch sự sang trọng; nhà cửa sạch sẽ, gọn gàng. Hàng xóm trông vào cuộc sống gia đình hạnh phúc của chị, ai cũng thèm thuồng. Đặc biệt không mấy khi thấy chị bàn đến chuyện tình cảm, chuyện tình yêu! Ôi tình yêu! Chị Hai lấy chồng không bắt đầu từ tình yêu. Qua mai mối, cảm thấy hợp là tổ chức đám cưới. Nếu cuộc sống vợ chồng chỉ có bấy nhiêu thì nhiều lúc Thân định nói với chị “em đang tìm ô-sin”.

Mỗi lần về nhà Thân hay nựng cháu Bo con chị Hai, con bé bụ bẫm dễ thương, đôi mắt đen láy, cá tính nhanh nhẹn hễ gặp là muốn ngồi xe đòi cậu chở một vòng rồi mới cho cậu hôn, lần nào cũng vậy, không được là nó mè nheo. Chỉ cần nựng cháu là Thân cảm thấy bao mệt nhọc sau những giờ lên lớp như biến đi đâu mất. Hễ thấy cậu cháu đi chơi là chị Hai lại nói trỏng: “Sao, chị sắp có em dâu chưa?”, chẳng biết có nghe hay không chỉ thấy Thân gật đầu, miệng ừ hử rồi lại lảng sang chuyện khác. Chẳng lẽ lại kể: “Ở trường em cũng còn nhiều bạn lớn tuổi hơn vẫn chưa vợ!”. Như thầy Hoàn dạy môn sử, năm nay đã bốn mươi ba cũng đang kiếm người nâng khăn sửa túi. Thầy Đoàn dạy thể dục năm nay ba mươi tám vẫn đang chờ... vợ. Một lần có ai hỏi thầy Hoàn để dành tiền đủ chưa, sao không ưng đại cô nào, kẻo cha già con cọc? Thầy nói ngay: “Tiền thì bao la, nhưng chưa lấy vợ được...!”, thầy ghé sát tai người bạn nói câu gì đó, rồi bỗng dưng ai cũng thấy hai người cùng cười to. Thân kém Hoàn một tuổi, nhưng khi trò chuyện đều gọi nhau bằng mày tao. Thân còn lạ gì câu nói nhỏ “đái còn ướt dép nói gì lấy vợ” của Hoàn, nghĩ đến đó Thân tự cười một mình mà chẳng ai biết Thân cười điều gì? Thân dạy môn địa, học sinh thường gọi là thầy địa, thỉnh thoảng khi các em nói chuyện với nhau có lúc gọi ông địa, nhưng mấy khi nó nói trước mặt thầy, dễ thường có nghe được chắc cũng vui! Chính số lượng giáo viên độc thân nam đếm trên đầu ngón tay nên ở trường các thầy dễ bị gán ghép với cô này cô kia. Chẳng hạn như ghép Thân-Thu, cô dạy môn giáo dục công dân, học sinh nói trại ra là giáo dục “cô dâu”.

