PDA

View Full Version : Những bài viết hay....


ptmthuy2004
07-11-08, 14:15
Hành trình người mẹ

Khi bắt đầu đặt chân lên con đường, người mẹ hỏi: “Đó là một con đường dài phải không?”. Người dẫn đường trả lời: “Phải, đó là một con đường dài đầy khó khăn. Và con sẽ già đi trước khi đi đến cuối con đường. Nhưng kết thúc tốt hơn sự khởi đầu”.



Khi người mẹ đang rất hạnh phúc, bà không tin rằng có gì đó lại hạnh phúc hơn những tháng năm này.

Bà chơi với những đứa con, bà chăm chút cho chúng ăn, tắm táp cho chúng và dạy chúng cách buộc dây giày, cách chạy xe đạp, nhắc nhở chúng cho cún ăn, làm bài tập về nhà và đánh răng vào buổi tối.

Dưới ánh nắng rực rỡ, người mẹ trẻ mỉm cười với những giọt nước mắt long lanh: “Không có gì đáng yêu hơn những gì mình đang có”.

Sau đó là những đêm dài, những cơn bão, và con đường bỗng trở nên tối hơn. Bọn trẻ bắt đầu khóc vì lạnh và sợ hãi. Người mẹ dịu dàng ôm chúng vào lòng, bảo vệ chúng bằng vòng tay ấm áp. Bọn trẻ ngừng khóc và thỏ thẻ: “Mẹ, chúng con không sợ nữa vì khi có mẹ bên cạnh, không gì có thể làm hại chúng con”.

Một ngày mới lại đến, trước mặt họ là một ngọn đồi. Người mẹ và lũ trẻ cùng nhau trèo lên đó. Bọn trẻ cảm thấy rất mệt mỏi. Nhưng người mẹ luôn động viên: “Một chút kiên nhẫn nữa thôi và chúng ta sẽ lên đến đỉnh”. Bọn trẻ tiếp tục cố gắng. Khi chúng cố gắng, chúng học được rất nhiều điều về bão tố xung quanh. Và như thế, người mẹ đã tiếp thêm sức mạnh để bọn trẻ có thể đối mặt với thế giới. Năm tháng trôi đi, người mẹ chỉ cho bọn trẻ biết hy vọng, cảm thông, và hơn tất cả là yêu thương vô điều kiện.

Ngày tháng trôi, người mẹ dần già đi, trở nên bé nhỏ và gầy yếu. Nhưng những đứa con của bà vẫn đang lớn lên, tiếp tục bước đi. Người mẹ già ngồi một mình trong căn nhà rộng rãi, nhìn lên bầu trời sao qua khung cửa sổ và nói: “Những ngày này tốt hơn những ngày đã qua vì các con tôi đã trưởng thành, Giờ chúng đang làm người dẫn đường cho con của chúng”.

Khi con đường trở nên khó khăn với người mẹ, con của bà đã đến, nâng bà dậy, tiếp thêm sức mạnh cho bà như ngày xưa bà đã làm với chúng. Một ngày, họ đến một ngọn đồi, phía bên kia ngọn đồi là một con đường bằng phẳng, ngập tràn ánh nắng với cánh cổng vàng mở rộng.

Người mẹ nói: “Mẹ đã đi đến tận cùng của chuyến đi dài. Và bây giờ, mẹ biết sự kết thúc tốt hơn sự khởi đầu, vì những đứa con của mẹ đã có thể bước đi với một nền tảng vững chắc là lòng tự hào, và có thể ngẩng cao đầu để dẫn bước cho con của các con”.

Những người con đáp lại: “Mẹ sẽ luôn đi cùng chúng con, cho dù mẹ đã đi qua cánh cổng kia”. Và những đứa con đứng đó, nhìn mẹ bước đi một mình, cánh cổng khép lại. Họ nói: “Chúng con sẽ không nhìn thấy mẹ nữa, nhưng mẹ sẽ luôn ở bên cạnh chúng con”.

Mẹ sẽ luôn luôn ở bên cạnh bạn. Bà là lời thì thầm của lá khi bạn đi trên phố, là mùi thức ăn thân thuộc, là bình hoa bạn cắm trong phòng, là mùi nước hoa mẹ dùng, là bàn tay mát lạnh đặt lên trán khi bạn sốt.

Mẹ là hơi thở trong những ngày mùa đông giá lạnh, là âm thanh của mưa đưa bạn vào giấc ngủ êm đềm, là sắc màu rực rỡ của cầu vồng sau cơn mưa, là buổi sáng ngày Giáng Sinh an lành. Mẹ sống trong mỗi nụ cười của bạn. Và bà là lắng đọng trong mỗi giọt nước mắt.

Mẹ là tất cả mọi cảm xúc, là hạnh phúc, là nỗi buồn, là nỗi sợ hãi, ghen tị, là yêu thương, là ghét bỏ, là sự sôi động, là phút lắng đọng…và là hi vọng, là lời cầu chúc cho bạn sẽ chỉ cảm nhận những điều tốt đẹp trong đời.

Mẹ là nơi bạn sinh ra, là ngôi nhà đầu tiên, là người dẫn đường cho mỗi bước bạn đi, là tình yêu đầu tiên, là người bạn đầu tiên, đôi khi cả kẻ thù đầu tiên. Nhưng không gì trên thế giới có thể chia cách bạn và mẹ, thời gian, khoảng cách, thậm chí là cái chết.

ptmthuy2004
07-11-08, 14:20
Có những ước mơ vẫn chỉ là ước mơ

dù bạn đã nổ lực hết mình

nhưng nhờ những ước mơ ấy mà bạn trở nên mạnh mẽ

yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng hơn.