* * *

Đang nằm dựa trên ghế hớt tóc chờ cạo mặt, Thân nghe cô thợ hỏi “anh thích nghe bài gì?”. Hớt tóc buổi trưa trong tiệm máy lạnh lại được nghe nhạc dễ làm cho người ta đi vào giấc ngủ. Thân định chọn bài Một cõi đi về hay Đâu phải bởi mùa thu nhưng lại nói “tùy em muốn cho anh nghe bài gì cũng được”. Lời hát của những bài nhạc ở đây phần lớn nó chia sẻ nỗi cô đơn, nó diễn tả đủ tâm trạng của các cô gái xa quê. Cô thợ vừa cạo mặt vừa nhoài người qua ngực Thân, bàn tay mát mẻ mềm mại vuốt căng da mặt, tay kia nhẹ nhàng lượn lưỡi dao. Thân ngửi được mùi kem thoa mặt, nhìn bộ ngực ẩn dưới làn cổ áo khoét hơi sâu nhấp nhô theo động tác cuối xuống, chỉ cần nhổm người lên một chút là môi đã chạm vào má. Khi hôn vào tình huống bất ngờ, lời đáp có thể nhận được một trong hai thái độ: giận dỗi hoặc đồng tình, khả năng thứ nhất xác suất rất cao. Nụ hôn phải mang thông điệp của tình yêu; phải có cái gì thương thương, nhớ nhớ thì chất ngọt ngào mới làm tăng ý nghĩa nụ hôn. Sợ sự tưởng tượng của mình đi quá xa, Thân nhắm mắt lại, trong trí hiện ra hình ảnh Thu, cô bạn đồng nghiệp dạy giáo dục công dân ra trường được hơn ba năm. Thu hai mươi bảy tuổi, khá đẹp, nước da trắng, nói năng hoạt bát, dáng người cao hơn Thân một chút. Khi đã yêu, lúc vắng là nhớ lắm, có những hôm không có tiết dạy Thân cũng vào trường cốt chỉ để nhìn Thu và ra về sau vài câu hỏi bâng quơ. Không hiểu hôm nay Thân trò chuyện với cô thợ cắt tóc hơi nhiều là để tự trách mình hay là giận Thu? Nhớ lại tình cảnh đi ăn kem lần trước, Thu cúi xuống hai tay nâng ly kem, gò má nghiêng nghiêng hây hây mọng đỏ, hy vọng sẽ đặt lên má em nụ hôn ngọt ngào. Ánh mắt em lim dim như sẵn sàng đón nhận nụ hôn đầu đời, trớ trêu thay hạt bụi nào chui vào mắt làm em chớp chớp, vừa khi Thân sắp được toại nguyện với nụ hôn thì Thu đưa tay lên dụi dụi mắt sau làn kính cận, cùng lúc khuỷu tay em thúc vào ngực Thân! Chẳng biết cái hạt bụi bay vào mắt Thu có thực hay không, nhưng cái cảm giác nhoi nhói đau ở vùng ngực Thân chắc không phải là ảo. Ở nhà lúc hôn bé Bo con chị Hai, Thân còn muốn cắn nó một cái vì nó dễ yêu làm sao! Còn sự chờ đợi được hôn Thu bằng tình yêu trai gái nồng nàn là cả một chương trình mà Thân đã lập từ lâu, xem như kịch bản ăn kem đã bị phá sản. Khác với lần trước, lần này Thu chủ động mời Thân lên phố đi dạo bộ. Thân đã sắm đôi giày gót cao model mới, khác với đôi giày thể dục quen với đôi chân đi bộ, lần này phải cao cao mạnh mẽ thể hiện tính cách đàn ông.

Còn Thu thì sao? Không lẽ dặn em đi đôi giày gót thấp để vừa tầm với mình, biết thế nào? Duyên con gái gắn liền với thời trang, cứ trông vào các cô người mẫu thì rõ, người cao cao, mình hạc sương mai, dáng đi uốn lượn nhấp nhô, bước chân nhún nhảy trên đôi giày cao từ sáu phân trở lên phải công nhận là đẹp. Thu đẹp, Thu cao, trang phục phải thích hợp với kiểu người mới tôn lên vẻ đẹp của em. Yêu nhau, người ta cố làm cho vừa lòng nhau, riêng cái khoản sửa soạn cho đôi hia cũng đã chiếm mất nhiều thì giờ, chẳng nhẽ mình thấp mà bắt Thu phải theo mình, mới nghĩ đến đó Thân cứ trù trừ nửa muốn đi, nửa lại thôi. Hẹn đến nhà chở Thu đi, lần hẹn này Thân chẳng mấy hứng thú gì, so với lần trước, nó giả giả, gượng gượng làm sao! Cứ nhớ đi ăn kem mà Thân thấy quê quê, tức tức, may mà Thu vẫn vui vẻ. Ai có tật người đó giật mình, có phải Thân đang giật mình khi nghĩ đến chuyện cũ? Thu càng vô tư bao nhiêu thì Thân càng thấy mình xấu xấu bấy nhiêu, hôn người mình yêu đâu có gì phải lén lút. Phải chi Thu là cô thợ cắt tóc thì chuyện không đến nỗi nặng nề lắm, cùng quá lần sau Thân sẽ không đến, Thu dạy chung trường vào là gặp, ra là thấy bảo sao không ngượng không quê, chỉ cần hé ra một tí là cô giáo đỏ mặt.

Cuối cùng Thân cũng đến nhà chở Thu đi phố, gặp hôm mất điện không khí nóng bức Thân phe phẩy chiếc quạt thế nào làm tuột chiếc cúc áo ngực. Không lẽ để thế mà đi chơi, đâu có áo sẵn để thay, đành để em đứng khâu trực tiếp chiếc cúc trên áo. Càng vội càng lúng túng, tay Thu mất tự nhiên, muốn cho nhanh Thu dúi đầu vào ngực Thân ghé răng cắn sợi chỉ. Hơi ấm luồn lên đầu, Thân cúi xuống hôn lên trán em thì chiếc kẹp tăm nằm im trong tóc bí mật chui ra chọc ngay vào mũi đau điếng! Khi cô thợ hỏi “anh ngủ hay nghe nhạc”, lúc này Thân biết mình đã làm một giấc ngủ trưa say sưa trên chiếc ghế cắt tóc.

* * *

Đàn ông tuổi hườm hườm, tình yêu thì ít mà lo toan lại nhiều; vợ quá trẻ nhiều nhõng nhẽo, ít kinh nghiệm; chồng thấp vợ cao biết trong đời có mấy lần đi bộ song đôi. Lại thêm chị Hai lại kém mẹ Thu vỏn vẹn sáu tuổi, xưng hô thế nào đây? Cứ nhớ đến hai lần trước: một lần đau ngực, một lần đau mũi, Thân cảm thấy lo lo cho tình yêu mới chớm của mình. Quá tam ba bận, Thân định lần này mời Thu đi hát karaoke rồi nói thẳng ra chứ không chịu cái cảnh ỡm ờ khó chịu, còn chị Hai lần nào cũng khen: “Con nhỏ đó lễ phép, vén khéo, thích bé Bo lắm”. Thân chứ đâu phải bé Bo!

Thời kỳ nào cũng vậy, tình cảm trai gái bao giờ cũng lâm ly nhất, đẹp nhất và nhiều nước mắt nhất. Trên màn hình tivi, người con gái ngước lên nhắm mắt lại, hai tay quàng qua cổ người con trai, gã con trai xoay người cúi xuống hai tay vòng qua lưng đứa con gái và môi chạm môi... Xem đi xem lại trên màn hình cảnh hai ngươi hôn nhau, chợt nhớ tới Thu người Thân như tê đi, không biết đã đến mức độ yêu chưa sao cứ nhớ nhớ, lo lo. Không biết giờ này Thu đang làm gì, đang nghĩ đến ai? Có những tối không hẹn, chỉ vì nhớ mà Thân tìm cách đi chậm chậm ngang qua nhà Thu, thưởng thức mùi hoa hoàng lan. Tuổi tác chênh lệch làm cho dòng suy nghĩ của hai người có khoảng cách: Thu vô tư hồn nhiên, Thân lo xa cả nghĩ. Ai bảo đàn ông không ế vợ, ai bảo đàn ông dễ chọn vợ. Từ khi ý tưởng lấy vợ nhen nhúm trong Thân cũng là lúc mặc cảm chen vào. Thu cao ráo, xinh gái, con một, nhà khá giả, ba mẹ đầy đủ còn Thân mồ côi. Mặc cảm và tự ái là anh em sinh đôi, một khi vô tình chạm vào nỗi đau thì tự ái nổi dậy và sẵn sàng buông bỏ tất cả để còn chỉ giữ lấy một cái “tôi”, cho dù cái tôi ấy thấp bé, hèn mọn. Không lẽ cái tôi của người ta sinh ra chỉ để làm khổ lẫn nhau.

Mắt em nhìn màn hình, gương mặt đăm chiêu, một tay cầm micrô, một tay diễn tả tâm trạng theo lời nhạc, đôi chân nhịp nhịp trên sàn gạch. Nhấp một chút bia Thân có cảm giác như can đảm hơn, đặt nhẹ một tay thăm dò trên vai trần của Thu, em vẫn say sưa theo điệu nhạc “tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc”. Thân vẫn thường nghĩ: tình yêu không đến và cũng không đi, chỉ có sự thương, ghét hiện diện trong mỗi con người chúng ta. Tay Thân như muốn ghì mạnh hơn và vòng sang phía trái hôn nhẹ vào má em... Thời gian dần trôi, nhạc điệu vẫn còn phát ra trên máy, liếc mắt nhìn màn hình dòng chữ màu vẫn đang tô, sao không có tiếng hát? Thân lịm dần đi và chợt hiểu không phải chỉ có Thân đang hôn em mà còn có ai đó đang hôn mình!

Bây giờ Thân không còn nghe tiếng chị Hai phàn nàn về áo nhăn, tóc dài, phòng thiếu ngăn nắp mà nghe từ một tiếng nói khác, giọng quen thuộc với điệp khúc “giờ này mà anh chưa đi tắm!”.

August
13-11-08, 00:41
Đôi mắt

Dương Thanh Vân



Ngôi nhà mà tôi trọ học nằm khuất sâu trong một ngõ hẻm của xóm lao động nghèo. Vào mùa khô, con đường dài, hẹp te, ngoằn ngoèo, quanh co của con hẻm này lởm chởm những đá, gạch vụn, đôi chỗ có xây xi măng bị trốc lở. Khi chiều về, lũ trẻ chơi trò rượt nhau dọc con hẻm, đàn ông cởi trần, hút thuốc, hoặc ngồi trước cửa nhà, hoặc tụm nhau tán gẫu dưới những cột điện, đàn bà quét tước, phơi phóng trước khoảnh sân bé như cái lỗ mũi. Mùa mưa, con đường trở thành một dòng sông nhỏ, lều bều những rác, trẻ con chỉ còn biết ngồi trong nhà thả ra ngoài đường những thứ có thể thả: cái ca mũ bị thủng, đôi dép con nít bị đứt quai, tờ giấy báo… Người lớn đi làm về lếch thếch dắt xe chết máy, chiếc trước chiếc sau, chỉ thấy những chiếc áo mưa sùm sụp lầm lũi, trông như mấy con quạ xơ xác…