Có những lời hứa vẫn chỉ là lới hứa

dù bạn luôn mãi mong đợi

nhưng nhờ những lới hứa ấy

bạn biết hy vọng và nuôi dưỡng niềm tin.

Có những ước hẹn mãi chỉ là hẹn ước

với một người đã ra đi

nhưng nhờ có nó

bạn mới thấy đựơc giá trị của hạnh phúc

khi có người trở về.

Có những nỗi đau không thể nguôi ngoai

dù có được bàn tay của thời gian xoa dịu

nhưng chính những nỗi đau ấy

sẽ giúp bạn trưởng thành hơn.

Có những sai lầm ko bao giờ sửa chữa được

nhưng chúng sẽ làm bạn biết suy nghĩ

cẩn trọng hơn sau khi đưa ra quyết định sau này.

Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản

chỉ để biết mặt rồi nhanh chóng lãng quên

nhưng sẽ có lúc bạn nhận ra rằng

những người bạn gặp trong đời không là sự ngẫu nhiên

mà có nhân duyên sắp đặt.

Có những người bạn đã lâu không gặp

nhưng những khi bạn gặp khó khăn

trở ngại

những người bạn ấy luôn bên canh để chia sẻ cùng bạn.

Có những cuộc tìm kiếm gần như vô vọng

nhưng nhờ có nó

bạn biết được sức mạnh

và điều kì diệu của tình yêu.

Và cuộc sống của bạn chỉ thật sự ý nghĩa và trọn vẹn

khi bạn biết gìn giữ và nuôi dượng ước mơ

biết ghi nhận

biết biết tin vào những lời hứa

trân trọng những lời hẹn ước

biết can đảm bước ra từ nỗi đau

biết vượt lên học hỏi sau những thất bại, sai lầm.

Và may mắn biết bao

khi trong cuộc đời bạn

có những người bạn chân thành

và một tình yêu sâu đậm!

5ducklings
11-11-08, 20:00
Đây là bài viết của một người chị, tôi chưa hề gặp chị ấy bao giờ,nhưng rất thích đọc những điều chị viết, cho dù chị không phải là nhà văn hay nhà thơ. Tôi đã xin phép được copy bài viết của chị ấy lên đây,để chia sẻ với các bạn một diều thú vị trong cuộc sống, một con người thú vị trong cuộc sống.
Tại vì....nên
Tại vì....nên magnify
Tại vì đàn ông không đi chợ mua thức ăn cho sinh hoạt gia đình,không được hòa nhập vào cuộc sống chợ búa,ở đó có những khuôn mặt người nông dân lam lũ,có những âm thanh đặc biệt lao xao đáng yêu nên cuộc sống của họ mất đi một niềm vui,nên họ bị nhiều bệnh hơn chúng ta.


Tại vì đàn ông có điều gì cũng để trong lòng không nói ra với ai đó,không làm được như trong truyện ngắn"Người tình" của nhà văn Balan là chia sẻ với cô người tình mỗi sáng mỗi tối hay bất cứ lúc nào,rằng "Có chuyện này anh phải nói với em",nên họ u uất trầm cảm và sinh ranhiều bệnh hơn chúng ta.

Tại vì đàn ông hay đi nhậu ,ăn đồ nhà hàng nhiều là không đảm bảo sức khỏe,không vệ sinh nên họ cũng lắm bệnh hơn chúng ta.

Tại vì đàn ông hay thích gái đẹp,trẻ mặc dù họ biết họ chẳng thể chiếm được cô ấy,chỉ thèm thuồng ao ước từ xa nên họ bị mất tinh lực,họ hay ốm hơn chúng ta.

Tại vì đàn ông không công nhận phụ nữ quan trọng trong cuộc sống của họ nên rốt cuộc họ sống bừa bộn trong sinh hoạt và quan hệ nên họ giảm thọ hơn chúng ta.

Vì đàn ông tự coi mình là "gà trống",họ coi thành tích "chim" được nhiều em là vẻ vang oanh liệt nên rốt cuộc họ mải chạy theo số lượng ,chả có em nào ra hồn ,họ bị thất vọng trong tình yêu,họ bị bệnh tinh thần rất nặng chứ không khỏe mạnh như chúng ta.

Còn chúng ta ? Chúng ta sống,cười,đùa,vui,buồn,yêu thương,nhớ nhung,chăm sóc,giận hờn,cho và nhận liên tục,hy vọng,thất vọng,lo lắng,sợ hãi...rồi lại vui tươi.

Tại vì một ngày chúng ta trải qua muôn vàn cảm xúc.Có thể chúng ta không hoàn hảo nhưng ngập tràn cảm xúc,nóng dẫy cảm xúc.Vì vậy chúng ta trẻ lâu,yêu đời,chúng ta tỏa ra xung quanh một năng lượng sống,cuốn theo những người đang lờ đờ chả biết mình ghét gì thích gì.Nên ở đâu có chúng ta ở đấy rộn ràng.Công nhận không ???
From For daughter's Blog.

subaru
12-11-08, 00:55
Bài này của bạn hay quá