Tôi sống một mình trên căn gác cây, căn gác có cái cửa sổ nhìn xuống đường. Ngày này qua ngày khác, mùa mưa cũng như mùa khô, chỗ tôi ngồi học bài cũng là vọng gác, là cái trạm để tôi quan sát. Từ cái đài là cái cửa sổ của mình tôi có ba kênh “truyền hình trực tiếp”. Kênh Bên Trái là nhà của Bảnh Bao. Kênh Trước Mặt là nhà của một đại gia đình mà từ bà lão già cho đến thằng con trai út đều làm nghề thu lượm đồ phế thải. Kênh Bên Phải là nhà của một thằng bé con dễ thương, hình như ba nó là công nhân, mẹ nó là thợ uốn tóc và làm móng tay, tất cả đồ nghề của chị ta đều được xếp gọn ghẽ trong một cái giỏ nhựa và chị ta lang thang khắp xóm nhỏ này để kiếm sống.

Nhân vật chính của tôi là Bảnh Bao. Không hiểu sao một người như hắn lại chịu đút đầu vào trọ ở trong con hẻm như thế này. Hắn chạy chiếc Attila màu mận chín, bao giờ cũng ra đường trong tư thế nai nịt chặt chẽ, tôi không bao giờ nhìn được vào mắt hắn vì hắn luôn đeo cái kính đen to đùng trên mặt. Căn nhà hắn trọ thuộc vào loại tươm tất trong xóm, tuy nhỏ và cánh cổng gỗ đã xập xệ nhưng nền cao không bao giờ bị nước xâm lăng vào nhà và cánh cửa kính được phủ bởi một lượt rèm mỏng buông chùng màu xanh nhạt. Hình như hắn không tự giặt giũ mà hay gom đồ ra tiệm giặt ủi ở đầu hẻm. Phải công nhận là hắn đẹp trai, tướng tá phong độ lại biết cách ăn mặc, đôi khi tôi nhìn những chiếc áo sơ mi màu hắn mặc, nhìn tấm lưng vững chãi của hắn mà thấy nao nao trong lòng: giá mà là người yêu của hắn, giá mà được hắn chở sau chiếc xe màu mận chín, vòng tay qua eo hắn, áp mặt vào cái lưng nam nhi vững chãi ấy. Hẳn hắn phải là một người trẻ rất có trách nhiệm với công việc. Hắn đi làm từ sớm, tối mịt mới về. Tôi ước gì có thể nhìn được vào mắt hắn, đó hẳn phải là một đôi mắt đẹp và buồn, với những tia nhìn ấm áp… Một lần vào buổi tối, tôi đi học Anh văn về cọc cạch đạp xe vào hẻm thì bị hắn đụng phải “Xin lỗi nghe em!” hắn nói rồi phóng vượt lên trước, hình như hắn say và đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe giọng hắn, và từ hôm đó tôi lại càng cảm thấy thích hắn. Trong mắt tôi hắn thật mạnh mẽ, đáng yêu và pha một chút bí ẩn. Có một lần vào một buổi tối đã khuya, trời mưa, tôi đã mệt nhoài với những tài liệu của mình nhưng Bảnh Bao chưa về, ngoài trời tối và chỉ có ánh sáng từ chiếc đèn học của tôi tạo thành một quầng sáng nhỏ. Cuối cùng Bảnh Bao cũng về, chiếc xe hắn chạy tóe nước qua hai bên đường nghe loẹt xoẹt trong tiếng mưa rào rào. Hắn không về một mình, sau yên xe hắn lù lù một dáng người, hắn hấp tấp đẩy cổng cho xe vào, người sau xe hắn là một cô gái, cô ta đứng run lập cập vì lạnh khi hắn đang mở khóa cái cửa kính, và khi cửa đã mở được nhanh như chớp tôi thấy hắn kéo cô gái vào trong, ánh đèn đường nhòe nhoẹt vì mưa cũng đủ cho tôi thấy hai người đang xoắn lấy nhau, hắn cật lực lột bỏ những gì ướt mèm trên người cô gái. Tại sao hắn không đóng cửa lại? Lúc đó trong đầu tôi chỉ vang vang lên câu hỏi ngờ nghệch đó, trong tiếng mưa ngày càng lớn sầm sập, bỗng dưng tôi cảm thấy buồn, lạnh lẽo và cô đơn, hình như tôi đã ngủ gục trên bàn học mặc cho tập vở ướt mèm…

Sáng hôm ấy Bảnh Bao đi rất sớm, cái đồng hồ báo thức của tôi đã giúp tôi còn kịp nhìn thấy hắn tươm tất trong chiếc áo màu xanh biển, cặp kính đen quen thuộc, sau lưng là cô gái mặc quần Jeans xanh, áo sơ mi hồng dễ thương và mệt mỏi. Cô ta ngồi rất ngay ngắn trên yên xe, và không vòng tay qua ôm eo hắn… Chiếc xe chạy mất hút dần theo con đường ngoằn ngoèo. Khi tầm mắt tôi không còn có thể thấy cái gáy trắng trẻo và mái tóc dài vẹt qua hai bên vai của cô gái nữa, tôi không bao giờ còn gặp lại cô ta…

Bảnh Bao cứ đi về như thế, có khi hắn đi mấy ngày liền, có lẽ là đi công tác, tôi khao khát được biết ánh mắt hắn biết bao, tôi đã có trong đầu trọn vẹn bức chân dung về hắn, ngọai trừ đôi mắt. Chắc đó phải là đôi mắt đa tình, dù sao tôi cũng đã từng thấy hắn yêu một người con gái như thế nào mà. Đôi khi trong giấc mơ, tôi thấy Bảnh Bao, không đeo kính, chở tôi ra khỏi con hẻm nhỏ, vào trung tâm thành phố, hình như là vào một ngày lễ nên thành phố đông vui khác lạ, hắn dừng lại mua cho tôi một cái bong bóng to thật to màu mận chín, khi hắn quay lại trao cái bong bóng cho tôi, tôi nhìn vào mắt hắn, một đôi mắt tuyệt đẹp, to và đen lay láy, có những chùm sao nhỏ nhảy nhót vui tươi trong ấy…

Kênh Trước Mặt thường có những cảnh đánh nhau ngoạn mục, vợ chồng thằng con trai lớn của bà lão luôn khuấy động cái hẻm nhỏ này với những pha mắng mỏ và ném đồ đạc… Kênh Bên Phải hiền hơn, thường thì vào những buổi chiều, khi chờ ba của thằng bé đã đi làm về, mẹ nó thường lui cui nấu nướng và mùi thơm của thức ăn lan tỏa trong gió, thằng bé ngồi trên cái ghế sắt đặt trước cửa và chơi với chiếc ô tô cũ kĩ của nó. Những khi Bảnh Bao không có nhà tôi thường chuyển hướng qua Kênh Bên Phải. Có một lần khi chiếc ô tô của thằng bé đang chạy, từ trên gác, tôi ném một viên cuội trúng chiếc ô tô, thằng bé thấy tôi và nó cười toe toét, nó có vẻ thích tôi và cầm chiếc ô tô dứ dứ ý muốn tôi tham gia tiếp tục cái trò ném cuội đó. Hai má nó phúng phính thật dễ thương…

Rồi bỗng nhiên có một sự kiện vụn vặt xảy ra. Đó là vào một buổi sáng chủ nhật. Một người đàn ông bán táo đang chậm rãi đẩy chiếc xe đạp với cái rỗ to đùng phía sau: “ Táo đê… táo đê… vừa rẻ vừa ngon, vừa giòn vừa ngọt…”. Cả ba “Kênh truyền hình" của tôi đều hoạt động. Thằng bé Kênh Phải miệng bi bô: “Mẹ… táo…táo…!”, vợ thằng con trai bà lão Kênh Trước Mặt đang phơi quần áo, chị ta dợm nhìn những quả táo căng bóng và có vẻ định mua. Vừa lúc đó Bảnh Bao về tới, hắn ngoái nhìn rổ táo và gọi người đàn ông:

- Bao nhiêu một cân?

- Cho em xin mười nghìn thôi, táo ngon lắm anh ạ?

- Bớt đi táo nhỏ thế này, có phải là táo Mỹ đâu mà đắt thế?

- Một cân em chỉ lời năm trăm đồng thôi anh ạ, hay là em lấy vốn thôi, một cân chín nghìn rưỡi…

- Không, tám nghìn nhé tôi mua hai cân.

- Thôi chắc giá chín nghìn, anh lấy giùm em…

- Ừ thì cân đi…

Người đàn ông trao cho hắn bọc táo, chợt hắn nói:

- Đợi chút, tôi muốn cân lại…

Hắn nhìn ngược, nhìn xuôi để tìm chỗ mượn cân, hắn hướng về nhà tôi, đó là căn nhà bán tạp hóa trong xóm và bà chủ nhà đang đi vắng, tôi trông chừng tiệm giùm bà ta một chút… Hắn bước đến. Hắn tháo cái kính đen ra cho vào túi áo. Tôi chú mục vào hắn. Hình như tôi nghe thấy hắn hỏi: “Cho anh mượn cái cân cô bé!”. Hình như tôi đã đưa cho hắn cái cân. Hình như sau khi cân xong hắn nói: “Rõ ràng là thiếu hai lạng nhé!”. Hình như hắn thảy một nắm tiền lẻ vào rổ táo rồi đẩy xe vào trong nhà. Hình như chị vợ thằng con lớn bà lão không mua táo, chị rủa bâng quơ: “Cái lũ này!…” chẳng biết rủa ai. Hình như thằng bé Kênh Phải đang bi bô: “Cân kìa…cân kìa…!”. Hình như người đàn ông bán táo cúi gằm mặt, lầm lũi đẩy xe từ từ lui ra khỏi con hẻm, mấy lỗ thủng sau lưng áo anh ta trông thật thảm hại. Và hình như… Vâng… hình như tôi đã được nhìn vào đôi mắt của Bảnh Bao. Đó là đôi mắt nhỏ, ti hí, dưới mỗi con mắt là túi thịt hum húp… Đôi mắt đó lạnh lùng và không đẹp như tôi nghĩ…

August
13-11-08, 00:42
Xe đạp đôi

Nguyễn Văn Học



Những đêm phố yên ả và thanh bình, hai đứa dạo chơi. Tôi thấy mình ấm áp bên em. Lá thì thầm như lời tỏ tình bên tai chỉ hai đứa biết. Tôi lái xe bằng một tay, tay còn lại nắm lấy tay em, chầm chậm đạp xe, có khi vừa đi vừa hát nữa, bài hát tình yêu Love story hơi buồn buồn, nhưng không có đứa nào buồn.

Tôi đùa Thy: “Anh sẽ thì thầm bên tai em cả đời Thy nhé!”, em nhại lại: “Em cũng thì thầm bên tai anh cả đời, chúng mình chỉ nuốt nước bọt mà sống thôi”. Cả hai cùng cười.

Tôi yêu Thy chỉ vì hai đứa có cùng sở thích, đó là đi xe đạp đôi vào những buổi chiều. Vô tình chúng tôi gặp nhau ở hiệu cho thuê xe đạp. Lúc đó, hiệu chỉ còn trống một chiếc mà đến hai người thuê. Chủ hiệu bảo hay là hai người đi chung. Em lưỡng lự ngại ngùng, nhưng tôi bảo em thích thì chúng ta cùng đi. Thế là đi. Chúng tôi quen nhau từ đó. Buổi chiều hôm đó đã thành định mệnh cho một tình yêu. Một vòng hồ Tây, em muốn đi vòng nữa. Cả quãng đường chỉ có tiếng cười như thân từ lâu. Đi nữa chứ anh? Em hỏi. Tôi bảo ừ đi. Thế là lại đi. Trên đường Âu Cơ, một chiếc xe tải đi sát vào lề đường, xe chúng tôi dài nên không tránh kịp, loạng choạng rồi đâm vào lề, mỗi người chỉ xước tí da. Tiếng cười vẫn không dứt.

Đêm đó về, tôi mông lung nghĩ tới người con gái duyên dáng tên Thy có mái tóc vàng hơi xoăn và tôi... làm thơ.

Chiều hôm sau gặp nhau, tôi trao tặng Thy bài thơ. Thy đọc xong rồi cười. Chúng tôi lại thuê chung một chiếc xe đạp đôi. Chủ hiệu bảo: “Đã thân nhau rồi cơ đấy, lớp trẻ có khác, cái gì cũng nhanh”. Hai đứa nhìn nhau cười ha hả.

Đường vòng quanh hồ Tây bỗng trở nên quen thuộc. Từ đường Thanh Niên lên Yên Phụ, qua Âu Cơ, đi ra Lạc Long Quân rồi quay lại Thụy Khuê. Hành trình của vòng bánh xe đều đều lăn trên những con đường tôi đã trải thơ. Mỗi chiều đạp xe cùng nhau tôi đều ghi lại bằng những câu thơ tình tứ. Thy bảo: “Anh lãng mạn thế này, cuộc sống lúc nào cũng có niềm vui”. “Đúng rồi, sau này anh rước em về, lối em đi anh trải đầy thơ, anh còn mang xe đạp đôi đón em nữa”, “Vậy thì nhà gái sẽ cười chết, cái thời nào rồi mà còn xe đạp!”. Tôi nói: “Chỉ chúng mình hiểu nhau là được. Vì em là nàng thơ của anh nên cả đời anh đọc thơ cho em”.

Tôi đi làm và đi học cũng bằng chiếc xe đạp nửa tây nửa ta. Xe đạp không yếm mác, người ta gọi là “xe cởi truồng”, gò lưng xuống mà đạp. Tôi thường đến thăm và đón em đi chơi cũng bằng chiếc xe đạp này.

Có lúc vui tôi hỏi em rằng, tại sao em lại thích ngồi xe đạp của một gã làm thơ lãng mạn nghèo nàn, trong khi ở thời buổi này người ta đưa đón nhau bằng ô tô, xe máy. Thy nói, bao giờ em kiếm được anh chàng đưa đón bằng xe máy em sẽ bỏ anh. Tôi nói, em sẽ nhớ anh và thơ anh đến phát khóc, em không xa anh được đâu.

Tôi biết, bạn bè nhìn em, có đứa còn chế nhạo, sao con Thy lại đi yêu một thằng nhà nghèo. Học ngành ngân hàng thì cũng phải kiếm anh chàng bưu điện hay kinh tế. Bây giờ con gái thường chọn những anh chàng học và làm nghề có tương lai, kiếm được nhiều tiền. Em cãi lại. Lúc gay gắt lên, em bảo chúng mày kệ tao, tao thích thế. Chúng mày không ưa thì thôi.

Tôi nhìn em hồi lâu, sao em đáng yêu đến thế. Phải thưởng em một chầu xe đạp thôi. Hai đứa lại rủ nhau đi thuê xe, lúc nghỉ, ngồi lại quán ốc bên đường Hồ Tây, ăn thì ít nhưng ngắm người, ngắm xe thì nhiều. Giữa đô thị đang tấp nập người và xe trong bộn bề công việc lo toan, có hai kẻ rong chơi bằng xe đạp. Nhiều ánh mắt nhìn chúng tôi như một vật thể lạ đến từ hành tinh khác.

Một chiều mưa Thy ốm, không đi xe đạp đôi, tôi đến thăm em. Thấy đầu tôi ướt, em thốt lên sao anh ăn mặc phong phanh thế, chẳng chịu mặc áo mưa. Tôi vào phòng, bảo anh đến đây để em sang bớt cái sốt cho anh, em đỡ nóng còn anh đỡ lạnh. Em gắt lên “Cái anh ngốc này!”. Tôi đọc một đoạn thơ để lấp cái gắt gỏng đáng yêu kia. Em đưa tay ra hứng mưa, bảo em sẽ nhớ mãi chiều mưa này. Rồi em khoe, hôm nay em học đến giá trị thặng dư đấy. Anh có nghĩ tình yêu cũng có giá trị thặng dư không? Tôi chỉ cười, không trả lời. Em bảo đúng là “nhà thơ” có khác, nhắc đến kinh tế là im thin thít.

Thầy giáo của tôi làm thơ, ông luôn tự hào về mối tình xưa cũ của mình. Một mối tình đầy thơ và sóng gió. Người thầy yêu cũng giống như cô gái trong kịch bản thầy đã viết. Về sau cô ta đã theo một người đàn ông khác. Người con gái thầy yêu cũng thế. Bây giờ thầy chỉ có một mình dạy học và làm thơ, cuộc sống rất vui vẻ. Thầy luôn yêu đời và quý mến học trò. Có thể con gái không thích người làm thơ vì họ lãng mạn, mây gió và đặc biệt là họ nghèo không bảo đảm cho người bạn đời có một cuộc sống đầy đủ. Gặp chúng tôi, thầy hay bảo: “Đừng nản, các cậu còn trẻ, làm thơ nhưng vẫn nhiều em theo”. Hôm tôi đưa Thy đến thăm thầy, thầy nói với Thy: “Thằng Khánh thế mà tài, tài mới được em yêu”. Em cười. Khen thầy đẹp trai và lãng mạn nữa.

Khi Thy khỏi ốm, tôi đưa em về quê bằng chiếc xe đạp “cởi truồng” của mình. Em ngồi lên đòn ngang phía trước. Con đường về quê chỉ có 30 km. Không xa. Trước khi đi em hỏi:

- Anh có ngại không?

Tôi lắc đầu bảo không, rồi hỏi lại:

- Vậy em có ngại không?

Em cũng lắc đầu. Lát sau đổi ý, em bảo có ngại. Ngại vì không biết bố tôi sẽ nói thế nào. Đi giữa đường, em quay lại hỏi:

- Nếu bố anh cấm chúng mình quan hệ với nhau thì sao?

- Em này, làm sao bố anh lại cấm? Bố anh là người rất tâm lý.

Tôi vừa đi vừa huýt sáo cho em vui. Con đường quen thuộc về nhà ngắn dần. Thoáng chốc đã thấy cánh đồng quê trước mặt. Đêm ấy em đã ngủ nhưng bố còn thức. Bố gọi tôi ra sân nhắc nhở, giọng buồn buồn:

- Bố không có ý nhiều chuyện, cũng chẳng phải tướng số gì. Nhưng bố nhìn con Thy không hợp với con. Đôi mắt nó sắc, mệnh nó trái với mệnh con, lấy nhau sẽ không hợp. Trông nó tiểu thư lắm, mà nhà mình thì... Mày theo bố, làm thơ. Cuộc đời mày cũng gian truân lắm con ạ!

Tôi thấy lo. Dẫu rằng tôi chẳng tin những điều đó bởi Thy rất yêu tôi. Nhưng bố tôi chưa nói sai bao giờ. Bố tôi ngày xưa nổi tiếng lãng mạn, một nhà thơ cầm súng, đi khắp các chiến trường. Bố gặp mẹ ở chiến trường. Mẹ lúc ấy là thanh niên xung phong mê thơ của anh chàng gầy còm là bố tôi. Bố kể lại rằng, khi ấy đi lại khó khăn lắm. Nhưng hai người vẫn thường xuyên gặp nhau. Đúng vào dịp kỷ niệm một năm đất nước hoàn toàn thống nhất thì bố mẹ tôi cưới nhau. Sau này, khi đã có tuổi bố vẫn thường đèo mẹ đi ngoài đê đến đầm sen ngắm cảnh và làm thơ. Chỉ tiếc mẹ đã mất sau một căn bệnh hiểm nghèo, không còn được cùng bố an hưởng hạnh phúc tuổi già.

Bố nghèo nhưng mẹ không bao giờ thôi yêu. Tình yêu ấy khiến cho tôi kính nể. Khi còn sống, mẹ bảo: “Cuộc sống giàu niềm vui và hạnh phúc mới có ý nghĩa, tuy vật chất có nghèo nàn”. Tôi làm thơ, cũng mong mình sẽ có một người vợ cùng sống cuộc sống có ý nghĩa bằng niềm vui do hai người tạo ra. Và tôi đã có Thy ngự trị trong tim.

Những ngày sau, tôi và Thy vẫn đi với nhau, vẫn dạo phố bằng xe đạp đôi quanh hồ Tây. Thi thoảng tôi vẫn đứng đợi em ngoài cổng trường. Bạn em cười vì thấy riêng mình tôi đón người yêu bằng xe đạp. Hai đứa cứ nhắc nhau ghi lại những hình ảnh tuyệt đẹp này để mai sau nhớ đến như một kỷ niệm. Những góc phố, những hàng cây liêu xiêu, những vòng xe quay, những quán cóc nhỏ bé, hàng ốc luộc quen thuộc. Tất cả những bình dị đó khi có ánh sáng tình yêu bỗng trở nên đẹp lạ lùng. Chúng sẽ được nhắc lại sau này, khi hai đứa thành vợ chồng, ngồi thủ thỉ với nhau và cười.

Những ngày bên nhau qua đi êm đềm như một buổi chiều dạo xe. Em sắp phải theo gia đình vào TPHCM. Thy nói rằng, bố mẹ em muốn em đi xin việc làm trong đó. Tôi buồn chẳng muốn làm thơ. Ngày em đi, tôi không được đèo em bằng chiếc xe đạp của mình. Đã có ô tô chở cả nhà ra sân bay. Tôi ngẩn ngơ, nghĩ rằng em đi rồi nay mai em lại về.

Thành phố vào xuân, cảnh vật ngủ vùi trong màn mưa xuân li ti và hương hoa ngào ngạt. Nhưng không có em. Tôi không đi dạo xe mỗi chiều nữa. Những đêm về da diết nhớ, tôi lại làm thơ. Chiếc xe đạp cọc cạch chỏng chơ góc nhà. Tôi nhìn nó rồi cười, nụ cười méo xệch. Nhiều lần trong mưa, tôi đạp xe đến nhà em, đến nơi mới nhớ ra là em đã xa rồi. Tình yêu đôi khi làm cho con người lú lẫn. Tôi ngậm ngùi quay về. Ba tháng trời qua đi, em gọi điện ba lần, bảo em mới vào nên còn nhiều chuyện dang dở và phải làm gấp. Đến tháng thứ tư vì nhớ quá nên tôi đã quyết định vào TPHCM. Em cản. Tôi hỏi, em chỉ nói anh chưa vào được.

Không phải là chuyện trong kịch bản mà là sự thật. Một sự thật phũ phàng. Tôi đã tìm được nhà em nhờ vào địa chỉ mà em nói trong cuộc gọi lần trước. Cửa khóa bên trong. Tôi quay đi. Buổi tối, tôi lại đến bằng chiếc xe đạp mượn của người bạn. Căn phòng trên gác sáng đèn. Tôi đã nhìn thấy em và một người đàn ông khác. Tôi hiểu vì sao em không muốn tôi vào với em. Có lẽ bố tôi đã đúng. Câu nói sâu xa của thầy giáo cũng đúng. Thầy không viết kịch bản để tự an ủi mình. Có những điều tưởng đã trong tầm tay nhưng rồi vẫn vuột mất.

Em không biết là tôi đã tìm em, càng không biết vì em mà bây giờ tôi phải lang thang trên những con phố Sài Gòn xa lạ. Phố thì tấp nập mà tôi cô đơn và thờ thẫn quá. Những lời hứa đợi chờ ngày trước đã thoảng như gió bay.